Quan Bạch Vũ ở trong lớp không phải người quá nổi bật, nhưng do học lực rất tốt nên cậu được nhiều người quý mến. Dù vậy, Diêm Giang Đào lại không thích cậu.
Lý do vì sao, Quan Bạch Vũ biết rõ.
Trong trường, đa số học sinh đều có hoàn cảnh tương tự nhau nhà nào khá giả thì ăn mặc sạch sẽ hơn, nhà nào tiết kiệm thì giản dị một chút. Nhưng Diêm Giang Đào thì khác. Gia đình cậu ta rất giàu. Bố cậu sở hữu mấy cỗ máy dệt vải, kiếm được nhiều tiền. Mỗi cuối tuần, Giang Đào được cho tận 30 tệ tiền tiêu vặt, trong khi các bạn khác, có được 5 hào mỗi ngày đã là tốt lắm. Thậm chí nhiều bạn còn chẳng có một xu tiêu vặt.
Diêm Giang Đào ăn ngon mặc đẹp, vì thế thường khinh thường người khác. Cậu ta từng phát hiện một con rận trên đầu Quan Bạch Vũ rồi tỏ vẻ ghê tởm, đi loan tin khắp lớp.
Thật ra trong lớp không ít bạn có chấy rận, tiệm tạp hóa gần trường còn bán thuốc trị rận khá chạy. Nhưng Giang Đào và vài bạn khác lại lợi dụng chuyện này để châm chọc Quan Bạch Vũ. Có lúc, trong giờ thể dục, bọn họ còn cố tình xô đẩy cậu. Trẻ con thật, nhưng rất đáng ghét.
Điều khiến Quan Bạch Vũ buồn hơn là dù có vài bạn đồng cảm, nhưng họ chỉ dám an ủi cậu sau lưng, không ai đứng ra bênh vực cậu trước mặt Diêm Giang Đào.
Thậm chí chính cậu cũng không dám phản kháng. Cậu từng đề nghị đổi chỗ ngồi với giáo viên chủ nhiệm, nhưng thầy Trần một giáo viên trẻ còn khá nhiệt huyết không đồng ý. Thầy nghĩ học sinh nên giúp đỡ nhau, và hy vọng Bạch Vũ có thể giúp Diêm Giang Đào cải thiện học lực.
Cũng có thể, đây không hẳn là ý của thầy Trần, mà là do cha của Diêm Giang Đào sắp xếp.
Trước đây, Quan Bạch Vũ học giỏi, ngoan ngoãn, không gây rắc rối nên được nhiều người muốn ngồi cùng bàn. Nhưng giờ thì…
Hôm nay Diêm Giang Đào thấy trong cặp có một con sâu chết, nổi cáu bỏ về nhà, bỏ luôn cả cơm. Cậu ta vốn chẳng thích học hành, đến lớp cũng chỉ vì cha ép phải vào lớp tăng tốc.
Buổi chiều Diêm Giang Đào không đi học, Quan Bạch Vũ cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng tâm trí lại rối bời.
Cậu vừa mới biết mình có… một người anh họ.
Thạch Chấn vừa trải qua một ngày làm việc cực nhọc trở về nhà Quan Kiến Quốc, nhưng tâm trạng lại khá tốt.
Hắn và Thạch Tinh Hỏa đi xúc bùn thuê, mỗi người chỉ kiếm được 10 tệ một ngày, tổng được 20 tệ. Nhưng chi tiêu nhiều, từ tiền ăn đến vật dụng lặt vặt. Hai người chỉ thuê được một phòng chính nhỏ, không có bếp. Dù mua được lò than và nồi thì vẫn cần tiền để nấu ăn, mà họ chưa có. Vì thế họ ăn chung với nhà Quan Kiến Quốc.
Bữa sáng tính 1 tệ, bữa tối hai người trả tổng 2 tệ mỗi ngày đưa bà chủ nhà 3 tệ để được nấu cơm giùm. Đương nhiên, không có thịt. Ăn được một quả trứng vịt muối đã là tốt lắm.
Đối với gia đình Quan Kiến Quốc, cơm và rau đều tự trồng, không mất chi phí, lại còn kiếm được thêm chút tiền.
Ngay khi Thạch Chấn đến, mẹ của Quan Kiến Quốc đã bưng ra hai bát cơm đầy ú ụ, thêm hai món đơn giản một đĩa cải xào và một chén măng muối. Không có thịt, nhưng lượng đủ no.
Sau bữa ăn, Thạch Chấn mang theo một cái cốc tráng men, sang nhà Quan Bạch Vũ.
Hai người không mang theo nhiều vật dụng sinh hoạt, nhưng mỗi người đều có một chiếc áo bông dày để giữ ấm. Đêm qua họ trải rơm lên sàn gỗ để ngủ, dùng áo bông đắp. Cốc, thìa, đũa thì có sẵn, chiếc cốc Thạch Chấn mang là mới mua trước khi rời làng.
Quan Bạch Vũ ra mở cửa, thấy Thạch Chấn thì hơi ngạc nhiên. Thạch Chấn mỉm cười: “Bạch Vũ, anh đến thăm em.”
Quan Bạch Vũ tránh sang bên, mời hắn vào nhà.
Căn nhà của cậu chỉ có hai phòng một phòng để ăn cơm, phía nam đặt bàn, phía bắc là bếp. Phòng còn lại để chứa đồ và ngủ tạm.
Bếp lò vẫn còn cháy, Quan Bạch Vũ rõ ràng chưa nấu cơm xong.
“Em chưa ăn à?” Thạch Chấn hỏi.
“Dạ.” Bạch Vũ đáp khẽ.
“Vừa hay, anh mang chút đồ ăn cho em.” Thạch Chấn mở cốc tráng men, bên trong là đậu hũ om thịt heo.
“Em đem hấp lại cho nóng rồi ăn nhé. Giữa trưa anh ăn canh, phần này còn dư.”
Quan Bạch Vũ nhìn hắn rồi hỏi:
“Sao anh lại tốt với em vậy?”
“Em là em họ của anh mà.” Thạch Chấn cười: “Thôi, mau đi nấu cơm đi, nấu xong thì ăn.”
Bạch Vũ nhìn anh thật sâu rồi lấy nồi ra hấp thức ăn. Cậu nhóm thêm ít rễ rạ.
“Em đang dùng rơm nhóm lửa à?” Thạch Chấn hỏi.
“Dạ”.
“Em không có củi sao?”
“Thiếu nên phải dùng cái này.”
“Em kiếm ở đâu ra?”
“Đào trong ruộng.”
Rễ rạ khó nhóm, lại tốn công, nhưng rõ ràng Quan Bạch Vũ chẳng còn cách nào khác.
“Cơm nấu xong rồi à?” Thạch Chấn hỏi.
“Dạ, nấu chín là được rồi.”
Thạch Chấn không quen nấu bằng bếp lò nên để Quan Bạch Vũ làm. Hai người vừa nấu vừa trò chuyện. Quan Bạch Vũ kể rằng mùa hè thì nấu buổi sáng, mùa đông thì nấu buổi tối để có nước ấm uống. Lương thực được cha nuôi chu cấp, còn rau thì tự trồng.
Không có tiền, không có thịt, trứng gà cũng không có. Ngay cả củi lửa cũng thiếu. Bảo sao cậu lại gầy đến vậy.
Cơm chín, Bạch Vũ dọn cơm và thức ăn lên bàn ngoài món đậu hũ thịt do Thạch Chấn mang, còn có thêm đĩa rau tỏi hấp. Nhà chỉ có một cái nồi, nên cậu tận dụng hấp rau luôn khi nấu cơm.
“Anh có ăn không?” Bạch Vũ hỏi.
“Anh ăn rồi.”
Cậu bắt đầu ăn, mỗi món chỉ gắp một chút. Thạch Chấn nhìn cậu ăn, rồi thử xúc một muỗng cơm nếm thử.
“Cơm này chưa chín hẳn.” Hắn cau mày.
“Củi không đủ.” Quan Bạch Vũ thản nhiên.
Thạch Chấn lặng người, nghẹn lời.
“Em định hỏi, ông bà ngoại em…”
“Họ đều mất rồi.” Thạch Chấn đáp: “Họ chỉ có hai người con gái, đều qua đời. Giờ chỉ còn anh với em. Anh sẽ chăm lo cho em.”
“Nhưng giờ em là người nhà họ Quan…”
“Thì sao? Em là con của dì anh, vậy là được rồi.”
Quan Bạch Vũ lặng lẽ nhìn Thạch Chấn.
Thạch Chấn biết phải mất vài ngày nữa, cậu bé này mới thật sự tin tưởng và mở lòng. Nghĩ vậy, hắn rời đi.
Khi trở về, Thạch Tinh Hỏa vẫn chưa ngủ, đưa cho anh 10 tệ tiền công cả ngày. Hồi ở làng, cha mẹ của Tinh Hỏa đã dặn tiền làm được chia đôi, phần còn lại Thạch Chấn lo cho Tinh Hỏa ăn uống, còn lại giữ giúp để cuối năm mang về nhà.
Hắn bỏ 10 tệ vào túi, lấy ra 5 tệ cho vào bao riêng, để dành cho Tinh Hỏa.
Hy vọng sau này tích góp được ít vốn để buôn bán, có thêm thu nhập. Bởi vì nếu cứ xúc bùn mãi như này, tiền tích góp một năm cũng chưa đến hai nghìn, mà còn chưa chắc ngày nào cũng có việc.
Còn bản thân hắn thì sao? Đến cả việc để Quan Bạch Vũ ăn một bữa thịt cũng khó khăn…