Chương 24: Ăn vụng

Phòng bếp trong sân.

Thanh Thu lại đợi thêm một lúc, bữa tối của các viện cũng đã chuẩn bị xong. Theo quy củ, bữa tối của mỗi viện tử gồm tám món nóng, bốn món nguội, một tô canh và hai món điểm tâm. Còn món cá nhúng cùng canh đậu xanh ướp lạnh là món Sở Thấm dùng tiền riêng gọi thêm nên không tính vào phần tiêu chuẩn. Như mọi khi, Thanh Thu nhờ hai gã sai vặt phụ bưng thức ăn. Khi trở lại Mục viên thì vừa đúng năm giờ.

Sở Thấm đã sớm vui vẻ ngồi chờ trước bàn ăn. Nhìn bộ dạng nôn nóng của nàng, Thanh Thu bật cười, nói: “Tay nghề của Chương sư phó đúng là không tồi, món cá này thơm lắm.”

Nàng gọi luôn Thanh Tuyền cùng nhau dọn bữa, bày từng món lên bàn. Đầu tiên là lấy bát canh đậu xanh ướp lạnh đưa cho Sở Thấm rồi lại đưa cho nàng xem cái hộp sốt dầu cay.

Sở Thấm bật cười thật lòng, tán thưởng: “Thật biết làm nha.”

Ngay sau đó, nàng liền bắt đầu ăn như gió cuốn. Món cá nhúng kia nhìn thì đáng sợ, toàn ớt đỏ rực nhưng vị cay lại vừa miệng, hương thơm đậm đà đúng kiểu nàng thích. Sở Thấm ăn đến mức không muốn dừng, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm canh đậu xanh mát lạnh, cả người thư thái đến mức như tan ra.

Nhưng chưa được bao lâu, Thanh Tuyền - người bị nàng đuổi ra ngoài canh cửa đã sốt ruột chạy vào, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt. Nàng ấy nhỏ giọng thông báo: “Nương tử... Tam lang đến rồi!”

“Khụ!” Sở Thấm lập tức bị cay làm sặc. Mặt đỏ bừng vì nhịn ho, Thanh Thu và Thanh Tuyền luống cuống giúp nàng vỗ lưng, mãi một lúc nàng mới nói được câu: “Hắn tới làm gì chứ!”

Nói xong, nàng hốt hoảng đẩy Thanh Thu ra ngoài: “Mau! Ra nói với hắn... nói hôm nay ta không thoải mái nên đã đi ngủ rồi. Nếu hắn đòi vào xem thì bảo ta khó chịu trong người, không muốn gặp ai.”

“A, được ạ!” Thanh Thu nghiêm túc đáp rồi vội vàng đi ra ngoài.

Sở Thấm chột dạ đến run rẩy, chỉ sợ hắn xông vào thật. Nàng vội bảo Thanh Tuyền mang tô cá nhúng giấu vào tủ còn bản thân thì súc miệng lia lịa, sau đó “nghiêm túc” leo lên giường nằm giả bệnh.

Bên ngoài phòng ngủ.

“Ngủ rồi?” Bùi Nghiễn sau khi nghe Thanh Thu bẩm báo, chỉ hơi nhướn mày.

Thanh Thu vẫn kiên trì: “Vâng.”

Hắn không nói gì. Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua cửa sổ phòng ngủ.

Trời mùa hè tối rất muộn, bây giờ mới hơn năm giờ, sắc trời còn sáng. Trong phòng ngủ vẫn chưa thắp đèn nhưng ở góc phòng lại le lói hai điểm sáng mờ mờ xuyên qua giấy dán cửa. Ngoài ra... hắn còn thoang thoảng ngửi được mùi đồ ăn.

Trong những nơi cửa cao nhà rộng như Mục phủ, nếu không muốn gặp người mà lại không tiện trực tiếp từ chối thì người ta thường viện đủ loại cớ như “Khó chịu trong người” hoặc là “Đã ngủ rồi”. Những lý do này hắn đã nghe suốt từ nhỏ đến lớn, đã bị từ chối vô số lần.

Tim Bùi Nghiễn khẽ trùng xuống, có một loại cảm giác khó chịu mơ hồ thoáng qua nhưng trên gương mặt hắn lại giấu rất kỹ, vẫn cười nhàn nhạt, xoay người rời đi: “Vậy ta về.”

Bùi Nghiễn rời đi dứt khoát. Thanh Thu hành lễ tiễn hắn rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Khi quay lại phòng báo tin, Sở Thấm cũng vừa nghe thấy liền nhẹ nhõm thở ra.

Nàng mang giày, thong thả quay về bên bàn ăn.

Thanh Tuyền cẩn thận ôm tô cá nhúng trở lại. Sở Thấm gắp một miếng cá tươi mềm, vừa ăn vừa hỏi: “Tam lang đến tìm ta có chuyện gì?”

“Xem ra là không có việc gì.” Thanh Thu đáp: “Nô tỳ nói nương tử đã ngủ, Tam lang liền đi ngay, không nói gì cả. Nhìn dáng vẻ thì hình như không có chuyện quan trọng.”

“À.”

Sở Thấm gật đầu, uống một ngụm canh đậu xanh. Nếu là kiếp trước, gặp phải tình huống như vậy nàng nhất định sẽ lập tức đi hỏi, sợ bản thân sơ suất khiến hắn nghĩ nàng không quan tâm chuyện trong phủ. Nhưng bây giờ nàng đã buông lỏng hơn, nàng nghĩ nếu hắn thực sự có chuyện gấp, hôm nay không nói được thì ngày mai cũng sẽ đến còn nếu chẳng nói gì thì nghĩa là không quan trọng.

Sở Thấm tiếp tục thong thả ăn. Vì món cá nhúng quá ngon nên nàng ăn liền hai bát cơm, những món khác cũng nếm thử một hai miếng. Đặc biệt là canh đậu xanh ướp lạnh, nàng cũng uống không ít.