Thời buổi này, người ta đều có thói quen ngủ sớm dậy sớm. Thạch Chấn mỗi sáng 7 giờ 30 đã bắt đầu làm việc, làm đến 11 giờ thì nghỉ ăn trưa, sau đó làm tiếp từ 12 giờ cho đến 4 giờ 30 chiều mới tan ca.
Tuy nói làm đủ tám tiếng nhưng ai cũng là người chứ đâu phải sắt thép, làm miết không nghỉ cũng sẽ chịu không nổi. Mỗi người đều tranh thủ đứng nghỉ một chút, có khi chiều tầm 2–3 giờ còn dừng lại ăn lót dạ, kẻo đói quá không chịu nổi.
Tất nhiên, chẳng ai mong đợi ăn ngon. Thường cũng chỉ là bánh bao, màn thầu đơn giản. Như hôm qua, bọn họ ăn bánh bao nhân đậu hũ khô với dưa muối.
Hôm qua là ngày đầu tiên Thạch Chấn đi làm. Khi đó, hắn còn khá lạ nước lạ cái, chưa thân quen với ai. Nhưng hôm nay, hắn đã dần bắt chuyện được với mọi người xung quanh.
Hắn từng va chạm đủ kiểu người trong xã hội, muốn tạo thiện cảm cũng chẳng phải chuyện khó.
Sau chín giờ sáng, không khí bớt căng thẳng, mọi người vừa làm vừa tán gẫu đủ chuyện đông tây. Có người tò mò hỏi Thạch Chấn quê quán ở đâu, sao còn trẻ thế đã phải đi làm thợ hồ.
Làm thợ hồ vốn là công việc nặng nhọc, cực khổ. Người bản xứ ở thành phố J thường không nỡ để con cái còn nhỏ tuổi ra ngoài bươn chải sớm như vậy.
Thạch Chấn trả lời: “Nhà tôi xa lắm, không ở vùng này. Tôi đến đây là để tìm đứa em họ. Còn chuyện đi làm thợ hồ… thật ra tôi cũng chẳng tìm được công việc nào khác.”
Hắn vừa nói chuyện, tay vẫn không ngừng làm việc.
Người đang nói chuyện cùng hắn móc trong túi ra điếu thuốc, chống cái xẻng xuống bờ kè rồi nghỉ tạm. Nhìn thấy Thạch Chấn vẫn miệt mài, ông ta bèn hỏi: “Ba mẹ cậu cũng nỡ để cậu đi làm xa thế này à?”
Thạch Chấn cười nhạt: “Nhà nghèo quá, còn nỡ với không nỡ gì nữa?”
Người kia gật gù: “Cũng phải. Cố gắng làm lụng, mai sau còn có tiền cưới vợ.”
Ông ấy hơn bốn mươi tuổi, dáng vẻ từng trải, nghe giọng cũng biết là người đã chịu khổ nhiều năm. Trước kia còn không đủ ăn, bây giờ chỉ mới đỡ hơn đôi chút. Thấy Thạch Chấn chăm chỉ, ông lại tiếp lời: “Bây giờ vẫn còn cực, nhưng cũng đỡ hơn trước. Hồi tôi còn trẻ, có bữa còn tưởng chết đói, ai ngờ bây giờ đã có thể ăn no, thậm chí còn được ăn thịt.”
Công trường nơi họ làm, bữa cơm dù đơn sơ nhưng cũng có chút mỡ thịt, để công nhân đủ sức làm việc.
Thạch Chấn nhân cơ hội trò chuyện, vừa làm vừa hỏi han đôi điều, thuận tiện tìm hiểu thêm về An Sơn trấn – nơi hắn đang ở.
Tuy trong đầu vẫn còn vài ký ức mơ hồ nhưng muốn hiểu rõ thực tế, vẫn cần trực tiếp nghe từ người địa phương.
Thời đại này, nhiều món đồ mà tương lai sản xuất hàng loạt được bán với giá rẻ thì nay lại rất quý. Ngược lại, một số thứ vốn đắt đỏ ở đời sau thì ở đây lại rẻ mạt. Nơi này đúng là vùng duyên hải phát triển, người người đều có chí làm ăn buôn bán.
Bữa trưa hôm nay là canh tiết heo nấu đậu hũ. Canh nóng hôi hổi, phía trên nổi một lớp mỡ cùng hành thái, còn có tóp mỡ nổi lềnh bềnh. Thạch Chấn ăn nửa bát, phần còn lại gói mang về cho Quan Bạch Vũ.
“Lão Uông, chiều nay ăn nhẹ gì vậy?” Người đàn ông trung niên vừa nói chuyện ban nãy hỏi “tiểu quản đốc” của họ.
Người đó chính là Uông Thành Phát – người thu nhận Thạch Chấn vào làm thợ hồ sau khi được biếu mỗi ngày năm tệ. Nghe hỏi, ông ta đáp: “Tôi tính đi mua ít bánh dày.”
Bánh dày là món ăn vặt địa phương, làm từ bột nếp khuấy thành hồ, tráng lên mặt chảo nóng thành từng lớp mỏng. Có thể ăn ngay hoặc pha nước ấm kèm đường đỏ.
Nơi này, nhà nào có khách đến chơi cũng phải đãi một bát bánh dày đường đỏ gọi là có tình có nghĩa.
“Nhưng bánh dày ấy ăn không no. Hay cho mì gói đi? Hôm trước chỗ khác làm thợ hồ còn được phát mỗi người một gói mì buổi chiều đấy!”
“Nằm mơ đi!” Uông Thành Phát gắt gỏng: “Có nơi còn chẳng cho ăn chiều! Bánh dày rẻ chứ mì gói đâu có rẻ!”
Chiều đến, ông ta mua một túi lớn bánh dày, rồi ghé chỗ bán nước sôi gần đó mua thêm vài phần, cho mọi người mang ly riêng ra pha một chén, thêm chút “đường hóa học” cho ngọt.
Loại đường này không phải đường thật, nhưng chỉ cần vài hạt cũng đủ ngọt lịm.
Thạch Chấn không thích loại đường này, nhưng những người khác thì không ngại. Có người còn đòi ngọt hơn, kết quả bỏ quá tay, canh ngọt thành đắng. Đổ thêm nước vào thì cũng tàm tạm uống được.
Hai hôm nay trời mưa liên tục, nước dâng cao, giày của Thạch Chấn bị ngấm nước, chân sưng phồng lên. Hắn định tháo ra phơi khô, ai ngờ bị lạnh đến tê cả ngón chân.
“Uông thúc, một gói mì bao nhiêu tiền?” Thạch Chấn hỏi.
Hắn vẫn nhớ ngày trước khi mới tới thành phố J, có lần thấy người khác ăn mì gói, Thạch Tinh Hỏa thèm đến mức nuốt nước bọt. Vậy mà hắn chưa từng mua cho người anh họ mình một lần.
Còn cả Quan Bạch Vũ nữa.
Cậu ấy sống với bà từ nhỏ, mà một bà lão quê nghèo thì đồng nào cũng phải đắn đo. Quan Bạch Vũ chắc chắn chưa từng được ăn mì gói.
“Bảy hào một gói” Uông Thành Phát đáp.
Giá ấy so với thu nhập hiện tại là khá đắt nhưng tan ca xong, Thạch Chấn vẫn đi mua hai gói.
Mua rồi mới biết, mỗi gói chỉ có một gói gia vị bé xíu, không có rau hay dầu gì cả.
Tối hôm đó, Thạch Chấn đưa một gói cho Thạch Tinh Hỏa, còn một gói mang theo, cùng nửa ly canh tiết heo đậu hũ buổi trưa, đến nhà Quan Bạch Vũ.
Hắn tan làm sớm, đến nơi thì Quan Bạch Vũ vừa về, chưa nấu cơm. Thạch Chấn hỏi: “Em có muốn ăn mì gói không?”
Quan Bạch Vũ sững người, lát sau mới đáp khẽ: “Thôi, để lần sau ăn.”
Rồi lại ngập ngừng nói tiếp: “Em… chưa từng ăn mì gói.”
Một thiếu niên mười lăm tuổi, lúc nói câu này hơi cúi đầu, có chút ngượng ngùng, nói rồi còn khẽ mỉm cười.
Thạch Chấn nghe vậy, trong lòng như có cái gì căng lên, nghẹn nghẹn, không rõ là xúc động hay chua xót.
Quan Bạch Vũ có khuôn mặt rất ngoan hiền, cười lên còn để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, nhìn đáng yêu đến lạ.
Nếu Quan Bạch Vũ có thể sinh con, đứa trẻ đó giờ chắc cũng tầm tuổi này rồi.
“Để anh nhóm lửa cho” Thạch Chấn nói.
Quan Bạch Vũ khẽ gật đầu: “Vâng.”
Thạch Chấn nhóm bếp, Quan Bạch Vũ cho gạo vào nồi, đổ nước. Thấy trong gạo còn lẫn rơm rạ, cậu liền nhặt ra từng chút. Nấu xong, cậu đem theo cả chén dưa muối hấp lên, không hề cho dầu ăn.
Hồi bà còn sống, cuộc sống của cậu dù nghèo nhưng vẫn có phần dễ chịu. Giờ bà đã mất, xung quanh ai cũng khá dần lên, chỉ riêng cậu vẫn như vậy, ngày một lặng lẽ.
Cha mẹ nuôi của cậu không hoàn toàn bỏ mặc, học phí mỗi kỳ hơn hai trăm tệ vẫn lo được. Nhưng ngoài ra thì không cho thêm gì. Cậu cũng không dám mở miệng xin.
Muối thì rẻ, cậu còn mua nổi. Nhưng dầu ăn… thì không có. Nhà người khác trồng cải dầu đem ép, còn cậu thì lấy đâu ra?
Cậu không ngờ, giữa lúc ấy, lại xuất hiện một… người anh họ.
Quan Bạch Vũ nhìn Thạch Chấn, dừng một chút rồi khẽ gọi: “Ca, cảm ơn ca.”
Thạch Chấn khựng lại.
Hắn nhớ, Quan Bạch Vũ vốn ít nói, không thân thiết với ai, hắn còn nghĩ phải mất vài ngày nữa cậu mới chịu mở lòng. Ai dè, mới ngày thứ ba, cậu đã chủ động gọi “ca”?
“Em nhận anh rồi à?” Thạch Chấn hỏi.
Quan Bạch Vũ có chút khó hiểu: [Đây là anh họ ruột, chẳng lẽ lại không nhận?]
Thạch Chấn vốn định từ từ làm thân, ai ngờ lại được cậu chấp nhận sớm như vậy. Có một số việc, xem ra có thể tiến hành nhanh hơn dự kiến.
Hắn nói: “Em đã chịu gọi anh là “ca” thì yên tâm, sau này anh nhất định sẽ chăm lo cho em. Vậy thế này đi, từ ngày mai anh sẽ mua ít rau mang đến đây nấu cơm, hai đứa mình ăn chung, cùng cải thiện bữa ăn.”
Quyết định ấy, Thạch Chấn đã nghĩ từ trước. Dù sao ba người bọn họ – hắn, Thạch Tinh Hỏa và Quan Bạch Vũ – cùng góp một chút, cũng có thể sống dễ thở hơn.