Chương 14: Trả người

Sở Thấm nhìn thấy buồn bực cùng nghi hoặc trong mắt Bùi Nghiễn, đứng dậy múc cho hắn một ít súp nóng từ nồi canh, che lấp đi sự khẩn trương nơi đáy lòng: "Nếu muốn từ chối việc nạp thϊếp này, tam lang chỉ cần đi nói với mẫu thân là được. Mặc dù sẽ có chút phiền phức nhưng cho dù chàng nói không thích hay không muốn thì mẫu thân cũng không thể làm khó được chàng."

Nói xong, nàng đặt bát canh trước mặt hắn rồi bình tĩnh quay trở lại chỗ ngồi: "Nhưng ta là con dâu. Nếu cự tuyệt mẫu thân, bà ấy sẽ gán cho ta tội danh ghen tị lại cố chấp. Bà ấy muốn tìm cơ hội khiển trách ta còn dễ hơn tìm cờ hội trách chàng rất nhiều. Dạy dỗ con dâu vốn là chuyện thường tình mà."

Nàng vẫn còn nhớ rõ, đời trước đã chịu biết bao ủy khuất mới khiến Hồ phu nhân nhìn mình thuận mắt, không còn gây sự nữa. Dù không đáng phải gánh chịu nhưng bà ta vẫn dành cho nàng mọi loại oán hận, đơn giản chỉ vì bà ta không thích người con thứ Bùi Nghiễn.

Sở Thấm trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói tiếp: "Tam lang không biết, ngày thứ hai khi ta mới gả vào đây, đi tới chỗ mẫu thân để kính trà vấn an đã phải bưng trà quỳ khoảng chừng hai khắc, sau đó còn phải đứng dưới hiên một canh giờ mới được cho về Mục viên."

"Còn có việc này sao?" Bùi Nghiễn kinh ngạc.

Nhìn phản ứng của hắn, Sở Thấm bật cười thầm, nàng kể chuyện này là chuyện đời trước. Đời này, lúc mở mắt ra đã là ngày thành hôn thứ ba, nàng không phải chịu loại khổ hình đó nữa. Thế nhưng phần ủy khuất ấy vẫn khiến nàng nhớ mãi, mấy chục năm cũng không quên.

Phần ủy khuất này, nàng chưa từng nói với Bùi Nghiễn. Từ khi nàng qua cửa đến khi Hồ phu nhân qua đời, rồi đến khi chính nàng qua đời, hắn vẫn chẳng biết gì.

Nàng tự hỏi vì sao lúc ấy lại âm thầm chịu đựng như thế? Có lẽ một phần vì chưa hiểu rõ mối quan hệ mẹ con giữa bọn họ nên không dám vọng động, nhưng cũng không hoàn toàn là vì lý do đó. Có lẽ... nàng chỉ muốn đánh động chính bản thân mình.

Bỗng trong tầm mắt hiện lên bóng người, nàng ngẩng đầu thấy Bùi Nghiễn như cơn gió lao ra cửa: "Ta đi tìm bà ấy!"

Hắn nghiến răng, Sở Thấm bối rối, vội vàng đứng dậy, lảo đảo chạy tới cản: "Bùi Nghiễn!"

Nàng có thói quen gọi tên hắn. Thấy hắn sắp lao ra ngoài, nàng vội nắm lấy ống tay áo hắn.

Bùi Nghiễn quay lại, mi tâm nhíu chặt, giọng điệu đã dịu hơn lúc trước: "Yên tâm dùng bữa đi, ta đi một lát sẽ trở về ngay."

"Đừng đi!" Sở Thấm bình tĩnh lại, khẽ cắn môi: "Đã qua hơn nửa tháng, không cần phải đi lôi chuyện cũ ra vào lúc này. Ta... ta chỉ muốn chàng hiểu, có vài lời ta không tiện nói trực tiếp với mẫu thân cũng không muốn chàng lại vì ta mà đi tới chọc bà ấy tức giận."

Nàng kéo ống tay áo hắn: "Cùng nhau dùng bữa đi."

Cơn giận sót lại trong Bùi Nghiễn chưa tan nhưng thấy nàng siết tay, suy nghĩ một hồi, cuối cùng nhịn được: "Được rồi."

Hắn lắc đầu, vẻ lạnh lùng giữa hai lông mày đã dịu lại một chút.

Hai người lần lượt ngồi vào bàn, hắn cầm thìa sứ lên nếm thử món canh nàng múc.

Sở Thấm cúi đầu ăn canh, nhanh chóng cảm giác được ánh mắt hắn đảo qua gương mặt mình một cái.

Nàng ngước mắt nhìn hắn một cách tự nhiên nhưng hắn lại tránh đi, chăm chú nhìn vào chén canh, uống hai ngụm canh rồi khàn giọng nói: "Canh ngon."

Sở Thấm: "A, đúng vậy." Rồi tiếp tục uống canh.

Hai người trầm mặc mấy giây, Bùi Nghiễn lại ho khan: "Sở Thấm."

"Hả?"

"Xin lỗi." Hắn nói rất nhỏ.

Sở Thấm giật mình, khó hiểu nhìn hắn: "Cái gì?"

Hắn tránh ánh mắt nàng, nhìn chăm chú cái chén trước mặt, cầm thìa múc một muỗng: "Ta không biết mẫu thân sẽ cay nghiệt như thế. Ngày sau nếu có chuyện tương tự, nàng cứ giao cho ta, ta sẽ đến ứng phó."

Nghe hắn nói vậy, trong lòng Sở Thấm lập tức vui vẻ, nàng mỉm cười nhẹ nhàng, múc một viên chả tôm bỏ vào miệng. Viên chả tôm được làm từ tôm tươi, có độ đàn hồi tự nhiên còn được trộn với tôm nhỏ nên khi nhai có cảm giác khá phong phú và đặc biệt.

Nàng ăn ngon lành, múc thêm hai viên cho Bùi Nghiễn. Động tác tự nhiên như đời trước họ đã sống cùng nhau nhiều năm, coi nhau như người nhà.

Bùi Nghiễn sửng sốt, cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh: "Được rồi, cảm ơn..."

Sở Thấm thấy bộ dáng mới mẻ này của hắn, trước đó nàng còn chưa từng thấy qua. Bởi nhiều năm sống chung, bọn họ vẫn luôn đoan đoan chính chính.

Gò má Bùi Nghiễn phiếm hồng, mặt đỏ đến tai. Hắn vội vàng ăn xong chén canh, lại vội vàng ăn thêm mấy miếng cơm xong sau đó nói một tiếng: "Ta về tiền viện." Rồi buồn bực rời đi.

Lúc này Sở Thấm không cản hắn, hắn cũng không còn ý định đi tìm Hồ phu nhân tính nợ cũ. Chuyện đã qua hơn nửa tháng, hắn tỉnh táo biết nếu lúc này xảy ra tranh cãi cũng chỉ khiến Hồ phu nhân cảm thấy nàng mưu mô, sẽ làm quan hệ mẹ chồng nàng dâu thêm căng thẳng.

Hắn muốn che chở nàng, không muốn để nàng gặp thêm phiền phức, tốt nhất là tìm cơ hội để Hồ phu nhân biết bà ta không thể khi dễ người của hắn.Bùi Nghiễn trở lại tiền viện, đến cửa thư phòng thì quét mắt nhìn thấy bốn người vẫn đứng trong sân, Vương Vũ đi tới.

Bùi Nghiễn thấp giọng nói: "Ta sẽ đưa các nàng trở về chỗ của mẫu thân. Nhưng ngày mai... ngươi phải giúp ta xử lý chuyện này."

Vương Vũ gật đầu: "Công tử cứ nói."

Bùi Nghiễn cùng Vương Vũ thì thầm vài câu, xong Vương Vũ cười: "Công tử đối xử với nương tử thật tốt!"

"Hừ!" Bùi Nghiễn cau mày, đẩy hắn ta: "Tất nhiên là đã cưới vợ thì phải quản, sao ngươi lại nhiều lời thế?"

"Vâng." Vương Vũ cúi người xin lỗi.

Bùi Nghiễn nhìn hắn ta một chút rồi đi ra ngoài, đi tới Đoan Phương các.

Đến Đoan Phương các, đúng như dự liệu, Hồ phu nhân không chịu gặp hắn nên phái người ra thông báo bà ta đã ngủ.

Bùi Nghiễn lạnh nhạt quét mắt nhìn ánh đèn sáng trưng trong phòng, không nói lời nào liền giao bốn người kia lại cho Thôi ma ma, chỉ nói bản thân không coi trọng rồi trở về.