An thị ngày thường rất đẹp.
Bình thường, có một gương mặt xinh đẹp đã là hiếm có nhưng An thị không chỉ có khuôn mặt quyến rũ trời sinh mà dáng người cũng uyển chuyển có lồi có lõm, đầy sức mê hoặc. Hôm nay, nàng ta lại tỉ mỉ đánh phấn trang điểm, dung mạo càng thêm yêu kiều đến mức có thể đoạt mất hồn phách của người đối diện.
So sánh với nàng ta, khuôn mặt trái xoan của Sở Thấm dù thanh lệ, hào phóng nhưng lại thiếu đi vài phần quyến rũ. Dáng người của nàng cũng chỉ miễn cưỡng xem như “tinh tế”.
Khoảnh khắc nhìn thấy An thị bên ngoài cửa, Sở Thấm đột nhiên hiểu vì sao ở kiếp trước bản thân lại có cảm giác như gặp phải đại địch khi lần đầu đối mặt với nàng ta.
Nàng vô thức chống người ngồi dậy, Thanh Thu lập tức tiến lên đỡ, kê một chiếc gối mềm phía sau lưng nàng.
Không bao lâu sau, Bùi Nghiễn và An thị lần lượt bước vào phòng.
An thị tỏ vẻ ngoan ngoãn, vừa cách giường vài bước đã dừng lại, cúi người hành lễ: “Nương tử mạnh khỏe.”
Bùi Nghiễn hoàn toàn không liếc nàng ta một cái, đi thẳng đến ngồi xuống bên giường nàng.
Sở Thấm mỉm cười nói với An thị: "Không cần đa lễ." Bàn tay đã bị Bùi Nghiễn nắm lấy.
“Sao lại đột nhiên bị bệnh?” Thanh âm của hắn nhẹ nhàng dễ nghe, mang theo cảm giác đặc biệt chỉ có ở độ tuổi thiếu niên này khiến trái tim Sở Thấm rung động.
“Bệnh đến như núi đổ, ta cũng không biết là chuyện gì nữa.” Sở Thấm trả lời, ánh mắt đồng thời chuyển sang An thị, không chút khách khí mà thêm một câu: “Muội muội ngồi đi.”
Sở Thấm không thích An thị, nhưng không phải vì dung mạo nàng ta quá đẹp. Trước vẻ đẹp ấy, Sở Thấm chỉ có hâm mộ chứ không hề ghen ghét. Điều khiến nàng thật sự không ưa chính là bản tính của người này.
An thị rất giỏi gây chuyện. Kiếp trước, vì nàng ta mà Sở Thấm hao tổn không biết bao nhiêu sức lực và tinh thần. Bây giờ, nghĩ đến việc lại phải chịu cảnh đó thêm lần nữa là nàng đã thấy phiền. Nàng chỉ muốn mau chóng tiễn An thị đi, tốt nhất là tiễn cả Bùi Nghiễn theo luôn. Chờ họ vừa đi, nàng sẽ bảo Thanh Thu đưa bạc xuống thiện phòng, gọi người mang đồ ăn ngon đến.
Và nàng tin chắc cơ hội sắp đến.
Quả nhiên, rèm châu khẽ động, phát ra một tiếng leng keng.
Sở Thấm không đoán sai, nàng ngẩng đầu lên thì thấy Thanh Tuyền bưng thuốc bước vào.
An thị nhìn thấy lập tức nở nụ cười dịu dàng, bước nhanh đến đón lấy chén thuốc, giọng nói mềm như nước: “Để thϊếp thân giúp nương tử uống thuốc.”
Kiếp trước cũng chính là dáng vẻ này.
Thật ra từ lúc An thị vào phòng, Sở Thấm đã biết nàng ta toan tính chuyện gì, trong lòng nàng rất không vui. Sự không vui đó không liên quan đến việc nàng có thích Bùi Nghiễn hay không mà bởi vì nàng là tân nương mới vào cửa được ba ngày, ai lại muốn thấy tiểu thϊếp đến tranh sủng nhanh đến vậy?
Nhưng hiện tại, nàng chẳng còn bận tâm. Buổi trưa ăn mao huyết vượng khiến tâm trạng nàng rất tốt; điều duy nhất nàng muốn bây giờ là khiến mình thoải mái.
Đã như vậy, nếu An thị vì Bùi Nghiễn mà đến thì cứ để nàng ta đạt được ý nguyện đi, hai người mau mau rời khỏi đây giúp nàng!
Trong lòng Sở Thấm nhanh chóng đưa ra quyết định. Đợi An thị mang thuốc đến gần, nàng chẳng thèm để ý chuyện An thị chuẩn bị cầm thìa thổi thuốc giúp, trực tiếp đưa tay nhận lấy chén thuốc: “Muội muội tìm Tam lang có việc gì sao?”
Nàng ung dung thổi thuốc, nhẹ mỉm cười: “Vừa hay ta đang bệnh, cũng không có sức để nói nhiều. Nếu muội muội không ngại thì cứ đi cùng Tam lang dùng trà, để ta nghỉ ngơi một lát.”
An thị lập tức sửng sốt.
Dù đúng là nàng ta có ý đó nhưng tuyệt đối không dám nói ra, không ngờ lại bị Sở Thấm lại thẳng thừng nói ra như vậy.
Nàng ta ngơ ngác hồi lâu mới lấy lại tinh thần: “Nương tử, không phải như vậy... Thϊếp thân chỉ nghe nói nương tử bị bệnh nên mới đến xem, không phải tìm Tam lang.”
"Ngươi sao lại còn không thừa nhận." Sở Thấm nhướng mắt nhìn thẳng nàng ta, dứt khoát nói rõ: “Sáng sớm ta đã bệnh. Nếu ngươi chỉ đến thăm, hẳn đã tới sớm rồi, sao phải đợi đến giờ này?”
“...” Sắc mặt An thị càng khó coi hơn, nụ cười cứng đờ: “Nương tử thứ lỗi... thϊếp... thϊếp thân là buổi trưa mới nghe tiểu nô tỳ nói ngài bị bệnh, phái người đến lại đúng lúc nương tử đang ngủ nên...”
“Thôi đi.” Sở Thấm lắc đầu, chẳng buồn hứng thú: “Ngươi trang điểm còn kỹ hơn ngày đầu tiên ta vào phủ, lúc ngươi tới kính trà cho ta. Rõ ràng đâu phải trang điểm cho ta xem. Thật ra, hầu hạ Tam lang vốn là bổn phận của ngươi. Ngươi không cần giấu, cũng không cần phải căng thẳng. Ta không rảnh đi bắt bẻ ngươi chỉ vì chuyện nhỏ này.”
Nghe đến đây, sắc mặt An thị càng lúc càng khó coi.
Sở Thấm đã sống lại một đời, nên không kỳ vọng có thể dùng thành ý để cảm hóa An thị. Nàng chỉ mong nàng ta hiểu được rằng nàng không có tâm tư tranh đấu, về sau nếu có thể bớt được thì bớt, thẳng thắn thừa nhận một tiếng, để ai cũng nhẹ nhàng.
Bên giường, sắc mặt Bùi Nghiễn trong mắt có chút khó coi.
Cảm xúc ấy thoáng qua rất nhanh, Sở Thấm không nhận ra, nhưng Vương Vũ đứng cách đó hai bước lại nhìn thấy rõ ràng.
Vương Vũ bất giác nín thở, ánh mắt lo lắng đảo qua giữa Sở nương tử và An di nương. Rồi hắn ta thấy Bùi Nghiễn đứng dậy, ánh mắt bình thản: “Nếu đã như vậy, nàng nghỉ ngơi đi. Ta về trước.”
Dứt lời hắn liền đứng lên, bước đi dứt khoát, chẳng hề để ý đến An thị, cứ thế sải bước rời khỏi phòng.
Vương Vũ lập tức đuổi theo. Chỉ đến khi rời khỏi chính viện, hắn ta mới dám thở nhẹ ra một hơi nhưng vẫn không dám ngẩng đầu nhìn chủ tử.