Chương 41: Chỉ có em

Một đám mây đen trôi qua, che khuất ánh trăng. Bầu trời tối sầm lại.

Ngụy Sâm và Ngụy Ngạn đối diện nhau. Sau câu nói của Ngụy Ngạn, Ngụy Sâm chăm chú nhìn vào khuôn mặt hiếm khi nghiêm túc của anh ta, rồi bối rối nói: "Em không biết."

"Em đối xử với Trần Lê như một bệnh nhân tự kỷ, từng li từng tí đều cẩn thận. Họ rất nhạy cảm, dù em không nhận ra sự khác biệt trong cách đối xử, nhưng họ có thể cảm nhận được." Ngụy Ngạn giải thích, "Anh không biết hôm nay chuyện gì xảy ra, hay ai đó đã nói gì với Trần Lê, nhưng anh biết rõ nguyên nhân."

"A Sâm, tự kỷ không đáng sợ. Chỉ cần kiên nhẫn và tỉ mỉ, anh tin Trần Lê sẽ bước ra khỏi thế giới cô độc đó." Ngụy Ngạn vỗ vai Ngụy Sâm, "Và anh thấy rõ, Trần Lê rất tin tưởng em. Chỉ có em mới có thể đưa cậu ấy trở lại."

"Cảm ơn." Ngụy Sâm mặt lạnh như tiền, nhưng ánh mắt chân thành.

"Cần gì phải cảm ơn?" Ngụy Ngạn cười, vỗ vai Ngụy Sâm rồi quay đi, dáng thẳng, bước đi thong thả.

Đợi đến khi bóng Ngụy Ngạn khuất sau góc tường, Ngụy Sâm mới thu hồi ánh mắt. Hắn cúi đầu suy nghĩ, rồi lại ngước nhìn ô cửa sổ đang sáng đèn, trong mắt lóe lên tia ấm áp khó nhận ra.

Đám mây đen trôi qua, ánh trăng như thủy ngân lại tỏa sáng, bao trùm cả thế gian.

Ngụy Sâm thở dài khẽ, bước về phòng. Khi đi ngang nhà bếp, hắn ghé vào. Tối nay không thấy Trần Lê ăn cơm, không biết cậu có đói không.

Khoảng mười phút sau, Ngụy Sâm bưng một tô mì xào dầu hành ra. Lúc này người giúp việc đã về, đây là món duy nhất haắnbiết nấu.

Khi mở cửa phòng, Ngụy Sâm thấy Trần Lê vẫn ngồi bên giường, tư thế y như lúc hắn rời đi. Trên bàn, bữa tối hắn nhờ người giúp việc mang lên vẫn còn nguyên, đũa xếp ngay ngắn, thức ăn đã nguội.

"Quả nhiên." Ngụy Sâm thầm nghĩ, bưng tô mì đến trước mặt Trần Lê, "Em đói chưa?"

Trần Lê không phản ứng, mắt nhìn xuống.

Ngụy Sâm gắp một đũa mì đưa đến miệng cậu, "Ăn đi, anh tự nấu cho em đấy."

Trần Lê ngước mắt nhìn hắn, trong ánh mắt có chút sợ hãi, cũng có sự giằng xé.

Nhìn ánh mắt ấy, Ngụy Sâm thấy lòng đau nhói, giọng dịu lại, "Lê Lê, chúng ta ăn mì trước, rồi nói chuyện hôm nay sau nhé?"

Trần Lê từ từ mở miệng, Ngụy Sâm vội đút mì vào. Nhưng sau miếng đầu tiên, cậu không ăn nữa. Dù Ngụy Sâm nói gì, cậu vẫn im lặng.

Khi Ngụy Sâm định bỏ cuộc, Trần Lê đột nhiên chỉ vào hắn.

Ngụy Sâm hiểu ngay - cậu muốn hắn ăn cùng cậu. Hóa ra tối nay vì tâm trạng không tốt, hắn cũng chưa ăn gì. Không hiểu sao Trần Lê biết được, giờ đòi ăn cùng.