“Tiệm đồ cổ, nhưng sau này con quay lại thì tiệm đó đã chuyển đi rồi.” Hắn nào chỉ quay lại một lần, mà là rất nhiều lần. Nghe nói tiệm đó đã chuyển đi, nhưng không ai biết chuyển đến đâu. Ông chủ tiệm có một người con trai, anh ta nói muốn chuyển nhà, ông già đó cũng chẳng chần chừ, dọn sạch tiệm rồi vội vàng rời đi mà không mang theo thứ gì.
Có người nói con trai ông ta nợ nần chồng chất bên ngoài, không thể trả nổi nên phải chuyển nhà để trốn nợ.
Lại có người nói con trai ông ta cặp với một đại gia, không mở tiệm nữa mà tận hưởng cuộc sống sung sướиɠ. Thậm chí còn có lời đồn hoang đường hơn, rằng có người nhìn thấy ánh sáng trắng phát ra từ sân nhà ông ta, rồi bị người ngoài hành tinh bắt đi.
Tóm lại, tin đồn ngày càng ly kỳ, nhưng Đoạn Lê Cẩn tin rằng họ chỉ đơn giản là chuyển nhà mà thôi.
“Chuyển nhà? Thật đáng tiếc. Ông còn muốn hỏi xem họ có nhìn thấy ngọc bội bên cạnh Bạch Quan Âm không.” Ông cụ Đoạn không nghĩ tiệm đồ cổ đó thuộc về một nhóm trộm mộ, nếu không đã chẳng bán Bạch Quan Âm với giá rẻ như vậy. Một mạng người đấy, có chi hàng tỷ cũng chưa chắc mua nổi.
Đoạn Lê Cẩn lấy ra một cái hộp màu vàng chỉ đáng giá vài đồng, “Ông nói là thứ này sao?”
Ông cụ Đoạn vội vàng nhận lấy, mở ra. Viên ngọc bội có màu trắng sữa, được chạm khắc hình chín đầu rồng, mỗi cái đầu đều sống động như thật. Ông cụ nghiên cứu ngọc khí đã lâu, nhưng rõ ràng chưa từng thấy viên ngọc nào tinh xảo đến vậy. Trên viền ngọc còn khắc một hàng chữ kỳ lạ, có chút giống chữ của Man Quốc, nhưng lại không phải.
“Vừa rồi con nói nó tên gì? Không phải là ngọc bội Cửu Long sao?”
“Ông chủ tiệm nói nó gọi là ‘Vận’, vận may ấy, còn nói ai có được ngọc bội này thì có được thiên hạ.”
Ông cụ Đoạn liếc nhìn xung quanh, thấy không có ai khác, rồi nghiêm túc nói: “Con định xử lý nó thế nào? Lê Cẩn, thứ này không phải thứ chúng ta có thể sở hữu.”
Nếu không cẩn thận, mang danh phản quốc, dù nhà họ Đoạn có giàu đến đâu cũng không thoát khỏi kiếp diệt môn.
Ông nội thật sự tin lời hắn sao?!
Nói thật, Đoạn Lê Cẩn cũng hoài nghi, liệu thứ này có thần kỳ đến vậy không. Nếu đúng là vậy, thì quả thực nó không phải thứ bọn họ có thể giữ.
“Ông yên tâm, con định tặng nó làm quà sinh nhật cho bác Phong. Sinh nhật bác ấy sắp tới rồi, hôm đó con sẽ tặng.”
Bác Phong đối xử với hắn không tệ, vậy thì phải bám chắc vào chỗ dựa này.
“Thật sao?” Ông cụ nhìn hắn đầy nghi hoặc. Cháu trai ông vận khí tốt đến vậy sao? Liên tiếp có được hai món báu vật vô giá.
Một món báu vật đã mất 500 vạn, vậy hai món này… chẳng phải hắn đã tiêu sạch tiền của mình rồi sao? Bảo sao hôm nay hắn về nhà nhanh chóng như vậy, hóa ra là về để xin tiền.
Nhưng ông cũng hiểu một đạo lý: “Người không có tội, nhưng mang ngọc lại thành có tội.”
“Thật ạ.”
“Con định về ký túc xá à?” Chỉ cần Tề Triều Tịch và Đoạn Chính Đường còn ở trong đại viện, thì cháu trai ông sẽ không thể ở lại đây.
“Con còn mấy bộ đề chưa làm xong, ngày kia có bài kiểm tra. Con không ở lại đại viện đâu, vài ngày nữa sẽ về thăm ông.”
“Được rồi, ta còn không hiểu con sao? Giờ ta muốn nghỉ ngơi, con qua chỗ bác Phúc lấy tiền đi.”
“Vậy ông nghỉ ngơi đi ạ.”
Đoạn Lê Cẩn ra ngoài, nhìn thấy một người phụ nữ hoảng hốt chào hỏi mình, cố tỏ ra như chỉ tình cờ đi ngang qua. Khuôn mặt ôn hòa của Đoạn Lê Cẩn lập tức lạnh xuống, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén, hỏi dồn: “Bà đang nghe lén?”
Người phụ nữ lập tức trấn định lại, tỏ vẻ ngoan ngoãn giải thích: “Lê Cẩn, con hiểu lầm rồi, sao dì dám nghe lén chứ.”
Đoạn Lê Cẩn lạnh lùng nói: “Tốt nhất là vậy. Nếu lộ ra nửa lời, tôi cảnh báo trước, đừng tưởng ông tôi hiền lành, đối phó với các người, ông ấy không hề nương tay đâu. Lúc bà bước chân vào nhà họ Đoạn, hẳn cũng đã tìm hiểu rõ về những người trong nhà rồi chứ?”
“Lê Cẩn, con thực sự hiểu lầm dì rồi, dì không nghe lén. Chỉ là trong nhà nhiều phòng quá, dì không biết phòng mình ở đâu thôi.”
Nói vòng vo nghĩa là bà ta đi lạc sao?
“Muốn chơi trò tâm nhãn với tôi à? Thôi, tôi còn có việc, hôm nay không rảnh đôi co với bà. Còn nữa, đừng gọi tôi là Lê Cẩn, tôi là cháu đích tôn của nhà họ Đoạn, gọi tôi là ‘Thiếu gia’. Và nhớ kỹ, đừng quấy rầy tôi, cũng đừng phái người giám sát tôi, tôi không phải Đoạn Chính Đường.”
Vãn Thục nhìn theo bóng lưng Đoạn Lê Cẩn rời đi, trong lòng đầy căm hận. “Cậu ta nghĩ mình là cái thá gì chứ? Sớm muộn gì, nhà họ Đoạn cũng sẽ thuộc về mẹ con tôi!”
…
Bên này, Trình Gia Chú bị một đám fan cuồng nữ vây kín. Buổi biểu diễn còn chưa bắt đầu, bọn họ đã trở thành tâm điểm chú ý.
“Trời ơi, da cậu còn mịn hơn con gái nữa. Nhóc ơi, cậu chăm sóc da thế nào vậy?”
“Bẩm sinh đấy.”
“Nhóc ơi, cậu đẹp trai thật đấy, nhưng tôi vẫn thích Tiêu ca hơn. Nhà cậu có anh trai không?”
“Có, nhưng kết hôn rồi.”
“Nhóc ơi, thế cậu có anh họ không? Giới thiệu cho bọn chị làm quen đi?”
“Các chị không phải là fan của Tiêu Tử Mặc sao?”