Hiểu rõ thể trạng Trần Lê, Ngụy Sâm không nôn nóng, dẫn cậu chạy thật chậm, bị nhiều người vượt qua cũng không để ý. Anh quan sát sát sao, thấy Trần Lê thở gấp lại giảm tốc độ.
Chạy gần nửa tiếng, họ mới đi hết một vòng nhỏ công viên. Dừng lại, Trần Lê đã đẫm mồ hôi, thở không ra hơi.
"Giỏi quá." Ngụy Sâm khen khi thấy Trần Lê kiên trì không kêu mệt, vừa lau mồ hôi cho cậu.
Trần Lê thở dốc, ngoan ngoãn để anh lau.
Vài nữ sinh mặc đồng phục đi ngang, thấy cảnh này cười nói rời đi. Ánh mắt Trần Lê dính vào họ, Ngụy Sâm cũng để ý và ghi nhớ.
Hai người đi dạo thêm một vòng quanh bờ sông, ăn sáng ở quán nhỏ rồi mới tay trong tay về nhà.
Về đến nơi, Trần Lê lập tức nhìn Ngụy Sâm, ý đồ rõ ràng.
Thấy cậu nôn nóng, Ngụy Sâm bảo lấy sách ra. Đó là sách tiếng Việt lớp 1, dạy bảng chữ cái đơn giản. Ngụy Sâm không rõ trình độ Trần Lê nên bắt đầu từ căn bản.
Nhưng nhanh chóng, vấn đề phát sinh. Trần Lê không nói, Ngụy Sâm dạy xong không biết cậu hiểu chưa, hỏi cũng chỉ nhìn chằm chằm không đáp.
Nếu không phải kiếp trước trong tình huống nguy cấp nghe Trần Lê nói chuyện, Ngụy Sâm đã tưởng cậu không biết nói. Qua đó, anh biết Trần Lê có thể nói nhưng từ chối giao tiếp.
Nhận ra điều này, Ngụy Sâm gấp sách lại, nghiêm túc nhìn Trần Lê: "Lê Lê, em biết nói phải không?"
Ánh mắt vốn dán vào Ngụy Sâm lập tức né tránh, rõ ràng không muốn đối diện.
Ngụy Sâm xác nhận Trần Lê đang kháng cự việc nói, nhưng không ép, mở sách tiếp tục dạy từ a, b, c.
Trần Lê chăm chú nghe, học xong liền đặt tay lên sách ra hiệu lật trang.
Ngoài im lặng, cậu là học trò ngoan, tiếp thu nhanh. Nửa ngày trôi qua, cậu đã học gần hết bảng chữ cái.
Mặt trời lên cao, buổi trưa đến. Ngụy Sâm gấp sách: "Sáng nay đến đây thôi, đi ăn trưa nào."
Trần Lê luyến tiếc rời mắt khỏi sách, theo Ngụy Sâm ra ngoài.
Khi Trần Lê lên xe, Ngụy Sâm cúi xuống cài dây an toàn, thì thầm bên tai: "Lê Lê, đừng sợ, có anh ở đây, mọi khó khăn chúng ta cùng đối mặt."
Trần Lê không phản ứng, mắt nhìn chằm chằm vào mũi chân.
Ngụy Sâm nâng mặt cậu lên, hôn nhẹ lên trán. Khi môi chạm vào làn da mịn màng, tim anh như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
"Lê Lê, anh sẽ chờ em."
Chờ ngày em mở toang cánh cửa trái tim vì anh.
Trần Lê ngây người nhìn, mấp máy môi nhưng không thốt nên lời.
Có những bức tường phòng thủ một khi dựng lên, không dễ gì phá bỏ. Ngụy Sâm hiểu rõ, nên không ép buộc. Nhưng anh tin ngày đó sẽ đến, ngày mà Trần Lê hoàn toàn mở lòng.