Quan Bạch Vũ có lẽ không nghĩ rằng lời mình nói lại bị Thạch Tinh Hỏa nghe thấy nên hạ thấp giọng hết mức. Nhưng để Thạch Chấn nghe rõ, hắn lại nói rất gần.
Thạch Chấn nhìn thấy dáng vẻ mình lúc ấy phản chiếu rõ ràng trong mắt Quan Bạch Vũ. Trong ánh mắt đó có chút vui sướиɠ và hình như còn xen cả chút tự hào?
Thạch Chấn khép mắt lại, khó nói rõ trong lòng đang dấy lên cảm xúc gì.
Hắn biết rõ, bà nội Quan Bạch Vũ vốn không để lại đồng nào cho cậu. Chuyện này, kiếp trước Quan Bạch Vũ từng kể rồi.
Hồi đó có lần Quan Bạch Vũ đến thăm cha mẹ nuôi rồi trở về trong tâm trạng không tốt. Hắn hỏi, sau đó cậu mới kể rằng mẹ nuôi với bà nội có mâu thuẫn. Mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu ở quê vốn không hiếm, đặc biệt là khi bà nội gia trưởng, trọng nam khinh nữ. Làm gì bà cũng thấy không vừa mắt, lại thêm việc mẹ nuôi chưa sinh cháu trai cho bà, khiến bà coi con dâu như kẻ thù.
Còn mẹ nuôi? Cũng là con người, sao có thể cam tâm chịu đựng như vậy mà không chút oán giận? Vì thế, khi bà nội già rồi, bà không thèm quan tâm nữa, thậm chí còn chán ghét bà mang theo cháu nuôi lớn lên.
Khi ấy Quan Bạch Vũ còn kể rằng mẹ nuôi cứ nghĩ bà nội để dành cho cậu ít tiền, nhưng thật ra, bà chỉ để lại có mười mấy tệ. Trước khi cậu lên cấp ba, chỗ tiền ấy đã tiêu sạch.
Hắn nhớ rõ lần đầu gặp lại Quan Bạch Vũ, đã đưa cho cậu 30 tệ cũng vì Quan Bạch Vũ từng nói có thời gian không đủ tiền đến mức ngay cả muối cũng không mua nổi.
Nếu bà nội thực sự không để lại tiền, thì 300 tệ kia từ đâu mà ra?
Thạch Chấn hít sâu, nhớ đến lời Quan Kim Kim nói hôm nay giữa trưa, Quan Bạch Vũ đến nhà Diêm Giang Đào.
Hắn đã từng hỏi thăm rồi, biết ba của Diêm Giang Đào mở xưởng dệt, kiếm được kha khá.
Vậy nên, số tiền 300 tệ kia… là ba của Diêm Giang Đào bồi thường sau khi Quan Bạch Vũ tìm tới tận nhà?
Không kìm được nữa, Thạch Chấn khàn giọng hỏi: “Số tiền đó… là ba Diêm Giang Đào cho em sao?”
Quan Bạch Vũ sững người.
Lúc Thạch Chấn từ ngoài về đã có chút lạ, Quan Bạch Vũ cảm giác được. Tuy sắc mặt Thạch Chấn không vui nhưng đối xử với cậu vẫn không thay đổi, nên cậu đoán chắc do chuyện làm ăn thiếu vốn, hoặc ít nhất cũng liên quan đến tiền bạc.
Chỉ cần có tiền, Thạch Chấn đáng lẽ phải vui hơn một chút.
Thế mà lúc cậu vội vàng đưa tiền, Thạch Chấn lại tỏ vẻ không vui lẽ nào là vì biết cậu đã đến nhà Diêm Giang Đào?
Quan Bạch Vũ hơi run rẩy, miệng mấp máy không thốt nên lời. Trong lòng dâng lên nỗi sợ cậu đã nói dối Thạch Chấn, liệu anh có giận không?
Cậu còn đến tận nhà Diêm Giang Đào làm ầm lên, lại nhận tiền từ họ. Liệu Thạch Chấn có thấy mất mặt không?
Nắm tay siết chặt, lòng rối bời, Quan Bạch Vũ đột nhiên nghe Thạch Chấn nói nhỏ: “Tiểu Vũ… xin lỗi em.”
Cậu ngơ ngác nhìn Thạch Chấn, không hiểu vì sao lại phải xin lỗi.
Thạch Chấn tràn đầy áy náy: “Thật sự xin lỗi. Ở trường em bị bắt nạt, vậy mà anh hoàn toàn không hay biết… Tiểu Vũ, thật xin lỗi…"
Hắn cứ nghĩ Diêm Giang Đào chỉ ăn nói thô lỗ, ai ngờ lại động tay chân nữa!
Trước đây, Thạch Chấn chỉ bảo người tung chút tin xấu về Diêm Giang Đào cho hả giận, xem ra vẫn còn quá nhẹ tay!
“Em không có bị đánh…” Quan Bạch Vũ nhỏ giọng nói. Cậu thật sự không bị đánh, chỉ bị đá vài cái, nhưng không thấy đau.
Nhưng Thạch Chấn không tin.
Hiểu rõ Quan Bạch Vũ bao lâu nay, Thạch Chấn biết cậu là người hay giấu chuyện xấu, dù chịu ấm ức cũng không nói. Cậu vốn không thích gây chuyện, nếu đến mức tìm tận nhà Diêm Giang Đào, hẳn là đã chịu quá nhiều uất ức.
Thạch Chấn dịu dàng dùng ngón tay lau khóe mắt Quan Bạch Vũ: “Đừng giấu anh nữa. Là anh không bảo vệ tốt cho em.”
Quan Bạch Vũ vội vàng: “Ca, em thật sự không sao mà! Ca đừng như vậy…"
Thạch Chấn hít một hơi thật sâu: “Vậy em kể cho anh nghe chuyện gì đã xảy ra đi, được không?”
Hắn định để Quan Bạch Vũ kể trước, rồi sau đó sẽ tìm người hỏi thăm lại.
Quan Bạch Vũ vốn không định nói, sợ làm phiền Thạch Chấn. Nhưng giờ nhìn dáng vẻ hắn áy náy, cứ nghĩ cậu bị bắt nạt đến thảm hại… cậu không đành lòng, đành kể lại mọi chuyện xảy ra ở trường hôm qua.
Ngày hôm qua, cậu rất tức giận. Nhưng đến giờ, cơn giận cũng đã nguôi ngoai. Lúc kể lại, cậu cố gắng nói nhẹ nhàng, sợ Thạch Chấn nổi giận.
Nhưng Thạch Chấn vẫn vô cùng tức tối.
Quan Bạch Vũ kể nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng từng lời lại khiến Thạch Chấn nhớ về chuyện kiếp trước.
Kiếp trước, Quan Bạch Vũ đừng nói được học ở trường điểm, ngay cả trường tệ nhất Trường Khê cũng suýt không vào nổi có phải cũng vì Diêm Giang Đào?
Đừng nói chuyện kiếp trước, kiếp này Quan Bạch Vũ cũng suýt bỏ lỡ cơ hội vào trường tốt.
Mặc dù Diêm Giang Đào lần này chưa đạt được mục đích, nhưng hành vi đó thật sự không thể tha thứ!
Hắn còn đổ cả canh vào cặp sách của Quan Bạch Vũ…
Không trách sao tối qua Quan Bạch Vũ lặng lẽ giặt cặp.
“Ca, em không sao thật mà. Em còn trả đũa rồi đấy. Hôm nay tức quá, em đến nhà Diêm Giang Đào méc ba nó, kết quả là nó bị ba đánh một trận te tua!”
Thạch Chấn nhìn dáng vẻ cậu nhẹ nhàng kể lại, trong lòng càng thấy khó chịu.
Hắn tuy từng nghèo khó nhưng chưa từng chịu uất ức đến mức này.
Chuyện này, không thể bỏ qua dễ dàng!