Ngay sau khi Ngụy Sâm rời nhà ăn, giọng trẻ con the thé vang lên.
Ngụy Nguy mặc bộ vest nhỏ đứng đầu cầu thang, môi phụng phịu, đôi mắt đầy ác ý - không phải ánh mắt trẻ con ngây thơ nên có, nhưng giờ hiển hiện rõ ràng.
Theo sau là Ngụy Chấn Hùng và Phương Vận. Đối với lời vô lễ của Ngụy Nguy, hai người làm cha mẹ xem như không nghe thấy. Với họ, đây là giải phóng thiên tính, không phải việc sai trái, không cần can thiệp.
Không ai ngăn cản, không ai khuyên bảo, Ngụy Nguy đương nhiên không nhận ra lỗi lầm, càng lấn tới. Cậu ta bước đến bên Trần Lê, vẻ mặt ghét bỏ rõ ràng, nhón chân lật đổ bát cháo trắng trước mặt cậu, kiêu ngạo nói: "Ai cho mày ăn đồ nhà tao?"
Cháo hôm nay loãng, bị lật úp đổ đầy bàn, dính lên áo Trần Lê. Áo mùa hè vốn mỏng, cháo lập tức dính vào người cậu. May cháo đã nguội, nếu không sẽ bị bỏng.
"Ngụy Nguy!" Ngụy Ngạn ngăn cản không kịp, bát cháo đã đổ hết.
Trần Lê cúi nhìn Ngụy Nguy, không phản ứng gì thêm.
Ngụy Ngạn định bế Ngụy Nguy đi, nhưng Phương Vận bước tới, lạnh lùng liếc nhìn, khiến anh đờ tay ra, rồi rút về, ngồi xuống ghế với ánh mắt phức tạp.
"Ngụy Nguy, lại đây ăn sáng, xong mẹ đưa đi học." Phương Vận ngồi xuống, dịu dàng nói.
"Con không! Con không ăn chung với thằng ngốc này!" Ngụy Nguy lắc đầu, còn với tay định lật đổ đồ trên bàn, dường như không đổ hết thì không chịu.
Ngụy Ngạn muốn nói lại thôi, Ngụy Chấn Hùng bước tới bảo người giúp việc: "Đưa Trần thiếu gia về phòng, nếu chưa ăn no thì chuẩn bị thêm đồ ăn mang lên."
Ngụy Chấn Hùng đã nói, người nhà không dám không nghe, đến bên Trần Lê nói với giọng không mấy kính trọng: "Trần thiếu gia, mời ngài về trước."
Những ác ý từ bên ngoài hóa thành từng nhát dao, đâm thẳng vào Trần Lê. Dù mặt vẫn đờ đẫn, nhưng trong mắt cậu dần tràn ngập bất lực và cảnh giác. Cậu cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân, xung quanh đã dựng lên bức tường, muốn cách ly mọi tổn thương.
Người giúp việc thấy Trần Lê không phản ứng, định kéo tay. Ngay khi tay họ sắp chạm vào cậu, Ngụy Sâm trở về.
Nhìn cảnh trong phòng ăn, tim Ngụy Sâm thắt lại, như bị đấm mạnh. Suy nghĩ đầu tiên là đưa Trần Lê rời khỏi nơi này ngay lập tức.
Anh thẳng tiến đến bên Trần Lê, gạt tay người giúp việc, ánh mắt băng giá nhìn kẻ định đuổi cậu, lạnh lùng hỏi: “Cô định làm gì?"
Người giúp việc cúi đầu lắp bắp: "Thiếu... thiếu gia... lão gia bảo tôi mời... mời Trần thiếu gia về..."
Ngụy Sâm liếc nhìn Ngụy Chấn Hùng, ông ta vẫn thản nhiên ngồi đọc báo, như không có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt lạnh lùng quét qua mọi người, khi dừng ở Trần Lê đã kìm nén tất cả tức giận, chỉ còn sự xót xa. Lúc này, anh mới nhìn thấy vết cháo trên người cậu, vội lấy khăn giấy lau sạch.
"Lê Lê, đừng sợ, anh về rồi." Cảm nhận sự căng thẳng của Trần Lê, Ngụy Sâm vừa lau vừa an ủi.
Khi thấy Ngụy Sâm, ánh mắt cảnh giác của Trần Lê như tìm thấy ánh sáng, toàn thân bừng sáng. Giờ ngồi yên, cơ bắp dần thả lỏng.
Xong xuôi, Ngụy Sâm nhìn Ngụy Nguy, giọng lạnh như băng: "Cháo là em làm đổ?"
Sau lần trước, Ngụy Nguy thực sự sợ Ngụy Sâm. Bị nhìn chằm chằm, cậu ta bản năng lùi lại, không dám nhận tội.
Ngụy Sâm hiểu ngay, kéo Ngụy Nguy đến trước mặt Trần Lê, ra lệnh: "Xin lỗi."
Ngụy Nguy cắn môi, mắt đỏ hoe, ấm ức nhìn Phương Vận.
Phương Vận không chịu được cảnh con bị ức hϊếp, quát Ngụy Sâm: "Ngụy Sâm, ý con là gì?"
Ngụy Sâm phớt lờ, với Ngụy Nguy lại càng nghiêm khắc: "Xin lỗi!"
Ngụy Nguy không chịu nổi sợ hãi, oà khóc.
Phương Vận vội đến bế con, nhưng Ngụy Sâm xoay người chặn lại, ép Ngụy Nguy đứng trước Trần Lê: "Bảo em xin lỗi."
Ngụy Nguy không nghe, tiếp tục khóc, tiếng một cao hơn tiếng một.
Phương Vận đau lòng, giật tay Ngụy Sâm, bất ngờ vung tay tát mạnh vào mặt anh, "bốp" một tiếng vang khắp phòng ăn.
"Ngụy Sâm! Cậu có quyền gì dạy con của tôi?" Phương Vận trừng mắt chất vấn.
Ngụy Chấn Hùng đặt báo xuống, nhìn cảnh tượng như đang xem kịch.
Ngụy Ngạn muốn nói gì đó, nhưng nuốt lời, ánh mắt phức tạp.
Trần Lê đột nhiên đứng dậy, trong khoảnh khắc không biết nghĩ gì, đứng chắn trước Ngụy Sâm, mặt vẫn đờ đẫn nhưng dáng đứng thẳng cho thấy sự dũng cảm chưa từng có.
Cái tát của Phương Vận rất mạnh, mặt Ngụy Sâm đỏ ửng. Nhưng anh bị suy giảm thần kinh cảm giác, không thấy đau nhiều. Chỉ có bốn chữ "con của tôi" như lưỡi dao đâm vào nơi yếu nhất, máu chảy ròng ròng.
(bốn chữ là 我的孩子)
Dù không còn hy vọng, nhưng khi nghe những lời này từ miệng Phương Vận, Ngụy Sâm vẫn không kìm được xúc động, vẫn cảm thấy đau đớn. May thay, Trần Lê đã đứng ra, dùng thân mình che chắn cho anh, dũng cảm và quyết liệt.
Bóng lưng thẳng tắp của Trần Lê hóa thành dòng nước ấm trong người Ngụy Sâm, chảy khắp chân tay, cuối cùng chữa lành vết thương mới bị đâm.
Ngụy Sâm không tranh cãi về quyền dạy dỗ, chỉ đánh thêm một cái vào mông Ngụy Nguy, giọng vẫn lạnh: "Cái này, vì không biết tôn trọng người khác."
Ngụy Nguy thấy mẹ đánh Ngụy Sâm rồi mà anh vẫn dám đánh mình, biết kêu ai cũng vô ích, nín khóc, chỉ trừng mắt nhìn đầy hận thù.
Ngụy Sâm biết điểm dừng, thả Ngụy Nguy ra, lặp lại: "Xin lỗi."
Ngụy Nguy định cự tuyệt, nhưng bị ánh mắt lạnh của Ngụy Sâm dọa, bất đắc dĩ nói: "Xin lỗi." Giọng nghẹn ngào, đầy ấm ức.
Đạt được mục đích, Ngụy Sâm buông Ngụy Nguy, nắm tay Trần Lê dẫn đi.
Ngụy Nguy thoát khỏi "nanh vuốt" của Ngụy Sâm, lập tức chui vào lòng Phương Vận, mắt đẫm lệ, sắp khóc. Nhưng khi Ngụy Sâm đi ngang, liếc nhìn lạnh lùng, Ngụy Nguy khép miệng, nuốt tiếng khóc vào trong.
Mãi đến khi Ngụy Sâm khuất sau cầu thang, Ngụy Nguy mới khóc thành tiếng, nhưng không dám to, sợ gọi "yêu quái" kia quay lại.
Phương Vận xoa lưng an ủi, nhưng ánh mắt hướng về phía Ngụy Sâm thì tối sầm.
...
Trong phòng Ngụy Sâm lúc này.
Vừa đóng cửa, Ngụy Sâm liền ôm chặt Trần Lê, hai tay siết lấy eo cậu, mặt chôn vào cổ.
"Lê Lê, để anh ôm một lúc." Giọng Ngụy Sâm khàn đặc.
Trần Lê không nhúc nhích, cứng đờ để anh ôm.
Mãi sau, Ngụy Sâm mới buông ra, trong mắt không còn xúc động, xoa đầu Trần Lê nói: "Lê Lê, cảm ơn em."
Trần Lê vẫn không đáp, nhưng tay từ từ đưa lên, chạm vào vết đỏ trên mặt Ngụy Sâm, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, như hỏi có đau không.
Ngụy Sâm nắm lấy tay cậu, lắc đầu: "Không đau, em đừng lo."
Khoảnh khắc này, trái tim Ngụy Sâm đã ngập tràn hơi ấm. Được Trần Lê vụng về quan tâm, anh cảm thấy cái tát vừa rồi không uổng phí.