Chương 15: Phạt quỳ

Bình minh ngày hôm sau, Bùi Nghiễn theo thói quen chưa đến năm giờ đã ra khỏi giường. Hắn chỉ đơn giản dùng chút đồ ăn sáng rồi liền đi đến trường học.

Thời gian mà các nàng dâu của các phòng đi tới chỗ Hồ phu nhân vấn an thường muộn hơn một chút so với thời gian Bùi Nghiễn đi học, ước chừng vào khoảng sáu giờ rưỡi.

Sở Thấm rời giường, đi tới nhà chính, liếc mắt nhìn đồng hồ phương Tây thấy kim chỉ vào năm giờ bốn mươi. Nàng rửa mặt xong, đi gặp Hồ đại nương tử sẽ vừa vặn, bình thường lúc trở về mới dùng đồ ăn sáng.

Sáu giờ mười, Sở Thấm mang theo Thanh Thu đi ra chính viện Mục viên. Khi đi ngang qua thư phòng ở tiền viện, Vương Vũ vẫn theo thói quen làm lễ, chờ nàng đi xa được ba bốn trượng rồi mới im lặng lặng lẽ theo sau.

Từ Mục viên đến Đoan Phương các chỉ là một quãng đường ngắn, nếu cứ đi theo với khoảng cách như vậy thì khó tránh sẽ bị phát hiện.

Thanh Thu cảm thấy có gì đó kỳ lạ, kéo tay áo Sở Thấm: "Nương tử, Vương Vũ bên cạnh Tam lang cứ đi theo chúng ta."

Sở Thấm đang suy nghĩ, nghe vậy cũng giật mình, quay đầu nhìn sang.

Chỉ thấy Vương Vũ đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn trời như không có việc gì, rõ ràng là không có ý định tiến đến nói chuyện với các nàng.

Nàng nhíu mày, cảm thấy kỳ lạ nhưng không quá để ý: "Nếu hắn có việc gì thì sẽ tự tới tìm ta. Nếu đã không tới thì cứ coi như không nhìn thấy đi."

Trong đại trạch, nhiều chuyện không bằng bớt chuyện.

Chủ tớ hai người tiếp tục đi về phía trước. Khi đi đến trước sân Đoan Phương các, ước chừng là sáu giờ hai mươi.

Bình thường lúc này, Hồ phu nhân đại khái cũng chưa gọi mọi người vào nhà. Thường thì Vu thị và Sở Thấm sẽ chờ ở sân, nhị phòng Miêu thị luôn có thói quen đi trễ. Nhưng hôm nay, Sở Thấm vừa vào cổng viện đã không thấy mặt mũi Miêu thị đâu, ngay cả Vu thị cũng không thấy, thậm chí trong viện còn không một người hầu nào, tất cả tựa hồ đều bất thường.

Nàng nhíu mày tiếp tục đi về phía trước, vừa bước thêm được vài bước đã nhìn thấy cảnh tượng trong nhà chính.

Hồ phu nhân đã ngồi ngay ngắn trên chủ vị, Vu thị cùng Miêu thị ngồi hai bên. Tính cả ba cô con dâu thì chỉ có nàng chưa tới. Điều này rõ ràng là không ổn.

Sở Thấm trong lòng biết không có chuyện tốt, hít sâu một hơi tiếp tục tiến về phía trước.

Quả nhiên, khi nàng vừa bước chân vào nhà chính, Hồ phu nhân đang nói chuyện với Miêu thị liền dừng lại, ánh mắt trong veo kia nhìn về phía nàng, ý vị thâm trường cười nói: "Nhìn xem, vẫn là đệ muội của các con sống tốt. Trước kia bị bệnh liên tiếp mấy ngày nên không tới vấn an cũng thôi đi, bây giờ bệnh đã khỏi thì lại ngủ nướng, khoan thai mà đến trễ để cho hai người làm tẩu tẩu là các con phải chờ."

Sở Thấm dừng lại, Vu thị mấp máy môi, vẻ mặt lo lắng.

Ngoài cửa viện, Vương Vũ từ xa nhìn chằm chằm vào phòng chính. Dù không nghe được lời nào nhưng hắn ta vẫn cảm thấy bầu không khí có gì đó không đúng. Hắn ta rụt cổ lại, thầm thán phục Bùi tam lang liệu sự như thần rồi như một làn khói mà lao về phía trường học.

Trong phòng chính, Sở Thấm bình tĩnh, cúi mặt phúc thân: "Mẫu thân thứ tội, con dâu dậy trễ."

Hồ phu nhân nhẹ nhàng tặc lưỡi: "Được, vẫn là vì ngươi cũng có bản lĩnh, mới qua cửa mấy ngày mà một người thϊếp thất cũng không dung, theo dõi Tam lang tới sít sao. Haizzz!"

Bà ta thở dài, cười chua xót: "Ta nào dám nói gì ngươi? Chậm thì cũng đã chậm. Chỉ là nếu ngươi đã không có tâm tư muốn vấn an thật tốt thì hãy để ta cùng hai tẩu tẩu của ngươi nói chuyện trước đi, ngươi ra ngoài chờ, có chuyện gì thì lát nữa sẽ nói."

Sở Thấm bất đắc dĩ, nhận ra diễn xuất của Hồ phu nhân vô cùng tốt.

Lời nói này thì giống như nàng làm con dâu lại không biết cung kính còn Hồ phu nhân là mẹ chồng thì chỉ đang nén giận. Sau một phen than thở còn đuổi nàng ra ngoài, thực ra bà ta muốn dùng quy củ phạt nàng đứng nhưng trong lời nói vẫn có chút ý tứ cay nghiệt.

Sở Thấm không thể không thừa nhận đây thực sự là một công phu. Đời trước, mắt thấy Hồ phu nhân dùng những thủ đoạn này áp chế con dâu từ chuyện này sang chuyện khác mà vẫn nhận được cái mỹ danh "từ ái khoan dung" trong quan giới Kinh thành.

Sở Thấm hơi trầm ngâm, biết nếu cứng đối với Hồ thị trên địa bàn của bà ta thì sẽ không có kết quả tốt. Nếu Hồ thị dùng gia pháp để phạt nàng thì nàng càng khó thoát hơn.

Nàng im lặng, không thèm phúc thân liền thối lui ra ngoài cửa. Nhưng kiếp trước, vì để dỗ dành Hồ phu nhân mà nàng phải đã đứng trong sân bất kể gió sương hay mưa tuyết, còn giờ nàng chỉ đứng dưới hiên nhà vì ngoài sân nắng quá.

Giữa hè, sau bảy giờ thì mặt trời đã bắt đầu nóng lên, nàng mới không ngốc mà phải chịu khổ như thế.

Chưa đứng được lâu, Thôi ma ma đã xách bồ đoàn đi tới, yên lặng đặt trước mặt nàng. Ý tứ này là muốn nàng phải quỳ xuống suy ngẫm, có thể thấy Hồ thị thật sự tức giận.

Sở Thấm khẽ cắn môi, cúi đầu quỳ.

Trên mặt Vu thị lo lắng, chần chờ một lát vẫn mở miệng: "Mẫu thân..."

"Đúng rồi, trong phủ mới có thêm mấy bộ đồ trang sức, lát nữa hai người các con đến lựa chọn." Hồ phu nhân nâng cao giọng, lấn át âm thanh của Vu thị.

Vu thị chỉ đành im lặng, không dám nói thêm.