Quan Bạch Vũ tin rằng những lời Thạch Chấn nói với mình đều là thật lòng, cũng tin rằng đối phương thực sự muốn tốt cho mình.
Từ lần đầu tiên Thạch Chấn đến tìm, Quan Bạch Vũ đã âm thầm tìm hiểu về hắn, mấy ngày qua cũng luôn quan sát con người này. Cuộc sống của cậu rất khó khăn, bữa ăn còn chẳng ra hồn, mà nhìn sang Thạch Chấn cũng chẳng khá hơn là bao. Chỉ riêng bộ đồ trên người Thạch Chấn thôi, còn thua cả quần áo cũ của cậu.
Trước kia, cậu từng oán trách mẹ mình vì đã bỏ rơi mình nhưng từ khi thấy hoàn cảnh của Thạch Chấn, những oán hận ấy dần tiêu tan. Mẹ cậu có lẽ thật sự không thể nuôi nổi cậu mới phải giao cậu cho người khác. Còn Thạch Chấn, nghèo rớt mồng tơi vậy mà vẫn đến tìm cậu, còn cho cậu tiền, chắc chắn không phải có ý xấu.
Chỉ có điều, một người như Thạch Chấn, e rằng chẳng đủ tiền để cho cậu đi học. Học phí trung cấp nghề mỗi kỳ cũng phải hai, ba trăm, cộng thêm sinh hoạt phí cả năm cũng tốn hơn một, hai ngàn. Nếu thật sự không có cách nào, cậu nghĩ mình vẫn nên đi làm thêm.
Về đến nhà, Quan Bạch Vũ tắt đèn đi ngủ sớm. Cậu không dám tiêu xài nhiều điện, vì tiền điện là do cậu trả.
Cùng lúc đó, Thạch Chấn đang nói chuyện với Quan Kiến Quốc, kể về việc Quan Bạch Vũ là em họ của mình.
Quan Kiến Quốc tuy hơi bất ngờ nhưng cũng không nghi ngờ gì, giống như Quan Bạch Vũ. Thực ra mấy năm nay, người bên nhà họ Quan vẫn thấy lạ vì sao không có ai bên nội hay bên mẹ của Quan Bạch Vũ đến tìm. Giờ có người đến nhận, ông chỉ cảm thấy cuối cùng thì cũng tới.
Sau khi kể rõ quan hệ với Quan Bạch Vũ, Thạch Chấn nói thêm rằng sau này mình và anh họ sẽ sang ăn cơm bên nhà cậu.
Quan Kiến Quốc không phản đối, nhưng mẹ ông thì có vẻ không vui lắm bởi vì từ khi Thạch Chấn và Thạch Tinh Hỏa không ăn ở nhà bà nữa, bà cũng chẳng được cầm đồng nào.
Lúc Thạch Chấn chuẩn bị rời đi, Quan Kiến Quốc căn dặn thêm: “Gạo bên Tiểu Vũ chắc chỉ đủ cho nó ăn một mình, nếu hai đứa qua ăn thì nhớ mua thêm mang sang.”
“Vâng ạ.” Thạch Chấn gật đầu.
Thạch Tinh Hỏa đi cùng Thạch Chấn, lúc về liền tò mò hỏi: “A Chấn, em có em họ thật à?”
“Có chứ! Em đến đây chính là để tìm cậu ấy.”
Thạch Chấn có thể dựng nên câu chuyện như vậy cũng là có lý do. Mẹ hắn vốn là người ngoài núi lấy chồng vào làng, gốc gác thế nào chẳng ai biết, ngay cả cha hắn cũng không rõ bà từ đâu đến. Có lẽ vì thân phận không tốt nên bà mới trốn vào núi sống ẩn dật. Mà mẹ hắn đẹp như vậy, nếu không vì lý do nào đó, thì sao lại phải lấy một người như ba hắn?
Nhưng mẹ hắn đã mất từ năm hắn tám tuổi vì bạo bệnh, để lại hắn và em gái sống nương tựa vào cha. Khi đó em gái mới bốn tuổi, lại yếu ớt hay khóc, cha hắn không kham nổi, nên có người mai mối để cưới vợ mới.
Mẹ kế hắn lớn hơn cha vài tuổi, nhan sắc bình thường, dẫn theo hai con gái riêng về làm dâu. Dù vậy, bà sống cũng yên ổn, đối xử với hắn và em gái cũng coi như không tệ. Một phần vì hắn và em gái là người trong làng, còn bà và hai con lại là người ngoài, phần nữa vì cha hắn luôn coi trọng con ruột, không để ai bắt nạt con mình.
Tuy cũng có chút thiên vị, nhưng gia đình nghèo quá, chẳng có gì để bất công cả. Việc bà thân thiết với con ruột mình hơn cũng là điều dễ hiểu.
Với những lý do ấy, Thạch Chấn dựng nên một người em họ cũng không khiến ai nghi ngờ, ngay cả cha hắn cũng không hề nghi ngờ gì. Hắn hiểu rõ cha mình mà.
Hôm sau, Thạch Chấn dậy từ hơn bốn giờ sáng, vai còn mỏi nhừ vì mấy hôm đào bùn, nhưng vẫn mở cửa đi ra ngoài, lên trấn mua đồ ăn. Đã định ăn cùng Quan Bạch Vũ thì không thể tay không được.
Trấn có cái chợ mới xây chưa lâu, có hai tầng. Tầng trên là mấy cửa hàng nhỏ bán quần áo, đồ dùng, kim chỉ linh tinh, còn tầng dưới là khu bán thực phẩm. Đây là lần đầu Thạch Chấn tới, may mà chợ dễ tìm. Dù đến sớm quá, chợ chưa mở, nhưng trước cổng đã có người chờ. Đợi vừa mở cửa, ai nấy ùa vào như ong vỡ tổ.
Không khí trong chợ nồng nặc mùi khó ngửi, mỗi gian hàng đều do người bán tự dựng lên, đủ loại đủ kiểu. Người chen qua quầy, người chui dưới bàn, hết sức náo nhiệt.
Một lúc sau, những người mua đồ ăn bắt đầu tới, có người dậy sớm, có người mở hàng, tranh thủ mua nguyên liệu cho cả ngày.
Thạch Chấn tìm đến một quầy thịt hỏi giá. Chủ quán là một người đàn ông đẩy nửa con heo trên xe đạp, bên cạnh là vợ xách giỏ thịt. Vừa chặt thịt, ông vừa nói: “Ba chỉ hai tệ rưỡi một cân, thịt mông hai tệ tám.”
Mấy năm gần đây, người ta chuộng ăn thịt nạc nên giá thịt mông lại cao hơn ba chỉ.
Thạch Chấn chọn mua một cân thịt mỡ về thắng mỡ, giá chỉ một tệ. Rồi hắn ghé sạp bên cạnh, bỏ hai tệ mua hai túi xương gà đông lạnh. Mấy phần xương này chỉ còn ít thịt, nhưng giá rẻ.
Cuối cùng, hắn mua thêm mười quả trứng gà dạo này Quan Bạch Vũ còn đang tuổi lớn, phải ăn uống cho đủ chất.
Mua xong, hắn về tới thôn cũng đã sáu rưỡi. Hắn cùng anh họ mang đồ sang nhà Quan Bạch Vũ. Cậu đã dậy nhưng chưa đi học, thấy hai anh em mang nhiều đồ như vậy đến, không khỏi bất ngờ.
Thạch Chấn cười: “Chúng ta ăn cùng nhau, nên anh đi mua chút đồ.”
Buổi sáng ai cũng vội, Quan Bạch Vũ 7 giờ phải tới trường, hai anh em Thạch Chấn cũng phải đi làm. Thạch Chấn nhờ Quan Bạch Vũ nhóm lửa, tự mình thắng mỡ, vớt tóp mỡ, để lại ít dầu dưới đáy chảo, đập bốn quả trứng vào xào, sau đó cho cơm nguội vào làm món cơm chiên trứng.
Cơm không nhiều, chia làm ba phần thì hai anh em ăn chẳng đủ, nhưng Thạch Tinh Hỏa còn có mì gói, cũng tàm tạm. Còn Thạch Chấn thì ăn ít cũng được.
“Ca bỏ hẳn bốn quả trứng luôn đó hả?” Quan Bạch Vũ kinh ngạc.
Cậu từng ăn cơm chiên lúc còn sống với bà. Khi đó, bà chỉ lấy đũa dính chút mỡ quệt qua đáy nồi, cho cơm và muối vào là xong. Trứng gà thì tiếc không dám dùng.
Vậy mà Thạch Chấn lại cho tới bốn quả!
“Ăn nhiều một chút.” Thạch Chấn múc đầy bát cho Quan Bạch Vũ.
Cậu cúi đầu ăn từ tốn. Cơm chiên trứng mỡ ngon đến khó tả, đã lâu lắm rồi cậu chưa được ăn món nào ngon như vậy. Lần cuối ăn thịt là Tết, về nhà cha nuôi ăn cơm tất niên. Nhưng khi đó cũng chẳng được ăn bao nhiêu, vì người ta còn để dành đãi khách.
Sau bữa sáng, Quan Bạch Vũ mang theo gói mì Thạch Chấn cho hôm trước để ăn trưa ở trường. Còn hai anh em kia thì đi làm.
Họ làm lao động phổ thông, công việc thay đổi liên tục, như đào bùn hay xếp gạch. Cứ đổi việc là lại mỏi chỗ khác. Mấy hôm nay Thạch Chấn đau nhức cả người, nhưng vẫn rất hăng hái, thậm chí còn có phần hăng hơn cả kiếp trước. Vì giờ đây, những người hắn yêu quý vẫn còn bên cạnh – đó là điều quý giá nhất.