Chương 16

Tối hôm đó, khi Thạch Chấn trở về chỗ Quan Bạch Vũ thì nồi đậu nành hầm đuôi heo cũng vừa chín tới, mùi thơm ngào ngạt lan khắp gian bếp.

Thạch Tinh Hỏa không ngừng nuốt nước miếng. Trưa nay anh đi ăn cùng người bán bùn, tuy nhà người ta không quá túng thiếu nhưng dân quê thường tiết kiệm, chẳng mấy khi ăn thịt. Bữa trưa chỉ là vài món rau dưa đơn sơ như tỏi xào trứng. Nhớ lời dặn của Thạch Chấn, anh cũng không dám ăn quá nhiều trứng gà.

Giờ nhìn nồi đậu hầm đuôi heo thơm lừng, thật sự không thể cưỡng lại.

Thạch Chấn múc hai bát nhỏ, đưa cho Quan Bạch Vũ và Thạch Tinh Hỏa mỗi người một phần, bảo họ cứ ăn trước, rồi mới xới phần còn lại ra bát, tranh thủ rửa nồi để nấu cơm.

Thấy vậy, Quan Bạch Vũ lập tức đứng dậy nhóm lửa giúp.

Nhà Thạch Chấn dù nghèo, nhưng hồi mẹ hắn còn sống, bà nấu ăn rất ngon. Sau khi bà mất, cha hắn đảm đương một thời gian, rồi đến lượt mẹ kế lo chuyện bếp núc. Năm mười tám tuổi, Thạch Chấn vẫn chưa biết nấu ăn, cũng chẳng thích dính vào việc bếp núc.

Hồi đó, còn trẻ, lớn lên trong thôn nhỏ, tư tưởng cũng lạc hậu. Hắn luôn nghĩ nấu ăn là việc của phụ nữ, đàn ông mà làm thì mất mặt.

Giờ thì khác, những năm sống một mình trước khi mất khiến hắn học được không ít thứ, tay nghề bếp núc cũng khá ra trò.

Lúc nấu cơm, Thạch Chấn cắt vài lá cải bẹ thả vào bát, thêm chút nước rồi đặt lên giá hấp. Như vậy, đợi cơm chín là có thêm một bát canh rau để ăn cùng.

Cách nấu này là học từ mẹ kế, bà và Quan Bạch Vũ giống nhau, nấu cơm luôn tiện thể hấp thêm chút rau, coi như có thêm món ăn.

Cải bẹ và dưa muối đều là do Quan Bạch Vũ tự tay làm. Khi còn sống, bà cậu từng dạy cậu muối rau. Sau khi bà mất, cậu tự làm lấy.

May mà cậu có tay nghề, hàng năm có thể xin được cải bẹ loại thải và lá bỏ đi từ xưởng rau của thôn bên cạnh, đem về ướp dưa đủ ăn quanh năm.

Nhà cha mẹ nuôi của cậu có trồng rau, nhưng cậu không tới hái. Cậu tự trồng vài luống nhỏ ven sông, lại thêm hàng xóm thỉnh thoảng cho ít, vậy là đủ ăn.

Chỉ có điều chẳng mấy khi được ăn thịt.

Nhưng thực ra, hồi bà còn sống, cậu cũng chẳng được ăn mấy. Từ lúc có trí nhớ, bà đã chỉ lo cho bản thân, ăn ngon uống tốt, chẳng cho con cháu đυ.ng đến miếng thịt nào. Huống gì cậu lại chỉ là đứa cháu nuôi.

Quan Bạch Vũ ngẩng đầu nhìn Thạch Chấn. Vị anh họ xuất hiện quá bất ngờ, ban đầu cậu còn dè chừng, giờ thì lại thấy kinh ngạc. Người này đối xử với cậu thật sự quá tốt.

Ba người đang ăn cơm, Thạch Chấn nói: “Củi trong nhà sắp hết, để anh ra ngoài mua thêm.”

Nghe vậy, Quan Bạch Vũ vội nói: “Để em đi cùng ca. Người trong vùng này đều biết em, em đi theo chắc mua được rẻ hơn.”

Cậu biết thân phận mình khó xử, nên trong thôn có vài đứa trẻ hay lấy cậu ra làm trò cười. Nhưng đa số người lớn lại thương cảm, đặc biệt là khi biết cậu học rất giỏi. Dù gì thì cha ruột cậu cũng lớn lên ở thôn này.

“Ban đầu anh tính đi qua mua củi của Quan thúc…” Thạch Chấn chần chừ nói.

“Quan thúc không có củi đâu.” Quan Bạch Vũ đáp nhanh, Quan thẩm đi làm ở xưởng, nhà không nuôi tằm, cũng chẳng có cành dâu.

Vợ của Quan Kiến Quốc trước làm ở xưởng sợi trong thôn. Sau khi kết hôn và sinh con, bà bị xưởng cho nghỉ. Một năm sau mới kiếm được việc ở xưởng sofa, xa nhà và phải làm theo ca, có khi ngủ luôn trong ký túc xá, Thạch Chấn trước giờ còn chưa gặp mặt lần nào.

Có công việc rồi, bà ấy không nuôi tằm nữa. Nuôi tằm cực nhọc, phải thức khuya dậy sớm, lại không lời lãi bao nhiêu.

Đất trồng dâu của nhà họ cũng đem cho thuê – thuê lại chính là cha mẹ nuôi của Quan Bạch Vũ.

Họ là người cần cù, năm nào cũng nuôi ba bốn tấm trứng tằm — trứng được dán lên từng tờ giấy lớn gọi là “trương”. Khi tằm lớn, nhà chính, tầng lầu, mọi ngóc ngách đều là tằm, cả nhà ba người ăn ngủ chen chúc một phòng.

Vất vả là thế, nhưng vẫn chẳng dư dả gì. Phải xây nhà, làm tang lễ, lại còn nuôi hai đứa con học cấp hai, thậm chí còn mang nợ.

Dù sao thì trong thôn cũng không ít người như vậy, nhiều nhà vì sĩ diện mà cố gắng cất được cái nhà hai tầng, dù phải thiếu nợ.

Quan Bạch Vũ đưa Thạch Chấn đến nhà cha mẹ nuôi.

Thạch Chấn lần đầu gặp họ. Thật ra hắn muốn chuẩn bị chút quà để đến thăm, nhưng nghèo quá, đành bưng một bát đậu hầm đuôi heo đến thay.

Cũng may Quan Quảng Quốc không câu nệ. Nếu là ông bà nội của Quan Bạch Vũ đến, có khi lại trách móc, vì họ đã nuôi nấng cậu bao năm.

Nhưng Thạch Chấn chỉ là con nhà dì, mẹ đã mất, mẹ hắn cũng không còn… thì ai trách được?

Biết Quan Bạch Vũ muốn mua cành dâu, Quan Quảng Quốc liền lấy ra mấy bó:

“Thôi khỏi trả tiền.”

Trương Tú Mỹ, vợ ông nghe vậy liền bực: “Người ta muốn mua mà ông lại làm người tốt?”

Rồi bà lấy thêm vài bó đưa cho Quan Bạch Vũ, nói: “Một hào một bó.”

Thạch Chấn định trả tiền, nhưng Quan Bạch Vũ đã nhanh tay đưa tiền ra trước.

Trương Tú Mỹ chỉ khẽ cười nhạt. Bà đoán chắc bà già kia khi chết đã để lại tiền cho Quan Bạch Vũ. Rõ ràng con gái bà mới là người nhà họ Quan, vậy mà bà già ấy chỉ thương nhớ thằng cháu kia.

Quan Bạch Vũ không nói gì thêm, cùng Thạch Chấn chia nhau khiêng củi về, đặt sát bên giường vì phòng nhỏ, nên cậu để hết gạo củi ngay mép giường.

Khi họ quay lại, thấy nhà cha mẹ nuôi hôm nay không đóng cửa sớm như mọi khi, cổng còn mở toang. Cha nuôi cậu đang lăn một cái lu to từ nhà bên về.

“Thúc làm gì vậy?” Thạch Chấn hỏi.

“Có người tới mổ heo.” Quan Bạch Vũ đáp.

Đúng là có người chuẩn bị mổ heo thật. Trong thôn rảnh rỗi, nghe nhà ai mổ heo là kéo nhau ra xem cho vui. Có người còn hỏi xin huyết heo.

Quan Quảng Quốc vui vẻ nói:

“Lát nữa tao chia mỗi nhà một bát.”

Người gϊếŧ heo không lâu sau cũng đến. Nhìn thấy, Thạch Chấn bất ngờ chính là anh bán thịt buổi sáng hắn vừa mua.

Không chỉ một mình anh ta, còn thêm hai người nữa, chắc là đồng nghiệp. Ba người tới nơi, không nói không rằng kéo con heo từ chuồng ra, đè lên ghế dài, chuẩn bị mổ.

Thật ra, gϊếŧ heo trên đất dễ hơn, nhưng vì muốn hứng máu nên họ dùng ghế để máu chảy xuống thau.

Huyết heo là thứ bổ máu, mà Quan Bạch Vũ rõ ràng đang thiếu chất, nhìn thôi cũng biết.

Thạch Chấn nghĩ, có nên nhân cơ hội này mua thêm chút huyết heo hoặc cả chút thịt thì càng tốt.