Dùng xong bữa tối, Bùi Nghiễn và nàng cùng nhau ngồi vào bàn trà trên giường, nhấp từng ngụm trà nóng, chờ cho cảm giác no nê từ bữa ăn lắng xuống mới bắt đầu bàn đến chuyện trọng sự.
Sở Thấm thẳng thắn mở lời: "Vương Vũ đã sai người bẩm báo toàn bộ sự tình nhưng việc này là lỗi của ta, ta không thể lơ là để An thị tự ý chạy đến trường học."
Bùi Nghiễn khẽ mỉm cười, ánh mắt trêu chọc nhưng vẫn điềm tĩnh: "Cái này thì có liên quan gì đến nàng? Nàng không thể lúc nào cũng dõi theo nàng ta. Chính nàng ta tự làm sai thì tự chịu hậu quả của mình."
Sở Thấm giật mình, suy nghĩ một hồi, nhận ra đạo lý hắn nói cũng hợp lý, không thể phản bác.
Hắn tiếp lời, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng rõ ràng đầy trọng trách: "Còn chuyện món canh, Vương Vũ đã kịp báo nàng chưa?"
Sở Thấm ngẩn người, quay sang nhìn Vương Vũ đang đứng im lặng ở cửa: "Canh gì cơ?"
Bùi Nghiễn chỉ về phía nàng: "Mấy ngày trước, món lẩu kia, nàng còn nhớ chứ? Bên trong có sủi cảo trứng, chả cá và chả viên tôm."
Sở Thấm nhớ lại ngay lần trước khi hắn đột ngột giận dữ đến mức làm náo loạn bữa ăn. Nàng gật đầu, hỏi tiếp: "Vậy có chuyện gì sao?"
Bùi Nghiễn mỉm cười nhẹ, ánh mắt thoáng vui: "Mới vừa rồi, An thị mang bữa tối đến trường học, trong đó cũng có món canh ấy."
Sở Thấm thoáng nhíu mày, ngơ ngác: "Đây không phải món ta gọi, là thiện phòng tự mình chuẩn bị đưa tới, bây giờ lại làm tiếp cũng chẳng có gì lạ."
Nhưng Bùi Nghiễn mỉm cười, giọng điệu vẫn bình thản: "Nhưng An thị biết ta thích ăn."
Nghe được câu này, Sở Thấm chấp chưởng nội trạch cả đời lập tức liền đã hiểu. Nàng hít vào ngụm khí lạnh, sắc mặt trắng bệch: "Đây là đem bàn tay phóng tới can thiệp vào người trong viện của ta?" Nói xong, nàng liếc nhanh về phía Thanh Thu, Thanh Thu lập tức hiểu ý, vội vàng bước ra phòng để tra hỏi hạ nhân trong viện.
Bùi Nghiễn cũng hơi ngạc nhiên trước phản ứng nhanh nhạy của Sở Thấm nhưng điều đó lại khiến hắn không cần giải thích dài dòng, chỉ quay sang Vương Vũ: "Ngươi cũng đi theo. Đưa người bên cạnh An thị đến đây, cùng tra hỏi cho rõ ràng."
Sở Thấm hít sâu, ánh mắt bình tĩnh không nói thêm lời nào.
Dù có vẻ như làm lớn chuyện nhưng trên thực tế, việc này là bắt buộc. Trong đại trạch viện không thiếu tranh chấp, rất kiêng kị người bên ngoài nhúng tay vào viện tử của chính mình, nếu xảy ra chuyện nhỏ mà không giải quyết triệt để thì sớm hay muộn gì cũng gặp rắc rối lớn.
Đời trước, khi nàng vừa mới bắt đầu chưởng quản cũng đã từng quá khoan dung với hạ nhân, về sau suýt chút nữa đã gây ra phiền toái lớn. Nếu không phải là Bùi Nghiễn kịp thời ra tay thì con của nàng cũng có khả năng mất mạng.
Thanh Thu và Vương Vũ rời phòng chính, đi thẳng tới hậu viện, phối hợp ăn ý. Vương Vũ có dự kiến trước, đã sớm sai người đem người bên kia của An thị đều bắt giữ ở ngoài viện chờ để tra hỏi, lúc này được lệnh, trực tiếp áp giải đến là được. Thanh Thu đem bọn hạ nhân ở chính viện cũng đều gọi tới, ngoại trừ Thanh Tuyền tạm thời còn đang ở lại trong phòng để hầu hạ, những người còn lại đều tập trung tại đây.
Vương Vũ đứng trong sân, ánh mắt đảo qua người ở hai bên. Bên trái là hơn hai mươi người hạ nhân ở chính viện của Sở Thấm, bên phải là bảy tám người từ tây viện của An di nương. Sự việc liên quan đến minh tranh ám đấu trong phủ không thể chỉ là một cuộc tra hỏi thông thường, việc tra hỏi chắc chắn không tránh khỏi nghiêm khắc, thậm chí là dùng biện pháp tra tấn.
Vương Vũ hiểu rõ tâm tư của Bùi Nghiễn, khẽ cười lạnh trong lòng, tạm thời không nhìn người chính viện mà chỉ ra hiệu. Hai thủ hạ ngay lập tức đưa người đắc lực nhất bên cạnh An thị là Quy Yến ra trước.
Quy Yến mặt đầy hoảng sợ bị ép quỳ gối, Vương Vũ chắp tay áo, từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Là tự ngươi nói hay là để ta phải hỏi?"
Quy Yến sắc mặt trắng bệch, cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù giọng run run nhưng vẫn mạnh miệng: "Nô tỳ... nô tỳ không biết đã xảy ra chuyện gì..."
Vương Vũ nhíu mày, trên mặt hiện lên chút tiếc nuối: "Vậy coi như... xin lỗi đi."