Sáng nay, Thạch Chấn cùng Tiền Tiến dọn xong sạp thì bật radio lên nghe. Buổi sáng ở đây, nhiều kênh radio chẳng có tin tức gì, chỉ phát vài bản nhạc. Tiền Tiến phải dò một hồi mới tìm được kênh phát bản tin sáng sớm. Thế là hai người vừa nghe tin tức vừa bán hàng.
Thạch Chấn thấy mua cái radio này thật đáng giá nó giúp hắn biết thêm tình hình bên ngoài. Dù là người “trọng sinh”, nhưng đối với giai đoạn này, nhiều chuyện hắn đã quên gần hết. Cả Tiền Tiến lẫn Quan Bạch Vũ đều coi chiếc radio như bảo bối. Đặc biệt là Quan Bạch Vũ, cẩn thận ôm radio như ôm con, đặt lên bàn còn phải lót tấm vải sạch bên dưới.
Mấy hôm dùng liên tục, radio bỗng rè rè vì hết pin. Quan Bạch Vũ suýt khóc, lo rằng nó hỏng, khiến Thạch Chấn vừa buồn cười vừa chua xót. Pin thì đắt, nên từ đó cậu nghe rất tiết kiệm học thuộc vài câu mới rồi mới bật nghe tiếp. Thấy vậy, Thạch Chấn cũng đành mua thêm pin để cậu yên tâm dùng. Hắn vốn tiết kiệm, nhưng cảm thấy khoản này đáng chi hơn nữa, dạo này kiếm cũng không ít.
Việc bán cơm nắm hiện tại khá ổn định, chi phí thấp, mỗi ngày trừ hết vốn lời được khoảng 20–30 tệ. Tiền Tiến bên kia, trước có khách chê thịt đầu heo béo quá, muốn ăn thịt nạc, nên Thạch Chấn mua thêm thịt nạc nấu chín để trộn. Rau trộn chay cũng thêm rong biển, giá đỗ, bán 5 hào một phần. Những thay đổi nhỏ này giúp quán đông khách hơn. Giờ sạp ăn chín mở cả ngày, lời thuần khoảng 50 tệ, trừ phần trả cho Tiền Tiến, mỗi ngày Thạch Chấn còn lại khoảng 40 tệ.
Hắn bắt đầu tính tăng tiền công cho Tiền Tiến, sợ trả ít quá cậu lại bỏ đi làm riêng. Đời trước Tiền Tiến luôn ở bên hắn, nhưng đời này thì chưa chắc. Ngoài ra, quán bán xiên nướng chỉ cần trời không mưa cũng kiếm được khoảng 20 tệ.
Bước sang tháng 4, thời tiết ở thành phố J ấm dần lên, nhiều ngày chỉ cần mặc áo dài tay mỏng hoặc thậm chí áo ngắn tay. Mưa cũng nhiều hơn. Mưa không ảnh hưởng nhiều đến hắn và Tiền Tiến, chỉ là tối mưa thì không bán xiên nướng. Nhưng với đôi vợ chồng bán thịt đầu heo ướp lạnh thì khác họ không có lều che, mưa là nghỉ bán. Thịt đầu heo có thể để được, nhưng bảo quản không tốt sẽ mất khách. Giá thịt cũng tăng lên 8 hào một cân, lời giảm đi.
Thêm nữa, ông chồng tính xấu hay cố đưa khách phần thịt kém, không chịu làm thêm phần lời, khiến khách bỏ đi. Cuối cùng, ông ta không ra quán nữa, vợ bán vài hôm rồi đổi sang bán bánh chưng và trứng luộc trà.
Nhiều nhà trong trấn có lò than, chị mang hai cái ra, một nồi hấp bánh chưng, một nồi luộc trứng. Bánh chưng có hai loại thịt nạc và ba chỉ, bán 1 tệ/cái. Một nồi khoảng 30–40 cái, lời 3–4 hào 1 cái, cộng thêm bán trứng trà, một ngày chị cũng kiếm được 20–30 tệ. Bánh chưng đắt hơn cơm nắm nên bán chậm, nhưng vì không trùng mối với Thạch Chấn nên cũng không ảnh hưởng nhiều.
Tuy vậy, chẳng bao lâu ở cổng trường cấp hai lại có người bắt chước bán cơm nắm giống hệt hắn. Loại sinh ý nhỏ này vốn khó tránh bị bắt chước. May mà khách quen vẫn nhiều, có cả vài xưởng đặt trước mười mấy, hai chục cái. Hắn còn nhập thêm sữa dâu, sữa canxi đóng chai bán kèm, mỗi ngày lời thêm 1–2 tệ.
Thấm thoắt đã cuối tháng 4. Mỗi ngày trừ chi phí, Thạch Chấn để dành được khoảng 7–8 chục tệ. Trước đây mua xe ba bánh và radio từng làm hắn trắng tay, nhưng giờ đã để dành được 1.000 tệ số tiền lớn đầu tiên trong đời này, thật đáng để ghi nhớ. Hắn định mua bếp gas, lò than nhưng chưa kịp thì Thạch Tinh Hỏa làm xong công trình, tạm thời thất nghiệp.
Thạch Tinh Hỏa tuy đơn giản nhưng chăm chỉ, khỏe mạnh, được chủ công trường quý. Lần này thanh toán, anh nhận 400 tệ, cộng tiền tích cóp trước, giờ có 600 tệ tiết kiệm. Anh vẫn giữ lời cha mẹ dặn kiếm nhiều tiền để cưới vợ. Nếu tiếp tục như vậy, cuối năm anh có thể lấy vợ.
Thạch Tinh Hỏa vui vẻ ra mặt, ngày nào cũng cười “nga nga”, phụ giúp Thạch Chấn những việc vừa sức như xiên xiên nướng. Có thêm người giúp, Thạch Chấn bắt đầu nghĩ đến mở rộng kinh doanh, trước mắt là thêm một loại cơm nắm mới.
Hắn nhớ món cơm nếp hấp xương sườn đời trước mình thích gạo nếp trộn nước tương, mỡ heo, chưng với xương sườn. Hắn thử nấu rồi nắm lại, thêm bánh quẩy, đậu phộng, cải bẹ muối. Món này vừa thơm vừa hợp khẩu vị thực khách. Loại cơm nắm 5 hào thì chỉ có một đoạn bánh quẩy, vài hạt đậu phộng và chút cải muối; loại 1 tệ thì có hai đoạn bánh quẩy, thêm đậu phộng, trứng tráng và xúc xích băm.