Từ khi bước vào lớp 9 và ngồi cùng bàn với Diêm Giang Đào, Quan Bạch Vũ ngày nào cũng bị hắn bắt nạt.
Lúc thì bị buông lời châm chọc, lúc lại bị đá chân hay bị quệt bút lên tay. Quan Bạch Vũ đều nhịn. Cậu chỉ muốn tập trung học hành, không muốn gây xung đột.
Cùng lắm, cậu cũng chỉ lén nhét một cọng lông sâu vào cặp Diêm Giang Đào cho hả giận. Cậu không dám làm gì quá đáng, vì sợ bị trả thù.
Hôm trước cậu đổ bát nước bùn lên đầu Diêm Giang Đào, một phần vì quá tức giận, phần khác là vì sự xuất hiện của Thạch Chấn khiến cậu thấy yên tâm hơn.
Nhưng lần này, cậu thực sự giận.
Quan Bạch Vũ trừng mắt nhìn Diêm Giang Đào, khuôn mặt tối sầm lại. Diêm Giang Đào bỗng chột dạ, thấy ánh mắt cậu nhìn mình thì lập tức nổi cáu: “Nhìn cái gì mà nhìn? Nhìn nữa tao đập mày đấy!”
Quan Bạch Vũ cũng muốn đánh lại cậu ta, nhưng buổi chiều còn phải thi nên đành nhịn, xách cặp đi rửa.
Cặp của cậu bị Diêm Giang Đào đổ canh thừa đồ ăn lên. Bao cặp này cậu tự may bằng vải bố, chẳng chống nước nổi. Sách vở bên trong đều bị ướt nhòe, lại còn bốc mùi thức ăn.
Cậu lau sạch cặp, rồi quay lại lau ghế ngồi. Diêm Giang Đào ngồi bắt chéo chân, vừa rung chân vừa nhìn Quan Bạch Vũ bận rộn với vẻ thích thú, chân còn cố tình đập vào chân bàn của cậu.
Thế nhưng, trong lớp chẳng ai dám lên tiếng. Diêm Giang Đào có tiền, lại quen biết rộng. Đa phần học sinh trong lớp chỉ muốn học hành yên ổn, chẳng ai muốn dây vào kiểu người như cậu ta.
Lúc Quan Bạch Vũ vừa đi giặt khăn, một nữ sinh ngồi sau vội đuổi theo: “Quan Bạch Vũ, cậu có định báo cô giáo không? Tớ làm chứng cho, bát canh đó là do Diêm Giang Đào cố ý đổ.”
Quan Bạch Vũ gật đầu, cùng nữ sinh ấy đến văn phòng giáo viên. Họ may mắn vì giáo viên lớp 9 không phải đi coi thi trường khác như các lớp dưới.
Vào phòng, họ thấy giáo viên chủ nhiệm đang đọc tiểu thuyết. Thấy hai học sinh bước vào, thầy hỏi: “Hai em có chuyện gì?”
Chưa đợi Quan Bạch Vũ lên tiếng, nữ sinh đã nói: “Thưa thầy Trần, lúc ăn trưa Diêm Giang Đào đã đổ hết đồ ăn thừa lên ghế và cặp sách của Quan Bạch Vũ!”
Họ Trần ở thị trấn An Sơn rất nhiều, thầy chủ nhiệm lớp và thầy giám thị đều họ Trần.
Nghe vậy, thầy chủ nhiệm hơi ngập ngừng: “Có phải là lỡ tay không?”
“Không, là cố ý!” Nữ sinh quả quyết.
Quan Bạch Vũ cũng nói: “Cậu ta thừa nhận là cố ý. Hôm trước lúc thi, cậu ta còn ném giấy sang em rồi đổ vạ là em gian lận.”
Thầy chủ nhiệm vốn thiên vị Diêm Giang Đào, Quan Bạch Vũ đã sớm biết. Nhưng chuyện đến mức này, cậu vẫn phải nói rõ.
Nữ sinh kia tiếp lời: “Đúng vậy! Lúc thi cậu ta còn nói với giám thị là Quan Bạch Vũ quay cóp. Quan Bạch Vũ làm sao mà gian lận được chứ!”
Cô cũng là người ngồi cùng phòng thi, liền kể lại chuyện đã xảy ra. Hôm ấy cô lo làm bài nên không để ý, giờ mới biết bên trong có âm mưu của Diêm Giang Đào, càng nghe càng tức.
Thầy chủ nhiệm có vẻ lúng túng, gật đầu: “Thầy hiểu rồi. Hai em cứ về lớp trước, gọi Diêm Giang Đào đến đây.”
Lại là kiểu xử lý “ba phải” chẳng đau chẳng ngứa.
Quan Bạch Vũ đã sớm không trông chờ gì ở thầy giáo. Nghe vậy, cậu không nói thêm gì nữa, cùng nữ sinh rời khỏi văn phòng.
Nữ sinh bực tức lẩm bẩm: “Diêm Giang Đào đúng là quá đáng thật đấy!”
Nhưng vừa bước vào lớp học, cô lập tức im lặng, vì cũng sợ Diêm Giang Đào.
Quan Bạch Vũ về chỗ, lạnh lùng bảo Diêm Giang Đào đi đến văn phòng.
Lúc này, vẻ mặt đắc ý của Diêm Giang Đào đã biến mất. Trước đây cậu ta bắt nạt Quan Bạch Vũ không ít lần, Quan Bạch Vũ cũng chỉ lặng im. Từ hồi xin đổi chỗ bị giáo viên từ chối, Quan Bạch Vũ càng không đi mách nữa.
Không ngờ hôm nay Quan Bạch Vũ lại dám đứng lên tố cáo.
Diêm Giang Đào lườm cậu một cái rồi mới chịu đi, nhưng không bao lâu sau đã trở lại, mặt mũi tức tối đập mạnh lên bàn.
Quan Bạch Vũ chẳng thèm để ý, chỉ chăm chú vào sách tiếng Anh.
Trong tất cả các môn, tiếng Anh là môn Quan Bạch Vũ học kém nhất.
Cậu học từ vựng rất vất vả, thầy giáo hôm nay dạy cách đọc này, mai đã dạy cách đọc khác. Hỏi lại thì thầy chỉ bảo: “Cứ học thuộc lòng đi!” Mà chẳng giải thích vì sao.
Với cậu, học thuộc từ tiếng Anh giống như cực hình. Cậu thích học văn, học thuộc thơ cổ dài dằng dặc cũng không thấy phiền, nhưng tiếng Anh thì dù có học xong, chỉ cần qua một ngày là quên sạch.
Tuy vậy, vì cả lớp ai cũng thế nên điểm tiếng Anh của Quan Bạch Vũ vẫn nằm trong top 5.
Diêm Giang Đào cố tình gây tiếng động ồn ào bên cạnh, nhưng Quan Bạch Vũ vẫn không có phản ứng gì, càng khiến hắn bực bội hơn. Diêm Giang Đào cảm thấy Quan Bạch Vũ chẳng qua chỉ dựa vào thành tích tốt mà không coi ai ra gì.
“Thành tích tốt rồi thì làm được gì? Nhìn bộ dạng nó, sau này chắc gì kiếm được tiền!” Diêm Giang Đào cay cú nói nhỏ.
Nhà Diêm Giang Đào có xưởng dệt, mỗi tháng kiếm cả ngàn tệ, còn giáo viên trường học làm cả năm cũng chưa chắc được vậy. Diêm Giang Đào hậm hực đá vào ghế của Quan Bạch Vũ, rồi quay sang khoe với mấy nam sinh ngồi gần:
“Giày tao đấy, một trăm tệ một đôi, hàng hiệu xịn! Này Quan Bạch Vũ, giày mày là nhặt được à? Mặc như từ bãi rác về ấy. Muốn tao cho đồ cũ không? À mà thôi, tao thấy ghê. Nghĩ tới đồ của tao mà mày mặc, tao đã thấy buồn nôn!”
Quan Bạch Vũ vẫn không phản ứng, làm đám bạn đang hóng chuyện cũng thấy chột dạ.
Buổi chiều bắt đầu thi. Vị giám thị hôm trước vẫn đi qua đi lại cạnh chỗ Quan Bạch Vũ, liên tục liếc bài thi của cậu, nhưng may là không xảy ra chuyện gì thêm. Cậu hoàn thành bài thi suôn sẻ.
Thi xong, học sinh được nghỉ. Dù thứ bảy vẫn còn tiết, nhưng vì mới thi xong, thầy cô cho nghỉ hai ngày.
Cả lớp mừng rỡ vì cuối cùng cũng được nghỉ ngơi. Quan Bạch Vũ đi ra cổng trường, đã thấy Thạch Chấn đang đứng đợi với chiếc xe đạp: “Ca!”
“Đi thôi, về nhà nào.” Thạch Chấn cười rạng rỡ.
Quan Bạch Vũ cũng cười tít mắt. Bao chuyện rối ren trong trường học cũng chẳng còn khiến cậu thấy nặng lòng nữa.
Thạch Chấn đưa cậu về nhà rồi vội vàng quay lại thị trấn để lo việc bán hàng.
Hiện tại, quầy hàng của Thạch Chấn ngoài bán đầu heo luộc còn có thêm món trứng kho và đậu phụ khô kho. Những món này tuy rẻ nhưng lại rất được ưa chuộng. Nhiều người đi chơi cũng tiện tay mua vài món ăn vặt, học sinh buổi sáng còn ghé mua ăn sáng.
Nhờ thế mà việc buôn bán tốt lên rất nhiều. Vì có tiền thuê người trông quán, hàng hóa cũng được bày bán cả ngày. Tuy đầu heo không còn bán nhanh như lúc đầu, nhưng nhờ bán liên tục nên mỗi ngày cũng hết được bốn cái. Trứng và đậu phụ thì mỗi lần nấu một nồi to, thường tới trưa là sạch sành sanh.
Thạch Chấn muốn nấu nhiều hơn, nhưng trong nhà chỉ có một cái nồi, không đủ dùng. Hắn quyết định cuối tuần này sẽ mua hai bếp than. Sau này ninh đầu heo sẽ nấu bằng bếp than, đậu phụ và trứng cũng để trên đó giữ nóng.
Hắn còn định mua một cái nồi cơm điện. Dùng chảo nấu cơm rất dễ bị cháy, lại phải trông chừng, mà trong nhà thì thiếu nồi.
Hiện giờ, mỗi ngày sau khi trừ chi phí, Thạch Chấn lời được khoảng 70–80 tệ. Sau khi trích tiền công và chi tiêu trong nhà, mỗi ngày vẫn dành ra được khoảng 60 tệ. Nhưng vì mới làm chưa lâu, lại phải mua sắm lặt vặt, nên tổng cộng tiết kiệm được khoảng 400 tệ.
Mà nào chỉ có nồi, bếp, hắn còn đang nhắm tới một chiếc xe ba bánh to giá khoảng 700–800 tệ.
Nếu có xe ba bánh, việc buôn bán sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hắn có thể chất cả quầy lên xe mà đi, không phải gánh từng món một như bây giờ.
Thạch Chấn từng khởi nghiệp đời trước, quen rất nhiều người đi lên từ hai bàn tay trắng. Ai cũng cực khổ mới thành công. Hắn đã sống lại, cũng không tránh khỏi con đường này.