Chương 20: Ngủ chung

Sở Thấm biết hắn muốn đọc sách nên trước bữa tối đã phân phó Thanh Thu dọn dẹp phòng phía tây làm thư phòng tạm thời.

Ăn xong, nàng lại thuận lý thành chương bảo Thanh Thu tới mài mực trước. Bùi Nghiễn vô thức liếc mắt nhìn trà tháp, trong đầu bỗng sinh ra một ý niệm kỳ lạ, hình như ngồi ở trà tháp trong phòng ngủ đọc sách cũng không tệ. Nhưng cuối cùng hắn vẫn đi đến tây phòng, miệt mài bận rộn từ lúc trời còn sáng đến tận khi hoàn toàn tối.

Ở phòng ngủ, Sở Thấm nhìn thấy tình hình như vậy liền biết bảy tám phần là tối nay hắn sẽ ngủ lại chính viện của nàng, trong lòng không khỏi căng thẳng lên.

Rõ ràng đã làm phu thê lâu như vậy nhưng ngay cả nàng cũng không biết bản thân lại đang khẩn trương cái gì. Cảm giác hiện giờ giống hệt một cô nương vừa mới xuất giá.

Nằm trên giường đợi hắn, nàng bất an lật qua lật lại không biết bao nhiêu lần, đầu óc thì nghĩ đủ thứ chuyện linh tinh. Sau một hồi miên man, nàng bất giác nhớ lại một vài chi tiết.

Đêm tân hôn, bọn họ đã viên phòng nhưng ngay sau đó nàng lại đổ bệnh, hắn liên tiếp mấy ngày cũng không đến chính viện. Nói cách khác, đêm nay ngủ chung không chỉ là lần đầu tiên từ sau khi nàng trọng sinh mà với hắn cũng chỉ mới là lần thứ hai.

Mà “lần thứ nhất” kia... ấn tượng của nàng cũng chẳng tốt đẹp gì. Bởi khi đó cả hai đều không có kinh nghiệm, vụng về và cứng nhắc, không những không thoải mái mà còn rất khó chịu.

Nàng còn nhớ, đời trước hai người phải “rèn luyện” thật lâu mới miễn cưỡng đạt đến mức “không khó chịu”. Còn cái gọi là “thống khoái”... bọn họ đều là những người biết kiềm chế, cả đời cũng chưa từng nếm qua tư vị ấy.

Sở Thấm cũng từng hơi hiếu kỳ mấy đoạn miêu tả sắc tình trong sách có thật sự đúng như vậy không, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là tò mò mà thôi. Hiện tại sống lại một đời, nàng... nàng thật sự chưa từng nghĩ đến mấy chuyện đó. Lúc này chỉ chân thành hy vọng Bùi Nghiễn tối nay sẽ không làm gì cả, cứ tắm rửa xong rồi đi ngủ cho xong chuyện.

Dù sao ban đầu nàng chỉ muốn bày tỏ chút cảm kích nên mới mời hắn đến dùng bữa, việc tối nay hắn sẽ ngủ lại đây, nàng hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý.

Đột nhiên lại phải đối mặt với loại chuyện “rèn luyện” không kịp thích ứng này, nàng cảm thấy áp lực cực lớn!

Con lắc của chiếc đồng hồ phương Tây trong phòng chính lắc trái lắc phải, chẳng bao lâu đã điểm mười giờ.

Sở Thấm ở trên giường đã căng thẳng không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng nghe được động tĩnh, tiếng bước chân rất nhẹ bước vào trong phòng.Nàng siết chặt cả người, do dự nâng tay vén màn lên một góc.

Bùi Nghiễn vừa bước đến bên giường, nhìn nàng rồi hỏi: “Còn chưa ngủ sao?”

“Chưa ngủ.” Nàng đáp gọn hai chữ, rồi im lặng quay lại.

Trước khi vào phòng, Bùi Nghiễn đã qua sương phòng tắm rửa và thay y phục. Hắn kéo màn, trực tiếp leo lên giường.

Thanh Thu thấy vậy liền im lặng thổi tắt đèn rồi lui ra ngoài.

Trong phòng, ánh sáng vụt tắt, bóng tối phủ xuống, sự khẩn trương trong lòng Sở Thấm lập tức tăng vọt. Nàng nằm im, lắng nghe từng động tĩnh nhỏ của hắn.

Bùi Nghiễn làm sao biết được nàng đang nghĩ gì. Hắn kéo chăn đắp kín, nằm xuống nói: “Ngủ sớm đi.”

“... Vâng.” Trong nháy mắt, Sở Thấm thở phào, an tâm đến lạ.

Bùi Nghiễn trở mình, đưa lưng về phía nàng, hít một hơi thật dài.

Tuy đêm động phòng không hoàn hảo nhưng không có nghĩa là hắn chưa từng nghĩ đến chuyện đó. Nhưng tối nay hắn lại ngoan ngoãn đi ngủ, nguyên nhân chính là tay hắn đau!

Chuyện này nhìn qua tưởng không cần dùng đến tay nhưng nếu đã làm thì không thể để tay bất động được. Lúc hắn đọc sách, chỉ sơ ý chạm nhẹ một cái đã đau đến muốn rơi nước mắt. Nếu lúc đang “làm chuyện đó” mà tay đột nhiên đau nhói... vừa mất hứng lại vừa xấu hổ đến muốn độn thổ.

Nghĩ vậy, Bùi Nghiễn hít sâu vài hơi, ép mình bình tĩnh lại.

Phía sau, vì hắn không làm gì, Sở Thấm an tâm hơn hẳn. Trong đầu nàng bắt đầu nhớ lại chuyện đã xảy ra của ngày hôm nay rồi thầm nghĩ: Người này... thật có chút thú vị.

Thật kỳ lạ. Rõ ràng nàng đã sống cùng hắn cả một đời, vậy mà giờ lại đột nhiên phát hiện hắn thú vị. Đời trước nàng thật sự sống kiểu gì vậy chứ!

Cứ thế, mang theo những tâm tư riêng, cả hai dần dần chìm vào giấc ngủ.