Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Trọng Sinh Chi Phấn Đấu

Chương 19

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thạch Chấn bán xong phần thịt đầu heo, lại quay lên trấn trên, muốn xem còn mua thêm được cái đầu heo nào nữa không.

Trước đây, mấy lần hắn lên chợ bán đồ hay mua sắm đều là vào buổi sáng. Lần này đi vào buổi chiều, hắn nhận ra người đi chợ ít hơn hẳn. Những người còn lại có vài người ăn mặc giống hắn, chắc là dân quê lên phố tranh thủ mua ít đồ, cũng có vài người ăn mặc tươm tất, nhìn qua đã biết là dân trấn, điều kiện khá giả.

Người thuộc nhóm đầu thường chỉ mua thịt heo và các loại đậu chế biến sẵn, còn nhóm sau thì mua cả rau, trứng, đủ thứ linh tinh.

Thạch Chấn tìm đến hàng thịt của Chu đồ tể. Chu đồ tể đã gần bán hết thịt, đầu heo cũng không còn, nhưng sau khi nói vài câu, anh ấy vẫn lấy cho hắn một cái đầu heo được để riêng.

Thạch Chấn vốn định mua hai cái, nhưng nghĩ lại hiện tại nhà chỉ có một cái nồi để hầm, cũng đành lấy một cái trước.

Cầm đầu heo, Thạch Chấn đi về phía Thạch Tinh Hỏa, định cùng anh họ về nhà.

“A Chấn, thịt đầu heo hôm nay ngon thật đó.” Thạch Tinh Hỏa nhớ mãi không quên món chiều nay, cứ dọc đường vừa đi vừa nhắc lại không biết bao nhiêu lần.

Nói xong chuyện đầu heo, anh lại chuyển sang kể bữa trưa ở chỗ làm. Uông Thành Phát đối xử với đám công nhân trẻ cũng được, bữa trưa ngày nào cũng có chút thịt. Hôm nay là món gà om thịt, đậm đà nước tương.

Vừa kể, Thạch Tinh Hỏa vừa nuốt nước bọt.

“Em để dành chút đầu heo ở nhà. Tối nay vẫn còn thịt ăn.” Thạch Chấn nói.

Quả thật hắn có để dành lại ít thịt mấy miếng thịt nạc dính trên đầu và cái mũi heo. Số thịt đó, hắn chia làm ba phần. Vì Thạch Tinh Hỏa ăn rất nhanh và hay giành phần nếu thấy món ngon, nên nếu không chia khéo thì Quan Bạch Vũ sẽ chẳng còn bao nhiêu.

Mà Quan Bạch Vũ thì quá gầy.

Nhìn cậu thấp hơn cả cái đầu, gầy gò như cái sào, Thạch Chấn chẳng còn nghĩ gì khác ngoài việc phải cho cậu ăn nhiều một chút.

Lúc ba người về đến nhà thì Quan Bạch Vũ chưa về. Thạch Chấn bèn tranh thủ nấu cơm trước. Hắn còn bảo Thạch Tinh Hỏa đi nhổ hai cây măng tây, lột vỏ, xắt nhỏ, rồi nêm tí muối và bột ngọt để làm món xào. Thật ra xào lên sẽ ngon hơn, nhưng nhà chỉ có một cái nồi.

Chờ sau này có tiền, hắn định sẽ mua thêm bếp gas, bình gas, rồi cả nồi nấu.

Lúc cơm gần xong, Quan Bạch Vũ cũng về tới, trên vai đeo cái cặp sách vải màu xanh biển đã cũ, là loại tự may vì không có tiền mua cặp mới.

Trước kia, Quan Bạch Vũ thường ở lại trường. Dù có vài bạn học không ưa cậu, nhưng cũng có nhiều bạn thân thiết để trò chuyện, còn hơn về căn nhà trống huơ trống hoác.

Nhưng dạo này, ngày nào cậu cũng mong được về nhà.

Mở cửa ra, cậu thấy ngay anh họ đang ngồi bên bếp, ánh lửa hắt lên gương mặt, khiến cả căn bếp trở nên ấm áp lạ thường.

“Ca, em về rồi.” Quan Bạch Vũ lên tiếng.

Thạch Chấn ngẩng lên: “Đúng lúc lắm, cơm gần xong rồi.”

“Vâng.” Quan Bạch Vũ mỉm cười, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.

Cơm còn chưa xong, cậu tranh thủ dọn dẹp nhà cửa rồi lấy quần áo ra giặt.

“Cái đống đó để lát anh giặt, em nghỉ đi chút.” Thạch Chấn thấy cả đống quần áo cũ mình mang theo cũng bị cậu lôi ra, vội cản lại.

“Không sao đâu, em giặt chút là xong. Chỉ là không có xà phòng, giặt không sạch lắm thôi.” Quan Bạch Vũ cười đáp.

Một lần nữa, Thạch Chấn lại cảm thấy nghèo đến mức không mua nổi cả xà phòng.

Cậu vẫn cố giặt, Thạch Chấn bèn lấy nước ấm đã hâm trong nồi đưa cho cậu: “Lát nữa anh hầm đầu heo, có thể đun thêm nước tiếp.”

Quan Bạch Vũ không từ chối, nhận nước rồi bắt đầu giặt. Cậu làm việc rất nhanh, giặt xong phơi ngay lên sợi dây trước cửa.

Ba người nhà này, áo quần vá víu đủ kiểu, phơi ngoài trời cũng chẳng ai thèm lấy trộm.

Lúc Quan Bạch Vũ phơi xong, Thạch Chấn cũng vừa cạo lông đầu heo xong. Cả ba cùng dọn dẹp sơ rồi ăn cơm.

“Món này là món ngon nhất em từng ăn.” Quan Bạch Vũ vừa ăn vừa tấm tắc khen món đầu heo, thậm chí còn không nỡ ăn nhiều.

“Vậy ăn nhanh đi, anh còn định hầm thêm một cái đầu nữa, mai em mang một phần đến trường.” Thạch Chấn đáp.

Nghe vậy, Quan Bạch Vũ mới bắt đầu ăn tiếp phần thịt mình để dành.

Còn Thạch Tinh Hỏa thì đã ăn hết phần thịt từ trước khi bắt đầu ăn cơm, giờ đang vừa ăn cơm vừa xuýt xoa: “Cơm này cũng ngon nữa!”

Thạch Chấn chỉ cười. Hắn hiểu Thạch Tinh Hỏa, nhà nghèo quen ăn độn, bữa cơm trắng no bụng cũng là điều hiếm có.
« Chương TrướcChương Tiếp »