Quan Bạch Vũ dạo này tâm trạng tốt lên nhiều. Cậu chẳng buồn nghĩ Thạch Chấn sau khi cưới vợ sẽ ra sao, mà bắt đầu tưởng tượng về tương lai của cả hai.
Trong làng, vợ chồng sống không hòa thuận chẳng thiếu. Như cha của Quan Kiến Quốc cũng chính là nhị gia gia của cậu đã ở riêng với vợ từ lâu. Rồi đến tiểu gia gia và tiểu nãi nãi cũng chẳng mấy khi vui vẻ với nhau, nên nhị gia gia thường ngồi tán gẫu với tiểu gia gia ở cửa nhà. Mùa đông thì ngồi phơi nắng, mùa hè lại tìm chỗ mát mà ngồi cũng coi như một kiểu an yên.
Nghĩ thông suốt chuyện này, Quan Bạch Vũ liền thôi không bực bội hay ghen tuông vô cớ nữa. Dẫu vậy, cậu vẫn chẳng mong Thạch Chấn cưới vợ quá sớm, lại càng không muốn Thạch Chấn đối xử tốt với ai khác. Cậu ích kỷ ở chỗ, luôn hy vọng Thạch Chấn chỉ quan tâm mình mà thôi.
Tâm trạng tốt kéo theo sức khỏe cũng khá lên. Hôm sau, cậu không muốn tới bệnh viện nữa. Có lẽ vì trước đây chưa từng truyền dịch hay tiêm thuốc, nên lần này hiệu quả rõ rệt cơn sốt biến mất, bệnh tình ổn định.
Thạch Chấn cũng không ép cậu tiếp tục truyền dịch, bởi làm nhiều sẽ ảnh hưởng đến sức đề kháng, uống thuốc vẫn lành hơn. Tuy hết sốt, nhưng cổ họng cậu vẫn đau, uống nước cũng khó.
Tình trạng này kéo dài vài ngày rồi mới đỡ. Trong thời gian đó, Thạch Chấn mua hẳn một hòm thuốc để ở nhà, bên trong có nhiệt kế, băng gạc, thuốc hạ sốt, thuốc cảm, vitamin và cả viên canxi. Mỗi ngày hắn đều cho Quan Bạch Vũ uống vitamin, còn canxi thì đợi khỏi hẳn mới dùng.
Sau ba, bốn ngày dưỡng bệnh ở nhà, Quan Bạch Vũ lại lên trấn học. Thời tiết ngày một nóng, chẳng mấy chốc đã sang cuối tháng 5. Thạch Chấn dành dụm được chút tiền, liền mua thêm vài món cần thiết như bếp gas, bình gas, và quần áo mùa hè cho cả hắn, Quan Bạch Vũ và Thạch Tinh Hỏa.
Từ khi rời làng ra đi, hắn và Thạch Tinh Hỏa đã mang theo những bộ quần áo tốt nhất. Tuy hơi quê mùa nhưng giặt sạch vẫn mặc tạm được. Chỉ là cả hai chẳng có bộ nào cho mùa hè.
Quan Bạch Vũ thì có vài món, nhưng vừa cũ vừa không vừa người hầu hết là đồ người trong làng cho. Quần áo mùa đông còn đỡ, vì trẻ con mặc vài năm rồi truyền lại vẫn tạm ổn. Nhưng quần áo mùa hè thì nhanh hỏng vì giặt nhiều, trẻ con lại hay chạy nhảy, cộng thêm thói quen mua rộng để mặc lâu năm, nên mấy món đưa cho cậu đều đã cũ nát, cổ áo sờn, chỗ thì rách, chỗ dính dầu mỡ, trông lôi thôi.
Thạch Chấn quyết định dẫn cậu đi mua quần áo mới, chọn đúng ngày 1/6 ngày quốc tế thiếu nhi. Dù Quan Bạch Vũ đã 15 tuổi, không còn là trẻ con, nhưng trước giờ có lẽ chưa từng nhận quà vào ngày quốc tế thiếu nhi, nên lần này xem như bù đắp. Hắn nói trước với Quan Bạch Vũ, rồi sáng hôm đó đưa cậu lên trấn vừa bán hàng vừa chờ đi mua sắm.
Tầng hai của khu chợ có nhiều gian nhỏ bán quần áo giá rẻ, nhưng phải mặc cả. Thạch Chấn vốn không thích trả giá, song ở đây hầu như chẳng ai bán đúng giá nên đành chịu khó đi xem. Từ người bán hàng khác, hắn biết ở đây giá có thể mặc cả xuống một nửa.
Quan Bạch Vũ vốn chưa bao giờ thấy khung cảnh như thế nên vừa đi vừa thích thú. Đang dạo, cậu bất chợt kéo Thạch Chấn vào một cửa hàng nhỏ chỉ chừng mười mấy mét vuông, xung quanh treo toàn quần áo nữ. Chủ tiệm nhiệt tình chào mời, khoe hàng mình lấy từ tỉnh về. Thạch Chấn thì thầm nghĩ hàng này trông còn quê mùa hơn cả thành phố nhỏ mà hắn từng thấy.
Quan Bạch Vũ chỉ nhìn một lúc rồi ra cửa, quan sát bên ngoài, sau đó thở phào nói: “Ca, đi thôi.”
Ra khỏi cửa hàng, Thạch Chấn hỏi nguyên do. Quan Bạch Vũ đáp: “Vừa nãy em thấy mẹ của Quan Khải… bà ấy đang khoác tay một người đàn ông, mà không phải chú của em.”
Thạch Chấn im lặng. Mấy hôm nay, tiểu nãi nãi vẫn hay tung tin bịa đặt khắp thôn, nói xấu hắn không cho Quan Bạch Vũ đi học, bắt cậu làm không công, thậm chí dựng chuyện hắn phạm tội nên phải bỏ trốn về đây. Nếu không phải đa số không tin, chắc hắn đã cầm dao sang nhà họ lý lẽ.
Tiểu nãi nãi vốn mê nhất là chuyện buôn dưa lê, nhưng lần này có lẽ chính nhà bà ta sẽ thành đề tài cho thiên hạ. Mẹ Quan Khải tuy làm vậy là sai, nhưng Thạch Chấn phần nào hiểu được. Mới hôm qua thôi, tiểu nãi nãi còn bêu rếu con dâu ở bên ngoài, kể cả chuyện nhỏ nhặt như để qυầи ɭóŧ qua đêm chưa giặt. Người bình thường nào chịu nổi kiểu bà mẹ chồng như thế.