Vì kỳ thi rất quan trọng, nên học sinh không thi tại lớp mình mà được phân tán sang các lớp khác phần lớn là lớp 7 và 8. Mỗi lớp cũng chia nhỏ học sinh ra, đảm bảo không ai ngồi cùng bàn, để tránh gian lận.
Giám thị cũng không phải giáo viên trong trường mà được điều từ các trường khác đến, giáo viên trường này thì đi làm giám thị ở nơi khác. Tất cả đều nghiêm túc, chặt chẽ hơn hẳn những kỳ thi thông thường.
Đây là lần đầu tiên Quan Bạch Vũ trải nghiệm kỳ thi lớn như thế này, trong lòng có chút hồi hộp. Cậu hít sâu một hơi, bước vào phòng thi lớp 8/2. Không ngờ Diêm Giang Đào lại ngồi ngay sau cậu.
Giám thị chưa đến. Diêm Giang Đào liền đá nhẹ vào chân ghế Quan Bạch Vũ: “Ê!”
Quan Bạch Vũ không phản ứng, không buồn quay đầu lại.
Diêm Giang Đào lại đá một cú nữa, lần này vào thẳng lưng dưới của cậu. Quan Bạch Vũ bực lắm, nhưng kỳ thi sắp bắt đầu, cậu chỉ dời ghế lên phía trước, vẫn không thèm để ý đến kẻ ngồi sau.
Diêm Giang Đào tức điên, buột miệng chửi thề: “Mẹ kiếp!”
Cậu ta vốn định dọa cho Quan Bạch Vũ sợ, để lúc làm bài có thể quay sang xem bài hoặc chuyền tờ giấy, vì biết thằng này sợ mình, chắc chắn sẽ nghe lời.
Không ngờ Quan Bạch Vũ chẳng thèm đếm xỉa, như thể chẳng coi mình ra gì!
Cậu ta đang định đá thêm vài cú nữa thì giám thị bước vào.
Có hai người một cô giáo trẻ, mũm mĩm, tóc buộc đuôi ngựa và một thầy giáo tầm bốn, năm mươi tuổi, dáng gầy gò, lạnh lùng.
Sau khi phát đề, thầy giám thị nghiêm giọng nhắc nhở: “Trong giờ thi, không được nhìn ngang liếc dọc. Ai gian lận, lập tức tính 0 điểm!”
Ông còn lặp lại chuyện lần trước bắt được học sinh gian lận ở trường này, mặt hằm hằm: “Mấy đứa nghèo mà không lo học, thi lại còn quay cóp, đúng là không ra gì!”
Một nữ sinh ngẩng đầu nhìn bảng một chút cũng bị ông mắng oan: “Kìa! Lại có đứa nhìn bài rồi!”
Cô gái đỏ mặt, cúi đầu, ấm ức không nói nên lời.
Quan Bạch Vũ nghe mà không vui. Cậu cảm nhận được vị giám thị này rất khinh thường học sinh trường cậu một ngôi trường nghèo ở vùng ven.
Cậu đã từng nghe trong thôn người lớn bảo nhau người trấn trên lúc nào cũng coi thường dân quê, nói họ bẩn thỉu, quê mùa. Ngược lại, dân quê cũng hay mắng lại trấn trên, nhất là lần gần đây có nhà máy đóng cửa, nhiều người mất việc, trong thôn hả hê ra mặt.
Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến cậu. Bây giờ, Quan Bạch Vũ chỉ muốn làm bài thật tốt.
Tiếng chuông vang lên. Cậu viết tên xong, bắt đầu đọc đề.
Đề thi khó hơn bình thường rất nhiều không chỉ so với đề trong trường, mà cả so với các đề mẫu ở thành phố. Người ta gọi đây là kỳ thi “thi đua”.
Tuy nhiên, Thạch Chấn đã chuẩn bị cho cậu khá kỹ, mấy cuốn bài tập còn khó hơn đề thi hôm nay. Nhờ vậy, Quan Bạch Vũ không hề bị bối rối, ngồi chăm chú làm bài.
Trong khi đó, Diêm Giang Đào ngồi sau, đọc xong vài câu đầu đã thấy mụ mị. Những câu về ghép vần, chính tả, cậu ta quên sạch. Phân biệt "iu" với "ui" còn chẳng nổi, bảo viết chữ thì càng bó tay.
Làm đại vài câu xong, hắn bắt đầu sốt ruột. Nhìn thấy Quan Bạch Vũ viết lia lịa, lại càng nóng ruột, ghen tức.
Bất chợt, Diêm Giang Đào lấy ra một mẩu giấy nháp vốn định dùng để chép đáp án nếu Quan Bạch Vũ chịu giúp rồi nhanh tay viết vài đáp án linh tinh lên đó. Hắn vò lại, ném mạnh về phía bàn của Quan Bạch Vũ.
Chưa kịp để Quan Bạch Vũ phản ứng, Diêm Giang Đào đã lớn tiếng hét:
“Thầy ơi! Nó gian lận kìa!”
Thầy giám thị sầm mặt. Thấy mẩu giấy nằm ngay trên bàn Quan Bạch Vũ, ông sải bước tới, giật lấy, giọng lạnh như băng:
“Cầm bài làm theo tôi ra ngoài.”
Quan Bạch Vũ lặng người. Cậu sợ lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm bài đi ra.
Vừa ra đến hành lang, cậu nói: “Thầy ơi, em không gian lận.”
“Vậy cái này là gì?” Thầy mở mẩu giấy ra, thấy toàn những đáp án viết vội vã, nguệch ngoạc. Mặt ông càng tối sầm lại: “Không học hành gì, thi còn quay cóp. Hạng học sinh như mấy em đúng là hết thuốc chữa!”
“Là Diêm Giang Đào ném lên, em không thấy. Em vẫn luôn làm bài đàng hoàng…” Quan Bạch Vũ nói.
Nhưng thầy không thèm nghe.
Ông là giáo viên trường thị trấn, từng nghe danh trường vùng quê này học sinh kém, giáo viên yếu, thành tích lẹt đẹt, chưa từng có giải thành phố. Ông vốn đã coi thường, nay lại gặp tình huống như thế này, càng quyết định cứng rắn hơn.
Ông giơ tay, định đánh dấu vào bài thi: “Gian lận. Không tính điểm. 0 điểm.”
Quan Bạch Vũ sững người. Lần đầu tiên cậu rơi vào tình huống oan ức như thế này. Nhưng nghĩ đến Thạch Chấn, đến kỳ vọng, đến những lời hắn nói, cậu không thể để mình bị chấm 0 điểm được.
“Em không gian lận! Em luôn đứng đầu lớp, không cần gian lận. Mẩu giấy đó không liên quan đến em!” Quan Bạch Vũ cố giữ bài làm, không buông.
Thầy giám thị khinh khỉnh: “Lớp em đứng đầu thì đã sao? Trường mấy em đứng đầu cũng chẳng ra gì!”
“Nhưng em cũng không thể bị vu oan như thế này!” Quan Bạch Vũ đỏ bừng mặt.
Lúc ấy, cô giám thị cũng bước ra. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, cô khẽ nói: “Thầy Trần, chỉ một mẩu giấy thì chưa thể khẳng định cậu ấy gian lận được…”
“Không gian lận thì là gì?” Thầy Trần gắt giọng.
Quan Bạch Vũ quay sang cô giáo, gần như van nài: “Thưa cô, em thật sự không gian lận. Em luôn đứng nhất lớp, không có lý do gì để quay cóp cả!”
Cô giáo nhìn cậu đôi mắt đỏ hoe, gương mặt trắng trẻo, môi hồng, ánh mắt kiên định. Trong lòng cô khẽ lay động: “Thầy Trần, hay là mình xem thử bài làm của em ấy, so đáp án với mẩu giấy, cũng là một cách xác minh…”
Thầy Trần hừ lạnh: “Chẳng qua là chưa kịp quay cóp!”
“Nhưng…”
“Cô nghĩ tôi làm sai à? Cô nghĩ tôi nên mặc kệ học sinh gian lận chắc?” Ông ngắt lời, gắt gỏng.
Cô giáo im bặt. Cô chỉ là giáo viên mới, còn thầy Trần là người dạy lâu năm, có uy trong trường.
Quan Bạch Vũ đứng đó, tay siết chặt bài thi.
Từ nhỏ đến lớn, cậu đã quen với sự bất công. Bị đánh, không ai bênh. Bị giành đồ, không ai can thiệp. Bị Diêm Giang Đào bắt nạt mỗi ngày, nhưng vẫn phải ngồi cùng bàn, thậm chí còn phải giảng bài cho hắn.
Cậu đã quá quen với việc phải nhẫn nhịn, vì biết phản kháng không mang lại điều gì ngoài rắc rối.
Nhưng bây giờ thì khác.
Cậu có người thân. Có người quan tâm, coi trọng cậu. Có người mua bài tập cho cậu, kể cho cậu nghe về tương lai, về đại học.
Cậu nhất định không thể để kỳ thi đầu tiên kết thúc bằng một con số 0!
Cậu ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào thầy Trần:
“Thầy, nếu thầy không biết rõ sự việc mà vẫn quy tội cho em, nếu thầy nhất quyết tính em 0 điểm, em sẽ không chấp nhận! Em sẽ gửi đơn khiếu nại lên phòng giáo dục!”
Câu nói khiến thầy Trần đờ người.
Ở vùng quê này, mấy đứa học sinh làm gì biết “phòng giáo dục” là cái gì?
Nhưng Quan Bạch Vũ thì biết vì ca cậu từng nói đến nó, từng dạy cậu biết quyền lợi của học sinh, biết đứng lên bảo vệ bản thân.
Mặt thầy Trần tối sầm lại.