Trưa ngày hôm sau, thời tiết sáng sủa, mặt trời treo trên cao, ánh nắng chói chang rực rỡ tỏa xuống, mặt đất như bốc khói nghi ngút. Những hàng cây bên đường trong cái nóng như thiêu như đốt cũng rũ xuống, ủ rũ.
Nơi đây là khu dân cư cao cấp ở Ma Đô, những biệt thự sân vườn xếp lớp nhấp nhô, trong đó ngôi nhà của gia đình họ Trần chiếm vị trí đắc địa nhất.
Đây không phải là nhà tổ của Trần gia, mà đây chỉ là nơi ở của cả nhà Trần Vân Sinh, vừa hay đây là thời gian nghỉ tết Đoan Ngọ, nhân kỳ nghỉ Tết Đoan Ngọ ngắn này, con trai Trần Thanh cùng con gái Trần Du cũng nhân dịp trở về đoàn tụ cùng gia đình.
Trần Thanh là con trai của Trần Vân Sinh, năm nay 23 tuổi, đang học ngành quản trị kinh doanh ở đại học B ở Đế Đô. Trần Du là con gái của Trần Vân Sinh, năm nay 21 tuổi, đang học tại Đại học F ở Ma Đô, học ngành thiết kế thời trang.
Trần Vân Sinh cùng vợ của mình Đỗ Giai Tầm cực kỳ thương yêu đôi trai gái này, Trần Thanh cùng Trần Du cũng là thiên chi kiêu tử trong mắt mọi người, điều này cũng làm cho Trần Vân Sinh cùng Đỗ Giai Tầm nở mày nở mặt không ít. Mỗi khi nghe có người khen ngợi đôi con trai gái này, vợ chồng nhà họ Trần đều nở nụ cười tươi rói, lộ rõ vẻ tự hào khó tả.
Ngược lại, nếu như có ai ở trước mặt bọn họ nhắc đến Trần Lê, hai người bọn họ lập tức thay đổi thái độ, một người thì ấp úng ngượng ngùng vội vàng lãng tránh sang chuyện khác, một người thì trực tiếp đem mặt, quay lưng bỏ đi.
So sánh như vậy, thân hay không thân đã có thể nhìn ra được.
Trễ thêm chút nữa, Trần Thanh phải thu xếp hành lý để quay trở về trường, Đỗ Giai Tầm liền hủy buổi hẹn chiều hôm đó, ở nhà với Trần Thanh. Lúc này, bà đang tất bật trong phòng ngủ của Trần Thanh, tự tay sắp xếp từng món đồ vào vali mà không để người khác đυ.ng vào.
"Mới sáng hôm qua vừa về, hôm nay đã phải đi rồi. Đã bảo con nên đăng ký trường ở Ma Đô ngay từ đầu mà con không nghe. Cả năm chẳng về được mấy lần."
Đỗ Gia Tầm vừa đóng vali cho con trai vừa trách móc.
Trần Thanh cao ráo, đôi chân dài, đường nét khuôn mặt thừa hưởng trọn vẹn ưu điểm từ Đỗ Gia Tầm và Trần Vân Sinh, là một chàng trai điển trai đích thực. Nghe lời than phiền của mẹ, cậu lập tức bước tới ôm vai bà, dỗ dành: "Con có thời gian là về ngay mà. Từ Đế Đô tới Ma Đô đi máy bay cũng không lâu lắm đâu. Mẹ mà nhớ con, chỉ cần một cuộc gọi, con lập tức bay về thăm mẹ ngay."
“Con đừng có hứa đại! Để bố con nghe được lại bảo mẹ lãng phí thời gian của con." Rõ ràng Đỗ Gia Tầm rất mê chiêu dỗ dành này của Trần Thanh. Miệng bà nói "đừng" nhưng nét mặt lại tươi như hoa nở.
Không khí ấm áp giữa hai mẹ con bỗng bị ngắt quãng bởi tiếng gõ cửa của quản gia: "Thưa phu nhân, thiếu gia nhà họ Ngụy đã tới."
Nụ cười trên mặt cả hai mẹ con đồng loạt tắt lịm. Họ nhìn nhau đầy ngờ vực - rõ ràng không ngờ Ngụy Sâm lại đến vào lúc này.
"Để con ra đón." Trần Thanh đứng dậy, quyết định tự mình tiếp đón vị khách bất ngờ. Cậu hiểu rõ Ngụy Sâm có tình cảm với mình, nên đoán chừng chuyến thăm này liên quan đến việc từ hôn với Trần Lê.
"Con đi đi, nhớ tiếp đãi thiếu gia nhà họ Ngụy cho tử tế." Đỗ Gia Tầm nói, ngay lập tức lấy lại tác phong của Trần phu nhân.
………
Ngụy Sâm lái xe đi qua các con đường quanh co, cuối cùng dừng xe trước cửa lớn nhà Trần gia, ánh mắt của Ngụy Sâm dừng lại trên biệt thự nhà Trần gia, trong giây lát, Ngụy Sâm bỗng dưng ngập ngừng do dự.
Hắn cũng không biết cảm xúc hiện tại của mình là gì, hắn chỉ biết trong lòng muốn gặp Trần Lê, thế là hắn lái xe đến Trần gia, nhưng khi hiện tại đã đến Trần gia thì Ngụy Sâm lại có chút sợ hãi khi phải gặp Trần Lê.
Gặp lại Trần Lê, hắn nên nói gì? Làm gì? Ngụy Sâm bỗng thấy mình lạc lối, càng đến gần lại càng e sợ không nguôi.
Cuối cùng, mọi sự bối rối và e ngại đều không thắng nổi nỗi khát khao được gặp Trần Lê trong lòng. Ngụy Sâm vẫn ấn chuông cửa.
Ngay khoảnh khắc ấn xuống chuông cửa, mọi cảm xúc hỗn độn trong lòng hắn bỗng dịu lại. Hắn đứng yên chờ cánh cửa mở ra.
Người ra mở cửa không phải quản gia nhà họ Trần, mà chính là Trần Thanh. Vừa nhìn thấy Ngụy Sâm, cậu trai liền nở nụ cười tươi rói: "Ngụy ca, sao anh lại đến? Mau vào đi!"
Ánh mắt lạnh lùng của Ngụy Sâm chạm phải khuôn mặt điển trai của Trần Thanh. Một luồng phẫn nộ bỗng trào dâng không sao kìm nén được, nhưng cuối cùng hắn vẫn nuốt giận vào trong. Chỉ có đôi bàn tay nắm chặt hai bên, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, tố cáo sự dằn vặt đang thiêu đốt nội tâm.