Vào những năm tám mươi, học trung cấp chuyên nghiệp (trung chuyên) được xem là lựa chọn tốt hơn so với học phổ thông trung học (cấp ba). Không hẳn vì nó “tốt hơn”, mà bởi vì rất nhiều học sinh học giỏi lúc đó thường chọn trung chuyên thay vì vào cấp ba.
Ngay cả mấy năm gần đây, khi trung chuyên và trường cấp ba đặt ngang hàng, nhiều người vẫn chọn vào học trung chuyên.
Lý do đơn giản học trung chuyên chỉ mất ba năm, xong là có thể đi làm. Còn học cấp ba thì phải mất ít nhất sáu năm mới tính đến chuyện tốt nghiệp đại học mà còn chưa chắc đã đậu.
Nhưng Thạch Chấn hiểu rất rõ, thời kỳ hoàng kim của trung chuyên chẳng còn kéo dài được bao lâu.
Hiện giờ, học sinh tốt nghiệp trung chuyên có thể làm giáo viên tiểu học, thậm chí được vào bệnh viện làm việc. Nhưng chỉ vài năm nữa thôi, mọi chuyện sẽ khác.
Ngay cái năm Thạch Chấn mất, bệnh viện lớn nhất ở Trường Khê một huyện cấp thành phố tuyển bác sĩ đã yêu cầu phải có bằng thạc sĩ trở lên.
Vì thế, con đường vào đại học từ cấp ba vẫn là lựa chọn đúng đắn hơn.
Quan Bạch Vũ thậm chí còn có thể học tiếp lên cao học, làm nghiên cứu sinh, tiến sĩ, nếu cậu muốn.
Về việc Quan Bạch Vũ có thi đậu đại học hay không Thạch Chấn rất tin tưởng cậu ấy.
Cậu bé này vừa có năng khiếu bẩm sinh, lại siêng năng yêu thích học hành. Đời trước, sau ba năm bên nhau, Quan Bạch Vũ tự mình thi lấy bằng đại học, còn tính đi dạy học.
Tiếc là, còn chưa kịp thực hiện thì đã xảy ra chuyện.
Thạch Chấn dịu dàng bảo: “Học hành là việc tốt, học thêm vài năm cũng chẳng thiệt gì. Em cứ yên tâm, anh có tiền. Anh sẽ để em học hành đến nơi đến chốn.”
Quan Bạch Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Thạch Chấn với ánh mắt không dám tin.
Thạch Chấn bật cười: “Nhìn anh bây giờ chẳng có gì thật, nhưng sau này chắc chắn anh sẽ có. Anh sẽ không nghèo mãi đâu.”
Nếu là người khác nói vậy, Quan Bạch Vũ chưa chắc đã tin. Nhưng với người trước mặt này… Cậu bỗng thấy muốn tin tưởng.
Thạch Chấn lại nói: “Tiểu Vũ, anh tin em sẽ thi đậu đại học. Em thử đặt cho mình một mục tiêu đi. Khi em biết rõ mình muốn gì và sẵn sàng nỗ lực vì điều đó, cả thế giới rồi sẽ nhường đường cho em.”
Nói rồi, Thạch Chấn thuận tay rót cho cậu một bát “canh gà tinh thần”.
Quan Bạch Vũ – vừa ăn thịt gà xong, tinh thần rõ ràng phấn chấn hơn – uống cạn bát canh ấy, ánh mắt như sáng rực lên, vẻ mặt học hành cũng nghiêm túc hẳn.
Thạch Tinh Hỏa thì chẳng có việc gì làm, đại nam nhân ngoài hai mươi cứ ngồi cạnh nhìn Quan Bạch Vũ với ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
Thành tích học hành của Thạch Tinh Hỏa thì… rối bời. Anh ta chỉ học đến tiểu học, mà cũng không học hành gì mấy thi cử đến cuối cùng chỉ viết mỗi cái tên.
Thật ra, nếu Thạch Tinh Hỏa sinh sau năm 2000, là con một trong nhà, dù đầu óc có bị ảnh hưởng do mẹ uống thuốc khi mang thai, vẫn có cơ hội được dạy dỗ và học được chút chữ nghĩa.
Nhưng anh ta sinh vào những năm 70, trong làng ai cũng nghèo. Người thông minh còn chẳng được học hành gì nhiều, huống chi là anh ta.
Tối qua, Thạch Chấn nấu một con gà mà vẫn còn thừa, cơm cũng vậy.
Dù vậy, chừng ấy cũng không đủ cho ba người ăn sáng hôm sau, nhất là khi Quan Bạch Vũ còn phải mang cơm đến trường. Thạch Chấn dặn cậu sáng mai nấu thêm ít cháo.
Còn hắn thì tính ra chợ một chuyến nữa.
Hôm trước hắn đi chợ phát hiện, dân ở đây đi chợ rất sớm. Hắn nghĩ mình có thể tranh thủ sáng sớm ra đó kiếm thêm chút thu nhập.
Muốn bán trong chợ thì phải đóng phí, nhưng nếu hắn chỉ ngồi vỉa hè trước cổng chợ, thì không sao.
Dù kiếm chẳng được bao nhiêu, có ít còn hơn không, lại còn có thể quan sát thị trường.
Đời trước, Thạch Chấn từng làm kinh doanh, gặp đủ chuyện, thấy người thành công thất bại đủ cả, nhưng đường hắn đi lại khá suôn sẻ. Là vì hắn biết chừng mực, không tham vọng quá đà.
Nhờ vậy mà dù có vấp ngã cũng không đến mức gục luôn.
Lần này ra chợ, hắn nhìn ngó kỹ lưỡng, còn hỏi giá rau các loại.
Rau trên trấn không phong phú, đa số là người trong vùng đem lên bán. Họ không tốn tiền giống má gì nhiều, nên chỉ cần bán được vài hào cũng thấy vui rồi giá rau vì thế rất rẻ.
Muốn nhờ bán rau kiếm tiền thì khó, trừ khi nhà trồng được loại rau đặc biệt, người khác không có mà đem ra chợ bán, mới có cơ hội kiếm thêm.
Vì vậy, Thạch Chấn quay lại sạp thịt hôm qua, dùng một đồng mua một cái đuôi heo.
Hắn nhớ sau này heo giống mới đuôi ngắn, chứ bây giờ đuôi dài chắc là do giống khác.
Mua đuôi heo là vì nó rẻ. Một cái một đồng, kho chung với đậu nành thì cũng có một bữa ăn ngon.
Dân quê bây giờ, cả tháng không ăn nổi vài bữa thịt. Lên chợ mua cũng chỉ dám mua đậu hũ. Nhưng Quan Bạch Vũ gầy như vậy, Thạch Chấn không đành lòng, muốn cậu ăn thêm chút đồ bổ.
Nghĩ vậy, anh mặt dày hỏi: “Ông chủ, có thể cho tôi chút da thịt được không?”
Người bán thịt nhìn hắn, đáp: “Da heo tôi vẫn bán đấy, rẻ thôi, anh mua không?”
“Da thịt bao nhiêu vậy? Tôi không có nhiều tiền…”
“Tôi có ít da vụn, hai hào thôi.”
Thạch Chấn lập tức đồng ý.
Vừa mua xong, hắn thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, mặt trắng, không râu, cười tươi tiến tới, gõ lên quầy của ông chủ bán thịt.
Không nói không rằng, ông chủ liền chặt ngay một miếng thịt chừng hai cân đưa cho anh ta.
Người đó cầm thịt rồi lại tươi cười rời đi.
Thạch Chấn nhìn thoáng qua, không để tâm, xách đuôi heo và da heo về nhà.
Tối qua hắn thấy ở chỗ Quan Bạch Vũ có ít đậu nành, liền mang ra ngâm nước.
Đậu nành ngâm mềm, nấu cùng thịt heo rất thơm. Không mua nổi chân giò thì đuôi heo, da heo cũng đủ xài.
Khi hắn về đến nhà, Quan Bạch Vũ đã nấu cháo xong.
Thạch Chấn bảo cậu đem cơm và gà hôm qua đựng vào hộp mang theo, ở nhà thì ăn cháo với dưa muối.
Ăn xong, hắn rửa nồi sạch, cho đậu nành, đuôi heo, da heo vào nồi ninh. Đốt bếp bằng rơm, rồi nhét thêm khúc củi cỡ cánh tay mà Quan Bạch Vũ nhặt được hôm trước vào bếp giữ lửa. Tối về là món đậu hầm đuôi heo sẽ chín vừa.
Ba người mỗi người một hướng ra khỏi nhà.
Ra ngoài rồi, Thạch Chấn kiểm lại tiền trong người.
Lúc trước tích góp được một ít, nhưng tiêu gần hết. Lần đầu gặp Quan Bạch Vũ, hắn cao hứng quá, đưa luôn cho cậu 30 tệ. Giờ trong người còn chưa tới 5 tệ.
Tiền công đào bùn vẫn chưa được phát, may mà Thạch Tinh Hỏa là làm công nhật, mỗi ngày đưa hắn một nửa xem như tiền sinh hoạt.
Quan Bạch Vũ học cả ngày, Thạch Tinh Hỏa và hắn phải lao động tay chân, hắn muốn làm sao để mọi người đều có cái ăn.
Thạch Chấn đến công trường thì công việc sắp bắt đầu.
Uông Thành Phát cau mày: “Thạch Chấn, suýt nữa trễ rồi đó.”
Hắn vội đáp: “Uông thúc, cháu xin lỗi, chỗ thuê nhà không có đồng hồ, cháu không căn giờ chuẩn được.”
Nói vậy là thật lòng.
Nếu không nhờ Quan Kiến Quốc trong nhà có cái đồng hồ treo tường, thỉnh thoảng sang nhìn nhờ, hắn cũng chẳng biết mấy giờ.
Hôm nay đến muộn cũng vì phải chuẩn bị bữa sáng.
“Được rồi được rồi, mau đi làm đi!” Uông Thành Phát xua tay.
Thạch Chấn lập tức thay giày, xuống hà đào bùn, cần mẫn bắt đầu ngày mới.