Bùi Nghiễn kỳ thực vẫn còn rất trẻ, ba tháng trước vừa mới qua sinh nhật mười bảy. Trên gương mặt tuấn tú ấy vẫn còn phảng phất nét non nớt thiếu niên. Nhưng có lẽ vì quá trình trưởng thành không mấy suôn sẻ, tính tình hắn lại trầm ổn lạ thường, cảm xúc ngày thường cũng không để lộ cho nên khi hắn tức giận, một chút sát khí âm hiểm cũng bị che giấu đến khó mà nhận ra, duy chỉ có Vương Vũ là người luôn đi theo bên cạnh hắn mới có thể nhìn thấu.
Tất nhiên, chủ tử tâm tình không tốt, hạ nhân dưới trướng liền không khỏi căng thẳng.
Bùi Nghiễn vội vàng trở về thư phòng. Ngồi trước thư án rất lâu, hắn vẫn không thể vơi đi cảm giác mất mát trong lòng.
Nửa ngày sau, hắn mới mơ hồ nhận ra hình như là chính hắn đã đòi hỏi quá nhiều.
Thuở nhỏ hắn không được chăm sóc, bởi vì chuyện của mẹ đẻ, thậm chí trước kia ngay cả thân phận của hắn mà đích mẫu cũng không muốn thừa nhận. Về sau, nhờ nhiều lời khuyên nhủ, bà ta mới miễn cưỡng nhận hắn là con thứ của Quốc công phủ, nhưng lại không chịu để hắn mang tên trong gia phả, nhất quyết đổi tên hắn từ chữ “Diễm” trong bộ Hỏa sang thành “Nghiễn”. Sau đó ra ngoài nói rằng ngũ hành của hắn vượng hỏa, nếu trong tên còn có chữ “hỏa” chỉ sợ đoản mệnh, là bất đắc dĩ mới phải làm vậy.
Những lời nói khoa trương buồn nôn như thế, lại khiến người ta không thể phản bác. Mà phụ thân hắn không biết vì áy náy hay vì đuối lý, cuối cùng cũng để mặc cho đích mẫu làm theo ý bà ta.
Cho nên mười bảy năm qua, hắn sống trong Bùi phủ như một người ngoài, đám hạ nhân tuy kính sợ hắn nhưng lại chẳng mấy coi trọng.
Cứ như vậy, hắn thật vất vả mới nhịn được đến ngày thành hôn. Khi tổ mẫu ra mặt định hôn sự, hắn rõ ràng thấy sắc mặt đích mẫu khó coi đến dọa người, càng biết rõ vì ngại mắt mũi của đích mẫu nên gia thế nhà thế tử mà tổ mẫu chọn cho hắn tất nhiên cũng sẽ không cao. Vậy mà lúc ấy hắn vẫn không che giấu được vui mừng.
Bởi vì hắn nghĩ... cuối cùng hắn cũng có thể có một mái nhà thuộc về riêng mình.
Hắn đã bao lần mường tượng cảnh cưới vợ sinh con, từ đó có người thân thuộc với mình. Hắn tin rằng vợ con sẽ không như người ngoài mà bắt nạt hắn, tin rằng từ nay sẽ có người để ý hắn có khổ hay không, có mệt hay không, tin rằng hắn sẽ không còn cô độc nữa.
Nhưng hôm nay, chỉ một câu của Sở Thấm đã dễ dàng phá tan ảo tưởng ấy.
Bọn họ mới thành hôn được ba ngày. Hắn còn đang cẩn trọng tìm tòi làm thế nào để thành một trượng phu tốt, vậy mà nàng lại không chờ nổi đã muốn đẩy hắn ra ngoài.
Bùi Nghiễn tựa lưng vào ghế, đáy mắt nặng nề. Hắn cố nén cảm xúc, thở dài thật sâu. Mãi một lúc lâu mới nhận ra, thật ra ảo tưởng trước kia của chính hắn buồn cười đến mức nào.
Trong phủ, hầu như tất cả mọi người đều nhìn hắn lớn lên nhưng chẳng có ai thích hắn. Hắn dựa vào đâu mà cho rằng Sở Thấm, một người vừa mới bước qua cửa lại có thể tôn trọng, yêu thương hắn?
Hắn lặng lẽ ngồi đó nửa ngày. Vương Vũ cũng nửa ngày không dám lên tiếng.
Vương Vũ lớn hơn hắn bốn tuổi, từ bé đã được chọn làm người hầu bên người Bùi Nghiễn. Dù không biết trong lòng chủ tử lúc này chất chứa những gì nhưng hắn ta nhớ rõ từng chuyện Bùi Nghiễn đã chuẩn bị trước khi thành hôn.
Hắn ta tận mắt thấy Bùi Nghiễn nghiêm túc sắp xếp chỗ ở cho tân nương, sợ người trong phủ đối xử không tận tâm với người ở Mục viên nên mỗi món đồ dùng đều phải tự mình xem xét. Ngay cả hạ nhân hầu hạ, từ việc quét sân đến bưng trà rót nước, hắn cũng tuyển chọn từng người, tra xét cả ba đời.
Hắn còn đến trước mặt Hồ đại nương đòi một ngàn lượng bạc để tu sửa toàn bộ từ trong ra ngoài Mục viên trước ngày Sở nương tử qua cửa, đổi hết hoa cỏ đang nở rộ.
Vương Vũ hiểu rõ, trước khi Sở nương tử qua cửa, hai người chưa từng gặp mặt, càng không phải là tình cũ. Hắn ta không biết vì sao Bùi Nghiễn lại dốc hết lòng hết dạ đến mức ấy. Nhưng điều đó không quan trọng, chỉ cần một người có lòng với người khác thì tự nhiên sẽ mong được đáp lại.
Bùi Nghiễn phí nhiều tâm tư như vậy để cưới vợ nhưng tuyệt đối không phải chỉ để nghe câu được câu “mời đi cho tiện”.
Tiếc rằng, những chuyện nhỏ nhặt ấy... Sở Thấm hoàn toàn không biết bởi Bùi Nghiễn chưa từng kể với nàng.
Vương Vũ thầm thở dài. Hắn ta chẳng hứng thú gì với chuyện tranh giành giữa Sở Thấm và An di nương nhưng lại lo lắng cho tâm trạng của chủ tử.
Suy nghĩ kỹ càng, hắn ta rốt cuộc khẽ gọi: “Công tử.”
Bùi Nghiễn vẫn lặng im, không nhìn hắn ta, nét mặt không chút dao động.
Vương Vũ hiểu rõ không cần nói lời thừa, liền đi thẳng vào trọng tâm: “Công tử đừng giận. Sở nương tử không có ý xấu đâu. Vị ở Tây viện kia là quý thϊếp do đại nương tự mình lựa chọn đưa vào, nếu Sở nương tử không chấp nhận thì cũng chẳng còn cách nào khác. Hơn nữa... người xưa nói, mưa dầm thấm lâu. Ngài và Sở nương tử mới thành thân được ba ngày, nàng không hiểu tính tình của ngài, tất nhiên chỉ có thể làm ra cách ít gây sai sót nhất.”
Ý tứ rất rõ ràng, nếu đứng ở vị trí của Sở Thấm thì nàng làm như vậy là hợp lý.
Bùi Nghiễn nghe xong, tâm trạng quả nhiên đã dịu đi phần nào: “Ngươi nghĩ vậy thật à?”
“Đúng vậy!” Vương Vũ lập tức tiếp lời, nhân cơ hội nói thêm: “Ngài thử nghĩ xem, nàng là chính thê, lúc này bị bệnh lại trùng hợp có quý thϊếp chủ động tới cửa. Nàng làm sao có thể giả vờ không biết? Nếu thờ ơ, bị truyền ra ngoài thì người ta sẽ nói nàng ghen tị, bám lấy công tử không buông. Nàng mới vào cửa Bùi gia, làm sao dám để bản thân mình mang tiếng xấu ấy? Mà nữ tử thì luôn phải hiền lành rộng lượng mới được khen ngợi. Sở nương tử vừa qua cửa, nàng... nàng làm sao biết ngài không ghét cách hành xử ấy?”
Bùi Nghiễn thở dài, sắc mặt hòa hoãn hơn nhiều.
Vương Vũ tiếp tục: “Thời gian còn dài, mọi chuyện rồi sẽ tốt. Nếu ngài thích Sở nương tử thì hãy dùng nhiều tâm tư với nàng. Nàng kiểu gì cũng sẽ hiểu.”
Bùi Nghiễn lập tức bật thốt: “Ai thích nàng!”
Nét ngượng ngùng của thiếu niên mười bảy tuổi bị trêu chọc hiện rõ trên mặt. Vương Vũ liền bật cười: “Có thích hay không là do công tử. Không thích thì thôi.”
Bùi Nghiễn nhận ra hắn ta đang trêu mình, đành im lặng. Hắn ngồi đó, cố gắng tự nhủ đừng tức giận với Sở Thấm nữa.