Chương 16: Trở mặt

Cùng lúc đó, Vương Vũ vội vàng chạy tới trường học.

Trong lớp, Bùi Nghiễn đang bị tiên sinh kêu lên học thuộc lòng, bỗng hắn chợt thấy bóng người Vương Vũ thoảng qua cửa, đáy mắt run lên, lập tức cúi đầu: "Trong viện trò còn có một số việc nên phải trở về một chuyến, mong lão sư thứ tội!"

Nói xong, không đợi tiên sinh phản ứng, hắn đã xoay người rời đi.

"Ngươi...?" Tào tiên sinh rõ ràng là sững sờ một lúc nhưng chưa kịp lên tiếng thì Bùi Nghiễn đã bước ra, trong phòng chỉ còn lại vài học sinh ngơ ngác.

Bùi Nghiễn bước ra khỏi phòng học cũng không dừng lại, lướt qua Vương Vũ như một cơn gió. Vương Vũ vội vàng theo sau, nghe hắn hỏi: "Chuyện thế nào?"

Vương Vũ đáp: "Đúng như công tử sở liệu, Đoan Phương các bên kia quả nhiên nuốt không trôi cục tức này, nhìn qua thì chính là muốn dùng nương tử để trút giận."

"Ha!" Bùi Nghiễn phát ra tiếng cười lạnh trong cổ. Hắn hiểu quá rõ người đích mẫu này, bà ta thường ngày nhìn thì đoan trang hào phóng nhưng sử dụng những thủ đoạn bí mật cũng không ít.

Trước đây, hắn không quan tâm Sở Thấm đã trải qua những gì bởi vì hắn cảm thấy Hồ thị chỉ là nhìn hắn không thuận mắt, cũng không cần thiết phải khi dễ con dâu vừa qua cửa. Nhưng những lời Sở Thấm nói ngày hôm qua lại khiến hắn nhận ra mình đã nghĩ quá đơn giản.

Những chuyện như vậy nếu đã bị hắn biết thì không thể mặc kệ. Trong lòng hắn, Hồ phu nhân cay nghiệt với hắn thì hắn có thể nhịn bởi vì đức hạnh của mẹ đẻ hắn không tốt, khó tránh khỏi bị Hồ thị oán giận. Nhưng nếu bà ta khi dễ đến trên đầu người nhà hắn thì không được.

Bùi Nghiễn bước vội, từ trường học Bùi phủ đi tới Đoan Phương các thường tốn khoảng gần hai khắc nhưng bây giờ chưa đầy một khắc hắn đã tới.

Khi còn cách cổng sân vài bước, chưa thấy người nhưng đã nghe âm thanh: "Sở Thấm!"

Vừa nói vừa bước qua ngưỡng cửa, hắn liền nhìn thấy Sở Thấm đang quỳ dưới hiên, cơn tức giận trong lòng lập tức càng thêm sâu.

Mẹ chồng và ba nàng dâu ngồi trong nhà chính nghe thấy tiếng thì sắc mặt đều ngây ra, không hẹn mà cùng nhìn về sân viện.

Bùi Nghiễn ba chân bốn cẳng tiến đến bên Sở Thấm, đưa tay đỡ nàng: "Đứng lên!" Hắn trầm giọng.

"..." Sở Thấm đứng lên, nhìn hắn, hỏi: "Sao chàng lại tới đây?"

Bùi Nghiễn thần sắc lạnh nhạt, giờ mới nói: "Ta có quyển sách tìm mãi không thấy, không biết có rơi vào phòng nàng không?"

"Sao chàng lúc nào..." Sở Thấm định nói "Chàng lúc nào thì để sách trong phòng ta" nhưng ánh mắt của hắn lại khiến nàng hoàn hồn: "À... Chàng nói là quyển sách tối qua à? Sao không lấy đi?"

"Buổi sáng đi rất gấp nên quên mất." Bùi Nghiễn nhìn phản ứng của nàng, hài lòng gật đầu cười: "Đưa ta trở về tìm xem." Dứt lời hắn cũng nhìn vào phòng, ánh mắt thoáng nhìn qua Vu thị, Miêu thị rồi cuối cùng dừng lại trên người Hồ phu nhân.

"Đều là tới vấn an mẫu thân, vì sao hai vị tẩu tẩu lại được ngồi bên trong mà nương tử nhà ta lại quỳ bên ngoài?" Hắn nói ra từng chữ.

Sở Thấm cảm giác được mọi người đang nín thở. Sắc mặt Hồ phu nhân tái nhợt nhưng trong mắt bà ta lại gần như bốc lửa. Cách một đại sảnh, bà ta nghiến răng đối mặt với Bùi Nghiễn, cái hận ý ấy khiến Miêu thị cũng phải sợ.

Miêu thị đứng lên, xấu hổ cười: "Tam đệ bớt giận, thực ra... là do đệ muội tới trễ, mẫu thân mới dạy nàng một chút quy củ."

"Tới trễ?" Bùi Nghiễn nhìn nàng ta rồi ung dung lấy chiếc đồng hồ bỏ túi ra, cười khẽ: "Không phải chỉ vừa mới qua sáu giờ rưỡi thôi sao? Nương tử nhà ta đến trễ bao nhiêu?"

Miêu thị không ngờ hắn lại không thèm nể mặt mũi liền nghẹn họng.

Bùi Nghiễn không để ý nữa, cười như không cười nhìn Hồ phu nhân.

Hồ phu nhân hít sâu, lãnh đạm nói: "Nàng dâu này mới qua cửa chưa được nửa tháng đã có ý tưởng bao lớn, một cái thϊếp thất cũng không dung. Nếu ta không quản, nàng..."

"Cái gì mà một cái thϊếp thất cũng không dung được?" Bùi Nghiễn nhắc lại. Hồ thị dừng lại, hắn nhẹ nhàng mỉm cười: "Mẫu thân minh giám, hôm qua nàng mang bốn người kia về nhưng bị ta trả lại. Tất nhiên lúc đầu nàng có ý để cho ta chọn nhưng... bốn người kia dung mạo tầm thường, tài năng học thức lại khiêm tốn, không hợp khẩu vị của ta. Nếu mẫu thân cảm thấy các nàng tốt thì đưa cho nhị ca cũng được, cần gì phải nhét vào Mục viên của ta? Nhét không được thì lấy nương tử của ta ra trút giận?"

"Ngươi..."

Giọng hắn trầm bồng, du dương, khiến Hồ phu nhân tức giận, ngay cả Sở Thấm cũng ngạc nhiên.

Bùi Nghiễn không quan tâm ánh mắt đang trợn tròn của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu, một tay nắm lấy tay nàng còn tay kia đặt đồng hồ vào tay nàng: "Cái này cho nàng. Ngày sau nếu có chuyện thì nhìn thời gian thêm một chút, đừng để bị người khác bắt lỗi chỉ vì nàng tới trễ, cũng đừng nhường người ngoài buộc tội nàng."

Chiếc đồng hồ bỏ túi khác nặng, màu vàng sậm, hơi cũ kỹ nhưng khiến tim Sở Thấm đập nhanh hơn.

Nàng kinh ngạc ngước mắt, hắn nắm tay nàng: "Nhanh đi tìm sách giúp ta, trên lớp phải dùng, không quay lại sẽ chịu phạt."

Ừm..." Sở Thấm vừa đáp đã bị hắn kéo đi.

Nàng vô thức quay lại nhìn vào nhà chính, sắc mặt Hồ thị trông rất khó coi, cuối cùng nàng cũng không nói gì, cứ theo hắn rời đi.

Nàng cũng không cố kỵ mặt mũi bà ta vì trong lòng nàng hiểu rõ, nếu hôm nay không có xảy ra chuyện này thì sớm hay muộn Bùi Nghiễn cũng sẽ trở mặt với Hồ thị, nàng không cần phải tạo ra cảnh bình yên giả dối làm gì.

Nhưng nàng lại không ngờ, sau khi trở lại trường học, Bùi Nghiễn sẽ phải chịu phạt.

Vì mong muốn con cháu trong nhà có thể có tiền đồ nên quy củ của trường học rất nghiêm khắc. Học sinh phạm sai lầm, nhẹ thì phạt đứng chép sách, nghiêm trọng thì bị đánh tay.

Trên lớp, Bùi Nghiễn đã bỏ qua tiên sinh và bỏ tiết học, tất nhiên là đã phạm phải sai lầm lớn, sau khi quay lại liền bị Tào tiên sinh đánh ngay trước đám đồng học.

Sở Thấm nghe hạ nhân đưa cơm báo lại: "Toàn bộ đôi tay đều sưng đỏ, may mà tiên sinh không đánh vào tay phải, nếu không thì ăn cơm hay viết chữ đều không tiện."

Nghe xong, trong lòng Sở Thấm chua xót, nghĩ thế nào cũng cảm thấy nên phải cảm ơn hắn thật đàng hoàng.

Thế nhưng hôm đó tan học, hắn lại không trực tiếp trở về. Sở Thấm hỏi mấy lần, mỗi lần đều nhận được đáp án rằng hắn vẫn còn ở trường học đọc sách.

Nàng nhớ mang máng rằng ở kiếp trước hắn cũng từng bận rộn như thế một lần, nhưng khi ấy nàng chưa bao giờ mở miệng ra hỏi cho nên căn bản cũng không biết rõ ràng là hắn đang bận chuyện gì. Nay nghĩ lại, trong lòng nàng bất chợt dâng lên một cảm giác chua xót, hóa ra đời trước mình đã sống vô dụng đến mức đó, ngay cả chuyện của hắn cũng chẳng hề hay biết.