Chương 22

Thạch Chấn là người thân thiện, đối xử rất nhiệt tình với bà con trong thôn. Hắn nói mình đang nấu một cái đầu heo để mai đem ra chợ bán, cũng giải thích rằng đầu heo phải hầm rất lâu, chắc phải đến sáng mai mới xong.

“Nếu mọi người muốn mua thì sáng mai ghé sớm một chút, tôi sẽ bán rẻ cho.” Thạch Chấn cười nói. Người trong thôn vốn dậy sớm, mà mai hắn cũng chưa định đi ra chợ sớm nên định bụng bán bớt trong thôn trước rồi mới ra chợ sau. Bưng đầu heo ra chợ thật sự rất cực.

Thôn này cách thị trấn khá gần, nhờ vậy mà bà con nơi đây sống khá giả hơn nhiều nơi khác. Nhưng dù gần là vậy, dân làng cũng không thường xuyên lên thị trấn. Khoảng cách mà bây giờ người ta thấy ngắn, ngày xưa lại là một đoạn đường rất dài. Như từ trấn An Sơn lái xe nửa tiếng là tới thành phố Trường Khê, nhưng trong thôn này, rất nhiều cụ già chưa từng bước chân ra đó. Người trẻ có đi thì cũng vì cưới vợ, cần lên phố mua quần áo mới.

Vì vậy, dân làng ít khi ăn thịt, mà món thịt hầm kỹ này lại càng hiếm. Nay ngửi được mùi thơm từ nồi đầu heo, ai nấy đều bàn tán rôm rả, sáng mai chắc chắn sẽ đến sớm mua cho bằng được.

Sau bữa cơm tối, mọi người rảnh rỗi kéo nhau sang nhà Quan Bạch Vũ chơi. Vì nhà không rộng lắm nên họ tụ lại ngoài sân trò chuyện, trong lúc đó vẫn ngửi được mùi đầu heo thơm nức từ trong bếp.

Mọi người vừa nói chuyện, vừa nhắc đến Thạch Chấn anh họ của Quan Bạch Vũ và hỏi han về chuyện bên nhà cậu bé.

Thạch Chấn mới về sống trong thôn không lâu, nhưng bà con ai cũng biết hắn. Trước đó, lúc có người trong thôn mổ heo, hắn cũng đến phụ giúp, chuyện trò rất vui vẻ, tạo được thiện cảm với mọi người.

“Hắn là người tốt đấy, Tiểu Vũ có người thân như hắn là may mắn lắm.”

“Có anh rồi, cuộc sống của Tiểu Vũ cũng khá hơn trước nhiều.”

“Trước kia thằng bé khổ quá rồi, giờ cũng đỡ hơn rồi…”

Với bà con trong thôn, Thạch Chấn tuy là họ hàng bên ngoại, không có ý định đổi hộ khẩu hay nhận nuôi chính thức, nhưng mọi người đều hiểu hắn đang giúp đỡ nhà họ Quan, chăm lo cho đứa nhỏ, nên ai cũng quý trọng tấm lòng đó. Một số người còn nghĩ hắn hơi… dại dột vì thương người quá.

Tất nhiên, không ai nói ra trước mặt hắn.

Tầm khoảng 8 giờ tối, mọi người lần lượt ra về. Thạch Chấn chờ họ đi hết mới xử lý nốt đầu heo rồi cùng Thạch Tinh Hỏa về nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, toàn thân hắn mỏi nhừ chắc do hôm qua khuân vác nhiều quá, cơ bắp đau rát.

Hắn và Thạch Tinh Hỏa dậy từ rất sớm, khoảng 5 giờ, rồi sang nhà Quan Bạch Vũ ăn sáng. Vì cháo nấu lâu, mà ăn xong lại chóng đói, nên Thạch Chấn nấu hẳn một nồi cơm lớn đủ ăn cả ngày, thêm ít rau luộc măng tây.

Cơm còn chưa ăn xong thì đã có người tới mua đầu heo.

Toàn là người trong thôn, nên Thạch Chấn bán rẻ, chỉ 1 tệ rưỡi 1 cân. Hắn còn thông báo rằng từ mai trở đi, sáng và tối hắn đều sẽ bán đầu heo ngay tại nhà, rẻ hơn so với trên thị trấn, ai cần cứ tới.

Dân cư ở thành phố J đông, dân quê cũng nhiều, có món ăn nào lạ miệng là ai cũng muốn mua thử. Nhờ vậy, đầu heo chưa kịp đem ra chợ đã bán hết sạch.

Quan Kiến Quốc mua liền hai cân. Ông thường chạy máy cày, tuy cực nhưng thu nhập cũng khá, nên không tiếc vài tệ.

Chỉ là bà mẹ ông thì không hài lòng lắm: “Mua nửa cân ăn thử là được rồi, mua gì tận hai cân? Ăn sao hết?”

“Con ăn được hết hai cân chứ bộ.” Quan Kiến Quốc trả lời tỉnh bơ.

Bà trừng mắt: “Có ăn được thì sao? Ba con hồi xưa một bữa ăn hết một con gà đấy, nhưng có ai cho ổng ăn thế bao giờ?”

Ông lờ đi, vì nếu nghe theo bà, chắc cả nhà chẳng bao giờ được ăn miếng thịt.

Nhị nãi nãi vẫn càm ràm: “Giờ đời sống sung túc quá. Hồi xưa làm gì dám ăn thịt, đến cơm còn không đủ no. Năm đó cả nhà không còn hột gạo nào, tôi đói đến mức đầu choáng váng, xếp hàng mấy tiếng mới được miếng cơm nắm miễn phí.”

Một bà cụ khác đang dắt cháu đi ngang cũng tiếp lời: “Hồi đó cháo loãng chỉ rắc tí muối là ăn, giờ ăn dưa muối cũng phải xào mỡ tỏi, còn muốn ăn ngon.”

Một bà nữa chen vào: “Tôi còn nhớ cả nhà tôi ăn chung một quả trứng bắc thảo, chấm tí nước tương, liếʍ tí là đủ ăn cháo. Sáng nay, thằng cháu tôi dám ăn hết cả quả trứng bắc thảo một mình!”

Mấy bà cụ ngồi tụ tập trên những tảng đá còn sót lại sau khi nhà cũ của Quan Kiến Quốc bị phá dỡ. Bọn trẻ thì chơi ở bên cạnh, đứa bé nhỏ thì được ôm trong lòng, có đứa còn lấy tay bịt miệng bà mình vì nghe mãi chuyện xưa.

Kể hết chuyện cũ, mấy bà lại quay sang nói chuyện tụng kinh niệm Phật.

Thạch Chấn bán hết đầu heo rồi mới lên thị trấn, một chuyến vác về liền bốn cái đầu heo nữa.

Loại món ăn như thịt đầu heo hầm kiểu này mới ra thì còn nổi, nhưng bán lâu dài sẽ chậm lại. Thạch Chấn tính tranh thủ thời gian này bán thật nhiều.

Vì hôm qua đã bán hết sạch ở nhà, nên hôm nay hắn phải hầm lại từ đầu. Sau bữa trưa mới dắt theo Quan Bạch Vũ lên thị trấn.

Vừa đến nơi, hắn lấy ra hai tệ đưa cho Quan Bạch Vũ: “Tiểu Vũ, hiếm khi em lên thị trấn, đi mua gì đó ăn đi.”

“Không cần đâu ạ, em có tiền. Trước đây ca cho em tiền, em vẫn chưa dùng hết.”

Trước đó Thạch Chấn đã cho Quan Bạch Vũ 30 tệ, cậu mới chỉ dùng một ít để mua củi lửa.

Quan Bạch Vũ không chịu nhận thêm, Thạch Chấn cũng đành thôi. Tuy vậy, dù không nhận tiền, Quan Bạch Vũ vẫn đi mua ít đồ dùng cần thiết.

Cậu thiếu nhiều thứ lắm. Bà nội để lại rất ít tiền, mấy năm nay nếu không nhờ học giỏi được thưởng vở bút, có lẽ cậu cũng chẳng có nổi văn phòng phẩm để dùng.

Giờ có tiền, cậu liền mua bút bi, ruột bút, rồi cả dầu, muối, nước tương, giấm…

Mua từng món một, hết khoảng 10 tệ.

Còn lại cậu không dám tiêu, vì trong nhà sắp hết gạo, cần để dành mua thêm trong thôn.

Khi quay lại, Thạch Chấn đã bán gần hết đầu heo, chỉ còn hơn một cân.

“Ca!” Quan Bạch Vũ gọi, rồi đi tới bên hắn.

Thạch Chấn đưa ghế cho cậu ngồi: “Qua kia ngồi nghỉ chút đi, chờ anh bán xong rồi mình về.”

Hắn không thấy việc bán hàng là mất mặt, nhưng nghĩ ở tuổi của Quan Bạch Vũ, chắc sẽ cảm thấy ngại.

Ai ngờ Quan Bạch Vũ lại nói: “Em ngồi đây được rồi.” Cậu không muốn rời xa Thạch Chấn.

Thạch Chấn nghe vậy thì rất vui. Có cậu bé ngồi bên, lòng hắn bỗng thấy bình yên hẳn.

Nhìn đồ Quan Bạch Vũ mua, Thạch Chấn hơi ngẩn người: “Không mua gì ăn à? Xúc xích, nước ngọt… đều ngon lắm. Bánh bao thịt bên kia cũng được đó.”

Quan Bạch Vũ lắc đầu: “Em không đói.”

“Bánh bao có bao nhiêu đâu.” Thạch Chấn cười, rồi chỉ sang quầy bán hoành thánh kế bên, hỏi: “Vậy ăn hoành thánh không?”

Quan Bạch Vũ vẫn từ chối.

Cậu từng ăn hoành thánh, nhưng giờ không muốn tiêu tiền vào đó.

Thạch Chấn liền nói: “Anh muốn ăn. Em đi mua một chén, hai anh em mình chia.” Hắn lấy ra một tệ đưa cho Quan Bạch Vũ.

Ngày trước, Quan Bạch Vũ rất thích ăn hoành thánh, sáng nào cũng làm cho hắn ăn kèm trứng chiên hoặc bánh trứng.

Lúc đó hắn thấy cậu rảnh quá, chỉ là bữa sáng thôi mà làm gì phải cầu kỳ vậy. Sau này tự mình nấu, mới biết không dễ gì để nấu được mùi vị như cậu.

Quan Bạch Vũ lắc đầu, định nói thêm thì bỗng có tiếng gọi: “Quan Bạch Vũ?”

Cậu giật mình ngẩng đầu, thấy Diêm Giang Đào và hai nam sinh bằng tuổi đang đi ra từ tiệm bánh bao bên kia. Cậu nhận ra hai người kia cũng học cùng khối, dù không cùng lớp.

“Cậu đang bán đồ ăn đấy à?” Diêm Giang Đào nhìn Quan Bạch Vũ, cười khẩy “Nhìn cậu dơ thế, bán cái gì mà ăn nổi?”

Quan Bạch Vũ cúi đầu, không muốn gây sự.

Nhưng Diêm Giang Đào không buông tha: “Cái gì vậy? Đen thui, nhìn đã thấy ghê tởm, chắc hôi như người cậu vậy.”

Diêm Giang Đào vốn cuối tuần nào cũng lên thị trấn chơi, tiêu xài không tiếc tay. Hôm nay thấy Quan Bạch Vũ ở đây, liền không nhịn được mà móc méo.

Quan Bạch Vũ vẫn im lặng. Thạch Chấn thì đã giận tím mặt: “Ai vậy?”

“Bạn cùng bàn của em.” Quan Bạch Vũ đáp nhỏ.

Trước giờ bị Diêm Giang Đào bắt nạt, Quan Bạch Vũ đều nhẫn nhịn, chỉ dám trả đũa ngầm khi bị chèn ép quá đáng. Nhưng giờ, bị làm nhục trước mặt anh họ…

Thạch Chấn siết chặt nắm đấm.

Chỉ qua vài lời thôi, hắn đã hình dung ra cậu đã bị bắt nạt nhiều thế nào ở trường.

Hắn cứ nghĩ học giỏi là sẽ không bị ai bắt nạt, ai ngờ lại sai.

Hắn từng không hề biết, không hề để ý…

Ánh mắt Thạch Chấn sắc bén nhìn sang Diêm Giang Đào.

Diêm Giang Đào cao chưa tới 1m7, người lại gầy, mà Quan Bạch Vũ còn nhỏ hơn tên đó. Chẳng trách Diêm Giang Đào dám bắt nạt.

Nhưng Thạch Chấn cao tận 1m8, lại rắn rỏi. Bị hắn nhìn chằm chằm, Diêm Giang Đào không dám hó hé, hậm hực bỏ đi.

Sau lưng Diêm Giang Đào, ánh mắt Thạch Chấn vẫn còn lạnh lẽo…