Chính viện – trong phòng ngủ.
Sau khi Sở Thấm tỉnh dậy, còn chưa kịp hỏi Thanh Thu mấy giờ rồi thì bàn tay vô tình chạm phải một vật cứng tròn trên gối. Nàng cúi đầu nhìn, lập tức mỉm cười. Cũng chẳng cần hỏi nữa, nàng tự mở đồng hồ bỏ túi ra xem: Ừm, năm giờ rưỡi.
Nàng rời giường, rửa mặt thay y phục.
Thanh Thu nghĩ đến chuyện đi vấn an hôm qua rối ren đủ đường, trong lòng thấp thỏm, dè dặt hỏi dò: “Nương tử... ngài xem có nên cáo bệnh một ngày không? Nô tỳ sợ trong lòng Hồ phu nhân còn tức, lại làm khó ngài.”
“Không cần đâu.” Sở Thấm bình tĩnh nói.
Thanh Thu không hiểu tính tình Hồ thị nhưng Sở Thấm thì đã quá rõ. Cả đời nàng giao đấu với Hồ thị, nàng biết bà ta coi trọng danh tiếng đến mức nào. Xưa nay, Hồ thị muốn làm khó con dâu đều rất kín đáo, tuyệt đối không gây ồn ào khiến mất mặt, càng sẽ không để người ngoài có lí do đàm tiếu.
Nhưng sự việc ngày hôm qua đã khiến Bùi Nghiễn không vui. Nếu lần này Hồ thị còn cố tình làm quá, hậu quả chính là tin đồn “đích mẫu và con thứ trở mặt thành thù” truyền khắp kinh thành, điều đó là điều mà Hồ phu nhân sợ nhất.
Vì thế, lúc này Sở Thấm vẫn là an toàn nhất. Hồ thị chỉ có thể nén giận mà giả vờ hòa khí, dù trong lòng còn để bụng nhưng muốn trừng trị nàng và Bùi Nghiễn thì cũng phải tìm cơ hội khác.
Sở Thấm vẫn theo như lệ cũ mà đi đến Đoan Phương các trước sáu giờ rưỡi. Quả nhiên đúng như nàng đoán, Hồ phu nhân thấy nàng liền nở nụ cười hiền hòa như chưa hề xảy ra chuyện gì vào hôm qua. Thôi ma ma bên cạnh còn nhìn nàng bằng ánh mắt như nhìn con gái ruột. Vu thị và Miêu thị cũng hiểu ý, không nhắc đến chuyện cũ. Ngồi một lát, bọn họ liền cáo lui, để Sở Thấm yên ổn trở về Mục viên.
Trước khi nàng về đến nơi, Thanh Tuyền đã nhanh chân đến thiện phòng lấy kẹo mè.
Vì Bùi tam lang không cho các nàng để lộ chuyện hắn “lén” lấy kẹo trong phòng Sở Thấm nên hai bên phải che giấu lẫn nhau. Với Sở Thấm, các nàng lặng lẽ thêm đủ số kẹo vào, giả vờ như không ai đυ.ng tới. Còn ở thiện phòng thì không thể nói kẹo mè đã đưa cho Bùi tam lang đem đi mà chỉ có thể khiến người ta hiểu lầm rằng... Sở Thấm đã ăn hết.
Thế là quản sự thiện phòng Chương sư phó, khi đang ngồi uống trà liền nghe tiểu đồ đệ nói: “Tam phòng Sở nương tử thật sự rất thích ăn ngọt, kẹo mè hôm qua mới đưa tới mà hôm nay đã ăn sạch.”
Chương sư phó nhớ lại hôm qua đã đưa qua cả một đĩa lớn, cũng gần hai cân! Trong lòng kinh ngạc cảm thán: Sở nương tử thật sự rất thích ăn ngọt!
Trong khi đó, gần một cân kẹo đã bị Bùi Nghiễn mang đi. Trước lúc tan học, hắn hào phóng chia cho đám đồng học hơn một nửa, số còn lại hắn định đem về Mục viên giấu trong thư phòng để dành từ từ ăn.
Sau giấc ngủ trưa, Sở Thấm tỉnh dậy, rảnh rỗi liền lấy hai viên kẹo bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nghi hoặc: “Kẹo để qua một đêm mà sao hôm nay lại ngọt hơn hôm qua?”
Thanh Thu và Thanh Tuyền nghe xong liền tái mặt, hai người liếc mắt nhìn nhau. Thanh Thu phản ứng nhanh nhất: “Để qua đêm nên hơi khô lại, vị ngọt sẽ đậm hơn. Nương tử nếu không hợp khẩu vị thì để nô tỳ đổi món khác?”
“Không cần, không sao.” Sở Thấm thản nhiên, ném nửa thanh kẹo còn lại vào miệng, phủi tay: “Tối nay ta muốn ăn cá nhúng có được không?”
Thanh Thu: “...”
Sở Thấm nhìn nàng ấy: “Nếu ngươi sợ ta bị nóng trong người thì hãy bảo thiện phòng chuẩn bị thêm một bình canh đậu xanh, cho nhiều mật ong, để nguội đưa đến. Vừa giải nóng vừa giảm cay.”
Lời nói như thể món canh đậu xanh là “thuốc giải”, tiện đủ đường.
Nhưng Thanh Thu trong lòng thầm nói: Nương tử không phải sợ nóng, mà là đang thèm ăn lạnh với ăn ngọt thì có!
Dù vậy, Thanh Thu vẫn thấy vui. Trong ba năm qua, nàng ấy luôn cảm thấy Sở Thấm đã bị ngoại tổ phụ ép đến quá mức quy củ nhưng bây giờ lại giống y dáng vẻ thời nàng còn đang ở Thục Xuyên, thích gì làm nấy, có sức sống hơn.
Nàng chỉ cẩn thận hỏi thêm: “Buổi tối ngài ăn cay như vậy, vạn nhất nếu tam lang tới thì sao?”
“Sẽ không.” Sở Thấm lắc đầu đầy chắc chắn.
Nàng hiểu rõ Bùi Nghiễn vốn là người không thích lui tới hậu viện, hiếm lắm hắn mới liên tiếp đến hai ngày. Hơn nữa mấy hôm nay hắn lại bận việc, nếu hôm qua nàng không đi tìm thì hắn cũng chẳng qua. Nếu có đến, cũng không phải giờ ăn tối bởi lúc đó hắn luôn ăn ở trường rồi đọc sách tới chín mười giờ mới quay lại Mục viên.
Thế nên với bữa tối “đầy khí thế” này, Sở Thấm hoàn toàn không lo lắng. Nếu không sợ nóng trong người, nàng còn muốn gọi thêm gà cay.
Thanh Thu không hiểu sự tự tin này của nàng đến từ đâu, nhưng nhìn khí thế cao ngất của nàng thì... đành tin.
Đến hơn bốn giờ, nàng ấy lén cầm tiền rồi đi thiện phòng nhờ Chương sư phó làm cá.