Chương 27

Thấm thoắt đã đến kỳ thi quan trọng trong năm học, kỳ khảo thí chung của toàn thành phố. Trường học của Quan Bạch Vũ cũng bước vào giai đoạn ôn tập căng thẳng.

Trước đây, không ai quan tâm tới chuyện học hành của cậu, nên thi cử đối với Quan Bạch Vũ chẳng khác gì việc lấy lệ. Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Thạch Chấn rất để tâm đến kỳ thi này của Quan Bạch Vũ. Ngay hôm trước, hắn đã mua sẵn da hoành thánh và nhân để chuẩn bị bữa sáng cho cậu. Hắn còn dặn Tiền Tiến phải đến sớm để cùng ăn sáng với nhau.

Sáu giờ sáng, Tiền Tiến đã có mặt. Thạch Chấn nhờ cậu đi mua bánh nướng và bánh quẩy, rồi tự tay nấu hoành thánh. Mỗi người một phần bánh và một bát hoành thánh một bữa sáng đầy đặn, chu đáo.

Quan Bạch Vũ ăn không hết phần của mình, còn đưa nửa chiếc bánh nướng cho Thạch Tinh Hỏa.

Ăn xong, Thạch Chấn cùng Tiền Tiến và Thạch Tinh Hỏa lo chuẩn bị đồ đạc để mang ra chợ bày bán, sau đó lại quay về đưa Quan Bạch Vũ đi học. Sợ ghế sau xe đạp không êm, hắn còn lót thêm một miếng ván gỗ và cái đệm nhỏ.

Quan Bạch Vũ đeo cặp, ngồi trên miếng đệm, nhìn cảnh vật vun vυ"t lùi lại phía sau, trong lòng dâng lên một cảm giác thật nhẹ nhõm, rộng mở.

Cậu không nhớ hồi nhỏ mình từng được ai chở xe đạp hay chưa có lẽ là chưa. Nhìn những đứa trẻ nhỏ trong thôn được ngồi trước giang xe, đứa lớn hơn ngồi ở yên sau, cậu từng ghen tị lắm. Nhưng từ nhỏ cậu đã biết mình khác người.

Khi ấy, Quan Bạch Vũ đã nghĩ, nếu sau này có con, cậu nhất định sẽ đưa con đi chơi khắp nơi bằng xe đạp.

Không ngờ, còn chưa kịp thực hiện ước mơ đó, thì giờ đã có người chở cậu đi học. Cậu bỗng thấy ấm lòng: [Đây là người thân sao? Sao anh ấy lại tốt với mình đến thế?]

Dù trong nhà không có nhiều tiền, Thạch Chấn vẫn âm thầm chăm sóc Quan Bạch Vũ. Không mua được quần áo mới, nhưng từ ngày nhận cậu làm người thân, trong nhà cũng đầy đủ dần từ xà phòng đến bàn chải. Sáng nào hắn cũng nhắc Quan Bạch Vũ và Thạch Tinh Hỏa rửa mặt, đánh răng.

Mấy hôm trước, sau khi dùng thuốc diệt sạch chấy trên đầu cậu, Thạch Chấn còn đưa cậu đi cắt tóc. Trước kia, Quan Bạch Vũ toàn tự cắt linh tinh, kiểu đầu méo mó khó coi. Nay được cắt gọn gàng, dù kiểu tóc đơn giản, ngắn ngủn, nhưng nhìn vào lại thấy cậu sáng sủa, gọn gàng hẳn lên.

Ăn uống đầy đủ, sắc mặt cậu cũng khá hơn rất nhiều.

Hôm nay cậu mặc bộ quần áo cũ do người trong thôn cho. Dù là đồ cũ, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, kiểu dáng cũng không tệ. Nhìn cậu chẳng khác gì mấy đứa trẻ được cha mẹ nuông chiều lớn lên, thậm chí vì làn da trắng, cậu trông còn thư sinh và tuấn tú hơn nhiều người.

Đến cổng trường, cậu vừa bước xuống xe, đã có không ít nữ sinh liếc nhìn.

[Nếu chăm sóc thêm chút nữa, cho mặc đồ đẹp một tí… Quan Bạch Vũ có khi trở thành “hot boy” của trường cũng nên.] Thạch Chấn nghĩ thầm, rồi lại thấy chưa chắc vì cậu vẫn mới cao có mét sáu thôi mà.

“Tiểu Vũ, cố lên!” Thạch Chấn cổ vũ.

“Vâng.” Quan Bạch Vũ cười tươi, mắt cong cong như trăng khuyết.

Hiện tại, lớp 9 đã học xong toàn bộ chương trình, thầy cô đang ôn lại kiến thức lớp 7 và 8. Những kiến thức đó Quan Bạch Vũ vẫn nhớ, nên cậu không nghe giảng nhiều mà chuyển sang làm các đề ôn tập mà Thạch Chấn mua.

Làm nhiều thành quen, dần dần Quan Bạch Vũ tự tin rằng mình nhất định sẽ làm tốt kỳ thi này.

Đây là kỳ thi quan trọng bậc nhất của năm học. Trường học cũng cho học sinh lớp 7 và 8 nghỉ để lớp 9 toàn tâm ôn tập. Những bạn học thường xuyên trốn học cũng bị giáo viên gọi về đầy đủ.

Vừa bước vào lớp, một nữ sinh liền hỏi: “Quan Bạch Vũ, người đưa cậu đi học sáng nay là ai vậy?”

Quan Bạch Vũ tâm trạng rất tốt: “Là ca của tôi đó.”

Nữ sinh ánh mắt ngưỡng mộ: “Anh cậu đẹp trai quá!”

Nữ sinh lớp 9 phần lớn đã dậy thì, nhưng con trai cùng lứa thì trông vẫn còn non nớt, giống như chưa lớn. Quan Bạch Vũ dinh dưỡng không đủ, chưa phát triển hẳn, vóc dáng không khác mấy bạn nữ, nhìn càng nhỏ bé. Vì thế, nhiều nữ sinh thích mấy anh lớn tuổi hơn.

Trước đây, Quan Bạch Vũ nghe họ bàn tán mấy bạn nam trong lớp, chẳng có cảm xúc gì. Nhưng hôm nay, nghe người ta khen ca mình, cậu không chỉ có chút tự hào mà còn không vui.

[Anh mình là tuyệt nhất!] Quan Bạch Vũ thầm nghĩ rồi mỉm cười: “Tôi cũng thấy ca tôi đẹp trai thật.”

Nữ sinh cười nhẹ: “Cậu cũng dễ nhìn mà. Trước giờ không để ý, giờ thấy cậu thay đổi nhiều ghê.”

Hai người đang nói chuyện thì Diêm Giang Đào tới, ngồi phịch xuống ghế bên cạnh Quan Bạch Vũ. Tuần này họ không ngồi sát tường, nên không ảnh hưởng gì.

Sắc mặt Diêm Giang Đào không tốt. Sau vụ bị hắt nước bẩn hai lần, hôm nay mới dám đến trường.

Cậu ta cảm thấy ánh mắt mọi người đều khác lạ, giống như đang bàn tán chuyện mình bị hắt nước. Nhất định là Quan Bạch Vũ và cô nữ sinh kia đang nói xấu mình!

Diêm Giang Đào ném cặp xuống bàn, chỉnh lại đồ đạc, ánh mắt như viên đạn găm thẳng vào lưng Quan Bạch Vũ.

Hôm đó bị hắt nước vào mặt, cậu ta giận lắm, về méc ba, mong ba giúp đòi lại công bằng. Ai ngờ ba cậu ta lại nói:

“Người ta không hắt ai, chỉ hắt mày, chắc chắn do mày có vấn đề! Lo mà xem lại mình trước!”

Diêm Giang Đào tức đến mức suýt ngất.

Chưa hết, ba cậu ta còn lôi chuyện học hành ra mắng: “Có sách học không lo học, thành tích kém cỏi, mất mặt cha mẹ! Nhìn Quan Bạch Vũ kìa, nhà nghèo, học phí đóng chẳng nổi, phải tự nấu cơm, giặt quần áo, mà vẫn luôn đứng nhất lớp!”

Sau đó ông tiếp tục cắm cúi trông máy dệt. Nhà họ thuê hai người trông máy, nhưng vài cái máy hoạt động suốt ngày đêm, hai người trông không xuể, nên người nhà cũng phải thay phiên nhau trông coi. Có hôm còn không được ngủ đủ vài tiếng.

Diêm Giang Đào nhớ đến những lời trách mắng dồn dập mấy ngày nay, hôm nay đến trường mà lòng đầy ấm ức.

Thấy Quan Bạch Vũ không để ý tới mình, Diêm Giang Đào càng giận: [Nó coi thường mình rồi!]