Chương 37: Chu gia Trác Nhiên

Đối với người bình thường, "Tùy Tâm" chỉ là một cửa hiệu nhỏ bé nằm khiêm tốn giữa quảng trường thành phố nhộn nhịp. So với những gian hàng lân cận, lượng khách của cửa hiệu này có thể nói là ảm đạm.

Nhưng trong giới hội họa, "Tùy Tâm" lại là một tồn tại đặc biệt. Nơi đây bán những dụng cụ vẽ tranh đỉnh cao thế giới, những tác phẩm của danh họa được treo khắp tường như thể chẳng mất tiền mua.

Vì vậy, những người trong giới biết đến "Tùy Tâm" thường ghé qua mỗi khi rảnh rỗi, bởi dù thế nào cũng sẽ có thu hoạch.

Chu Trác Nhiên chính là một trong số đó.

Xuất thân từ gia đình nho học, nhiều đời tổ tiên của Trác Nhiên đều là học giả nổi tiếng Hoa Quốc. Còn chàng trai trẻ này được xem là tài năng hội họa xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Chu. Năm ngoái, cậu thậm chí không cần thi tuyển mà được Học viện Mỹ thuật Trung ương đặc cách nhận vào, chỉ chờ tháng Chín này nhập học.

Cuối tuần nào cũng vậy, nếu không có việc quan trọng, Trác Nhiên đều ghé "Tùy Tâm". Cậu biết chủ nhân của cửa hiệu là ai, từng mơ ước được gặp họ ở đây. Dù không được đánh giá cao, chỉ vài lời chỉ bảo cũng đủ khiến cậu thụ ích vô cùng.

Sáng thứ Bảy này, như thường lệ, Trác Nhiên bước vào "Tùy Tâm". Sau khi liếc nhìn xung quanh, ánh mắt cậu bỗng dừng lại, khuôn mặt bừng lên niềm vui khó tả - cậu đã nhìn thấy Gia Cát Dư và Sylvester đang ngồi uống trà trong góc.

Hai vị này đều là nhân vật trọng yếu trong làng hội họa đương đại, Trác Nhiên đương nhiên nhận ra. Hôm nay được tận mắt thấy họ ở "Tùy Tâm", quả không uổng công cậu chăm chỉ ghé qua mỗi cuối tuần.

Tuy nhiên, Trác Nhiên không vội làm phiền hai vị đại sư. Cậu quay sang thì thầm vài câu với người bạn đi cùng.

Người bạn gật đầu, giơ tay ra hiệu OK.

Trác Nhiên mới thu hồi ánh mắt khỏi hai vị đại sư, ngẩng cao đầu bước vào cửa hiệu, vẻ mặt đầy tự phụ.

...

"Tùy Tâm" có một quầy trưng bày đủ loại dụng cụ vẽ tranh, bên cạnh là chiếc bàn dành cho khách hàng muốn vẽ ngay tại chỗ khi có cảm hứng.

Nhưng thường ngày ít ai sử dụng chiếc bàn này. Những người hay lui tới đều biết lai lịch cửa hiệu, cảm thấy việc vẽ ở đây như "múa rìu qua mắt thợ".

Tất nhiên Trần Lê và Ngụy Sâm không biết điều này. Khi được dẫn tới khu vực này, Trần Lê đứng im như trời trồng, đôi mắt dán chặt vào chiếc bàn, không thể rời đi nửa bước.

"Muốn vẽ tranh sao?" Ngụy Sâm nhận thấy sự thay đổi của Trần Lê, liền tiến lại gần hỏi.

Trần Lê vẫn dán mắt vào chiếc bàn, không chớp mắt.

"Muốn vẽ thì cứ vẽ đi." Ngụy Sâm xoa xoa mái tóc Trần Lê, khích lệ.

Được Ngụy Sâm cho phép, đôi mắt Trần Lê bỗng sáng lên, liền đi đến khu vật liệu để chọn dụng cụ vẽ. Ngụy Sâm theo sau, mới phát hiện Trần Lê lấy toàn dụng cụ cần thiết để vẽ tranh thủy mặc Trung Hoa.

Sau khi chuẩn bị xong, Trần Lê trải giấy lụa lên bàn, cầm bút lông bắt đầu vẽ.

Khách trong cửa hàng thấy có người vẽ tranh tại đây, đều tò mò vây quanh. Chu Trác Nhiên và bạn cậu ta cũng vừa đến. Người bạn này quen biết Trần Lê, thấy cậu đang vẽ, liền buột miệng: "Thằng ngốc này sao lại ở đây?"

Vừa dứt lời, anh ta đã cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng đổ dồn về phía mình, khiến anh ta bỗng thấy rợn người.