Thạch Chấn vốn không xa lạ gì loại người như Quan Bình Quốc. Họ thường nhút nhát, năng lực chẳng có bao nhiêu, cùng lắm gây chút phiền toái chứ hiếm khi gây ra tổn thất thật sự.
Ví như chuyện lúc nãy, dù hắn có chọc giận Quan Bình Quốc đến đỏ mặt tía tai, thì chỉ vài hôm sau, ông ta vẫn có thể làm như chưa từng có gì xảy ra mà mò tới vay tiền. Người như vậy không dám để bụng lâu, nhiều lắm chỉ âm thầm chửi vài câu.
Thường ngày, Quan Bình Quốc vốn đã quen bị người mỉa mai kiểu “không con nối dõi”, “tuyệt tự tuyệt tôn”. Có muốn trả thù cũng chẳng có sức. So với ông ta, tên Diêm Giang Đào lại nguy hiểm hơn nhiều.
Cậu ta từ nhỏ đã quen sống đầy đủ, chưa từng chịu thiệt thòi, nên chỉ cần bị ai đắc tội một chút là sẵn sàng đáp trả quyết liệt, lại còn có tiền và đủ khả năng để làm điều đó.
Không còn cảnh Quan Bình Quốc đứng bên dai dẳng đòi vay tiền, Thạch Chấn lại tiếp tục việc buôn bán như chưa từng bị ảnh hưởng. Nhưng Quan Bạch Vũ thì trong lòng thấp thỏm không yên. Cậu không vì lời Quan Bình Quốc nói mà nghi ngờ Thạch Chấn cậu biết rõ hắn thật lòng đối xử tốt với mình.
Dù có lúc bị hắn bắt làm việc, thậm chí làm không công, cậu vẫn vui. Càng đáng quý hơn là Thạch Chấn vẫn luôn giục cậu học hành tử tế. Nhưng giờ nghĩ lại, Quan Bạch Vũ mới chợt lo hóa ra anh trai mình thiếu tiền sao?
Không lạ gì việc hắn chắt chiu từng đồng, chỉ dám mua những thứ cần thiết, tuyệt đối không phung phí. Vậy số tiền mua sách, mua máy ghi âm cho cậu… có phải đã khiến hắn khó khăn hơn không?
Nhân lúc quán bớt khách, Thạch Chấn tranh thủ thay than đá cho bếp lò. Dù đã dùng lò than quen tay, hắn vẫn phải thừa nhận bếp gas tiện hơn rất nhiều chỉ tiếc là cả bếp lẫn bình gas đều tốn kém. Khi thay than xong, hắn thấy Quan Bạch Vũ có vẻ thất thần, bèn hỏi: “Tiểu Vũ, em sao thế?”
Quan Bạch Vũ ngập ngừng: “Ca… anh thiếu bao nhiêu tiền vậy?”
Thạch Chấn sững người rồi bật cười: “Anh đâu có thiếu tiền.”
Nói rồi, hắn dặn dò: “Sau này khi em trưởng thành, đừng dễ dàng cho người khác vay tiền, cũng đừng tùy tiện vay tiền của ai. Tuyệt đối không đứng ra bảo lãnh bừa. Nếu thật sự cần, chỉ vay trong khả năng cho phép và có lý do chính đáng, ví dụ vay ngân hàng để làm ăn.”
Hắn hiểu, muốn mở rộng việc kinh doanh thì vay vốn là chuyện khó tránh. Nhưng nợ quá nhiều sẽ khiến con người sụp đổ. Nhiều người thời buổi này giàu lên nhờ đầu tư, nhưng cũng mất trắng chỉ vì vay mượn bừa bãi hoặc cho vay thiếu suy nghĩ.
Thạch Chấn không mơ làm giàu nhanh chóng, chỉ muốn giữ vững cuộc sống và để Quan Bạch Vũ có được thứ mình mong muốn. Với hắn, làm đâu chắc đấy mới là con đường lâu dài.
Hôm đó, trời tháng 5 mát mẻ, nhiệt độ chỉ hơn hai mươi độ, thích hợp để người dân ra ngoài. Trưa vắng khách nhưng xế chiều người lại đông. Hai anh em phối hợp nhịp nhàng, bán được rất nhiều xiên nướng. Dù vậy, món “hot” nhất ở trấn vẫn là vé số, có người thật sự trúng thưởng, mang về cả quạt điện, xe đạp, thậm chí cả tivi. Nhưng số người trắng tay lại không ít, nhiều người còn bỏ cả trăm tệ mua vé thay vì mua thẳng món mình cần.
Quan Bình Quốc cũng nằm trong số đó. Buổi chiều, ông ta lại mua mấy tấm vé số nhưng vẫn trượt, cuối cùng tiu nghỉu bỏ về. Thạch Chấn hôm nay dậy từ bốn giờ sáng, đến tám giờ tối thì bắt đầu mỏi rã rời. Thấy xiên nướng cũng gần hết, hắn thu dọn hàng sớm và trở về nhà.