Chương 56

Quan Bạch Vũ từ bệnh viện trở về, tay xách hai bình thủy tinh to từng đựng nước biển, cùng một ống tiêm và hai lọ thủy tinh nhỏ cỡ ngón tay cái.

Hai lọ nhỏ này vốn chứa thuốc. Khi điều trị, y tá dùng kim rút thuốc từ lọ, truyền vào chai thủy tinh cho Quan Bạch Vũ. Dùng xong, y tá đặt lọ sang một bên. Thấy cậu nhìn chằm chằm với ánh mắt đầy mong muốn, y tá liền hỏi có muốn mang về không.

Dĩ nhiên là muốn. Thạch Chấn bèn đem tất cả chai lọ rửa sạch rồi cho Quan Bạch Vũ mang về nhà.

Trên đường đi, cậu ngồi sau xe ba bánh, vừa nghịch mấy chiếc chai vừa nói với Thạch Chấn: “Ca, cái nắp của lọ nhỏ này chắc làm bằng cao su, có thể dùng làm cục tẩy đấy. Hồi nhỏ em không có tẩy, toàn xin thầy lang loại nắp này. Ông thấy em tội, lúc nào cũng cho mấy cái.”

Thạch Chấn cười: “Anh biết. Trước những năm 90, cả nước đều thiếu thốn vật tư, cái gì cũng tận dụng được.”

Loại nắp cao su này dùng thay cục tẩy là chuyện thường.

Còn mấy bình thủy tinh to thì nhà hắn cũng từng có, mang từ chỗ thầy lang về. Cha hắn xuống ruộng vẫn dùng để đựng nước uống.

Họ về đến nhà thì đã giữa trưa.

Buổi sáng không đi bán cơm nắm nên vẫn còn nguyên nồi cơm trắng trộn gạo nếp. Thạch Chấn ăn qua loa vài miếng. Riêng Quan Bạch Vũ thì không được gạo nếp khó tiêu nên hắn nấu cho cậu một tô mì, thêm rau, vài lát thịt nạc và một quả trứng.

Quan Bạch Vũ dựa vào giường, chậm rãi ăn từng miếng. Truyền dịch bắt đầu có tác dụng, cậu cảm thấy đỡ hơn, chỉ là nuốt vẫn rất đau.

Cậu không nói ra, nhưng Thạch Chấn nhìn tốc độ ăn đã hiểu ngay. Bác sĩ nói cổ họng cậu lở loét, chắc chắn đau lắm.

Ăn xong, Thạch Chấn sang nhà mẹ Quan Kiến Quốc mua một con gà mái, làm sạch lông, bỏ ruột, chặt gọn, rồi bỏ vào nồi hầm. Hắn muốn Bạch Vũ được bồi bổ.

Hầm hai tiếng, gà chín, hắn vớt thịt và phần lớn nước dùng ra. Số canh còn lại cho thêm gạo và nước để nấu cháo.

Trong lúc chờ, hắn thi thoảng vào xem Bạch Vũ. Cậu ngủ một lát rồi lại tỉnh, không bị bắt học bài mà chỉ được nghe radio.

Khi bỏ gạo vào nồi, Thạch Chấn hỏi: “Muốn uống nước không?”

Dù cổ đau, không khát lắm, nhưng Quan Bạch Vũ vẫn uống chút ít.

“Có đói không?” Hắnhỏi tiếp.

Cậu lắc đầu. Thạch Chấn xoa đầu, bảo nằm nghỉ rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.

Quan Bạch Vũ dịch người, nói: “Ca, nằm cạnh em một lát được không?”

Thạch Chấn nghĩ rồi gật đầu. Hắn vẫn giữ khoảng cách, không có động chạm quá mức, nhưng tình cảm giữa anh em thì nên có.

Cậu vui ra mặt. Bình thường buổi tối Thạch Chấn chỉ ngủ cạnh Thạch Tinh Hỏa, đây là lần đầu tiên nằm cạnh mình.

Nhớ lại chuyện sáng nay hắn đưa mình đi bệnh viện, chăm sóc từng chút, Quan Bạch Vũ hỏi: “Ca, sao anh tốt với em vậy?”

“Thứ nhất, em là em trai anh. Thứ hai, quan trọng nhất, em xứng đáng để anh đối xử tốt.”

Thấy Quan Bạch Vũ ngơ ngác, hắn cười: “Nếu Quan Khải là em anh, chắc lâu lâu ghé qua, mua cho vài thứ là hết. Nói chuyện còn lười nữa.”

Quan Khải là cháu cưng của tiểu não nãi, dạo này hắn có tiếp xúc chút. Thằng bé y hệt bà nội nó hay chiếm lợi, nói xấu sau lưng, bắt nạt kẻ yếu.

“Ca ghét nó lắm à?” Quan Bạch Vũ hỏi.

“Đương nhiên. Anh chỉ thích em trai như em thôi.”

Quan Bạch Vũ là kiểu người ai tốt một phần, cậu trả mười phần. Ánh mắt cậu bỗng sáng lên.

“Tiểu Vũ, em là em trai anh, anh sẽ luôn tốt với em” Thạch Chấn nói thêm.

“Nếu sau này anh lấy vợ, có con, anh vẫn tốt với em chứ?” Câu hỏi mà trước nay cậu không dám nói.

“Nếu em lấy vợ, có con, em có lơ anh không?” Thạch Chấn hỏi ngược lại.

“Chắc chắn không. Ca mãi là người quan trọng nhất của em.”

“Anh cũng vậy. Em là người quan trọng nhất với anh.”

Quan Bạch Vũ cười. Nghĩ đến tương lai dù lập gia đình vẫn sống gần hắn, cậu thấy thật tuyệt.

“Ca, sau này mình xây nhà sát nhau, chung một bức tường, giếng trời không cần tường ngăn. Ca qua ăn cơm, em nấu cho ca.”

Thạch Chấn biết kiểu nhà đó ở quê, anh em thân mới xây sát như vậy, có khi còn thông cả giếng trời để tiện qua lại.

“Được. Nhưng chắc sau này chúng ta ở thành phố. Lúc đó ở đối diện, sáng già đi thì cùng đánh thái cực, chơi cờ, nuôi chó.”

Quan Bạch Vũ không có đất riêng ở quê, mà sau này họ chắc chắn sẽ rời khỏi nơi này.

“Vâng, lúc tan làm em sẽ qua ca ngay.”

“Ừ.” Thạch Chấn mỉm cười. Hắn không dám chắc tương lai thế nào, nhưng vẫn mong đến ngày già sống như vậy.

Quan Bạch Vũ càng nghĩ càng vui, nói liên hồi cho đến khi bên cạnh bỗng im lặng. Quay sang thì thấy Thạch Chấn đã ngủ.

Hắn chỉ chợp mắt nửa giờ rồi dậy nấu cơm tối. Hắn xào hai món, chặt phần gà hầm, cơm thì dùng lại cơm nếp còn từ sáng.

Xong, hắn xé thịt một cái đùi gà, thái vụn, cho vào cháo gà kèm rau xanh và gan gà. Gà đã bỏ hết da từ trước nên cháo không bị quá béo, lại dễ nuốt.

Chưa kịp ăn cơm với Thạch Tinh Hỏa, hắn đã bưng cháo vào cho Bạch Vũ.

Cậu ôm bát cháo, cười: “Em giống phụ nữ mới sinh quá, ngồi trên giường ăn cháo gà.”

Rồi lại lo lắng: “Ca, sao ca còn mua gà? Hôm nay tốn nhiều tiền lắm hả?”

“Em là quan trọng nhất, tiền có đáng gì” Thạch Chấn đáp.

Quan Bạch Vũ lại cười. Nhìn dáng vẻ ấy, Thạch Chấn biết cậu đã thôi suy nghĩ vẩn vơ, ít nhất là hôm nay.