Chương 36: Dấu hiệu xung đột

Đế Đô là một thị trường lớn, nhà họ Ngụy tất nhiên có chi nhánh ở đó. Nhưng so với trụ sở chính ở Ma Đô, tài sản ở Đế Đô chẳng đáng là bao.

Ngụy lão gia tưởng Ngụy Trâm chọn ở lại Đế Đô là để kinh doanh tài sản của gia tộc, giúp mở rộng thị trường, nên mới giới thiệu mối quan hệ với Hứa gia, để hắn không cô độc khi đến nơi.

Nhưng Ngụy lão gia không ngờ, Ngụy Sâm lại chọn Trường Phong thay vì công ty của gia tộc.

Tập đoàn Trường Phong chuyên về xuất nhập khẩu ô tô, là công ty thương mại ô tô lớn nhất Hoa Quốc hiện nay, không thuộc sở hữu tư nhân mà là doanh nghiệp nhà nước.

Giám đốc marketing của Trường Phong là một vị trí danh giá, thuộc cấp quản lý cao cấp. Nhưng so với vị trí phụ trách tài sản nhà họ Ngụy ở Đế Đô, nhiều người sẽ chọn công việc gia tộc, huống chi Ngụy Sâm là con cháu nhà họ Ngụy.

Vì vậy, Ngụy lão gia khó lòng hiểu được lý do lựa chọn của cháu trai.

Nhưng Ngụy lão gia không hỏi. Ngụy Sâm do một tay lão gia nuôi dạy, năng lực thế nào ông hiểu rất rõ. Trường Phong trọng dụng cũng vì điều này. Nghĩ vậy, trong lòng Ngụy lão gia lại có chút tự hào, vào được Trường Phong không hề dễ.

"Đã nhận lời mời của Trường Phong thì cố gắng làm tốt." Ngụy lão gia nói xong lại tiếp tục viết thư pháp, thần sắc lạnh nhạt như chuyện không liên quan.

"Vâng." Ngụy Sâm gật đầu: "Cháu xin phép."

"Về đi." Lão gia không ngẩng đầu.

Chỉ khi Ngụy Sâm đi xa, Ngụy lão gia mới nói với quản gia vừa vào rót trà: "Nó vẫn trách ta."

Quản gia hai tay dâng trà, cung kính nói: "Thiếu gia Ngụy Sâm sẽ hiểu được khổ tâm của lão gia."

Ngụy lão gia nhấp ngụm trà rồi im lặng.

Quản gia đứng hầu bên cạnh, mắt cúi xuống, thần sắc điềm nhiên.

...

Ngụy Sâm rời thư phòng thì gặp Ngụy Ngạn đang tươi cười chào: "A Da^ʍ, sớm thế."

Ngụy Sâm gật đầu đáp lễ.

"Nghe nói cậu lên Đế Đô, sao không ở lại Ma Đô?" Ngụy Ngạn đi song song, tò mò hỏi.

"Đi thử sức xem sao." Ngụy Da^ʍ trả lời mập mờ.

"Phải, cậu còn trẻ, nên ra ngoài trải nghiệm. Hay đi cùng anh một chuyến xem thế giới rộng lớn thế nào?" Khác với vẻ mặt đờ đẫn của Ngụy Sâm, Ngụy Ngạn luôn tươi cười rạng rỡ, mắt phượng mày ngài, đi đến đâu cũng được săn đón.

"Có dịp sẽ đi." Ngụy Sâm đáp, không biết là nghĩ đến điều gì, khóe mắt lạnh lùng thoáng hiện nét dịu dàng.

Đến chân cầu thang, Ngụy Sâm đi thẳng về phòng, Ngụy Ngạn xuống lầu, hai người không trao đổi thêm, tự nhiên chia tay.

Khi Ngụy Sâm trở lại phòng ngủ, Trần Lê vẫn còn đang vẽ tranh, nghe thấy tiếng mở cửa cũng không có một chút phản ứng gì, tay cầm cọ vẽ, chăm chú từng nét trên giấy vẽ, dường như không để ý Ngụy Sâm đã về.

Ngụy Sâm nhẹ nhàng đến bên cậu, ánh mắt dán vào bức vẽ sắp hoàn thành. Có thể nhận ra ngay đó là hình ảnh của hắn - những ngón tay thon dài cầm bút đưa từng nét, phác họa chân dung hắn một cách sống động.

Ngụy Sâm không làm phiền, đây là lần đầu tiên hắn thấy Trần Lê vẽ tranh tả thực như vậy. Đồng thời hắn cũng tò mò, trong lòng Trần Lê, mình hiện lên như thế nào.

Nhưng chưa kịp quan sát kỹ, Trần Lê đã giật mạnh tờ giấy xé toạc. Lực quá mạnh khiến giá vẽ đổ ầm xuống sàn. Không dừng lại ở đó, sau khi xé nát bức vẽ, cậu đứng im lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn xuống đống hỗn độn, tay nắm chặt bút đến mức các ngón tay trắng bệch lộ rõ từng đường gân xanh, như đang kìm nén điều gì đó.

Một bàn tay ấm áp phủ lên tay lạnh ngắt của Trần Lê. Ngụy Sâm cúi xuống, thì thầm bên tai cậu: "Không sao đâu, không vẽ được anh cũng không thành vấn đề. Chúng ta mới quen nhau bao lâu? Sau này khi em vẽ được anh, anh sẽ làm mẫu cho em vẽ mỗi ngày, được chứ?"

Giọng nói trầm ấm của Ngụy Sâm như dòng suối mát chảy vào tai, khiến bàn tay Trần Lê dần thả lỏng. Cậu quay lại nhìn hắn, đôi mắt vẫn vô hồn nhưng Ngụy Sâm hiểu được thông điệp trong đó.

"Anh không để bụng đâu. Lê Lê của anh giỏi như vậy, sau này nhất định sẽ vẽ anh thật hoàn hảo." Nói rồi, Ngụy Sâm xoa đầu cậu, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

Trần Lê không rời mắt, đưa tay lên, những ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt trên khuôn mặt Ngụy Sâm, như muốn khắc sâu hình ảnh hắn vào trí nhớ.

Khi ngón tay mát lạnh chạm vào mặt, Ngụy Sâm cảm thấy luồng lạnh đó từ da thịt truyền thẳng vào tim, khiến trái tim đập mạnh không kiểm soát. Bàn tay Trần Lê như có ma lực, dù lạnh giá nhưng lại khiến toàn thân Ngụy Sâm như bốc cháy.

"Lê Lê..." Giọng Ngụy Sâm khàn đặc, hắn nắm lấy tay Trần Lê, dồn hết sức mới thốt lên được: "Chúng ta xuống ăn sáng trước nhé? Ăn xong anh sẽ dẫn em đến cửa hàng hôm qua."

Trần Lê nhìn hắn một lúc lâu, rồi mới buông tay.

Ngụy Sâm thở phào nhẹ nhõm, nắm tay dắt cậu xuống lầu.

Người giúp việc đã dọn bữa sáng xong. Khi Trần Lê và Ngụy Sâm xuống, Ngụy Chấn Hùng, Phương Vận cùng Ngụy Nguy đã ngồi quanh bàn, cười nói vui vẻ. Ngụy Ngạn bị Ngụy Nguy bám lấy đòi kể chuyện du lịch.

Ngụy Ngạn huyên thuyên khiến Ngụy Nguy tròn mắt ngạc nhiên.

Cho đến khi Ngụy Sâm dắt Trần Lê ngồi vào bàn, tiếng cười đột ngột tắt lịm. Chỉ có Ngụy Ngạn vẫn tươi cười chào hỏi Trần Lê.

Dĩ nhiên Trần Lê không phản ứng, ngồi im lặng, chỉ khi được Ngụy Sâm dỗ dành mới chịu ăn từng chút một.

Ngụy Ngạn không thấy ngại, quay sang nói chuyện với Ngụy Sâm: "A Sâm lên Đế Đô định vào Ngụy thị à?"

"Không." Ngụy Sâm đợi Trần Lê uống xong cháo mới trả lời.

"Không vào Ngụy thị thì định đi đâu?" Ngụy Ngạn ngạc nhiên hỏi.

"Trường Phong." Ngoài Trần Lê, Ngụy Sâm với ai cũng nói ngắn gọn, có thể dùng vài từ thì tuyệt đối không nói thành câu.

Ngụy Ngạn cười không hỏi nữa, quay lại trêu chọc Ngụy Nguy.

Có lẽ bị dọa từ hôm qua, Ngụy Nguy nhìn Ngụy Sâm vẫn sợ sệt, ngoan ngoãn ngồi yên ăn.

Ngụy Chấn Hùng và Phương Vận như không nhìn thấy Ngụy Sâm, hoàn toàn phớt lờ hắn. Dù nghe tin hắn không vào Ngụy thị cũng không có phản ứng gì.

Bữa sáng trôi qua, ngoài Trần Lê đang thẫn thờ, mỗi người đều chất chứa tâm sự riêng.

Trần Lê ăn rất chậm rãi, nuốt hết miếng này mới ăn miếng khác, nhưng tốc độ không chậm, chẳng mấy chốc đã ăn xong, rồi nhìn chằm chằm Ngụy Sâm không nói gì.

Dù có người lạ, ánh mắt cậu giờ không còn chút đề phòng hay sợ hãi nào, không biết có phải do Ngụy Sâm hôm qua bên vực hay không.

Ngụy Sâm tinh ý nhận ra sự thay đổi này, tâm trạng vừa chùng xuống lại bay bổng lên. Nhìn Trần Lê, đôi mắt hắn tràn ngập niềm vui và một cảm giác mãn nguyện khó tả.

...

Tận dụng lúc trời chưa nắng gắt, Ngụy Sâm lại dẫn Trần Lê đến "Tùy Tâm". Có lẽ do cuối tuần, cửa hàng đông khách hơn hôm qua, người xem tranh kẻ chọn đồ.

Không biết trùng hợp hay cố ý chờ sẵn, Gia Cát Dư hôm nay vẫn ở cửa hàng. Vừa thấy Trần Lê và Ngụy Sâm bước vào, ông định ra đón thì bị người bên cạnh kéo lại.

"Đó là chàng trai ông để mắt à? Sao trông đờ đờ thế?" Người này nói tiếng Trung chuẩn giọng Anh, mái tóc trắng buộc lỏng sau gáy, thân hình cao lớn lực lưỡng. Nếu không giới thiệu, không ai nghĩ đây là họa sĩ quốc tế nổi tiếng Sylvester - ngoài cái đuôi ngựa, mọi thứ khác đều chẳng liên quan đến hai chữ "nghệ thuật".

"Ừ." Gia Cát Dư thẳng thắn thừa nhận, vẻ mặt đầy tự hào, như thể đã nhận Trần Lê làm học trò.

"Vậy tôi rất tò mò xem chàng trai này có tài năng gì khiến ông coi trọng đến vậy." Sylvester xoa cằm nói.

"Tôi không muốn cho ông xem." Gia Cát Dư lạnh lùng từ chối.

Sylvester ngạc nhiên: "Tại sao?"

Gia Cát Dư: "Ghét ông."

Sylvester bật cười lớn: "ông sợ tôi biết tài năng cậu ta rồi tranh người với ông phải không? Chẳng lẽ ông chưa thu cậu ta làm đệ tử?"

Gia Cát Dư nhếch mép, nhét một cây kẹo mυ"ŧ vào miệng đang há hốc của Sylvester: "Mυ"ŧ kẹo đi." Rõ ràng bị đυ.ng chạm tự ái.

Sylvester lấy kẹo ra, cười khẩy: "Thấy ông căng thẳng thế, đáng lẽ tôi không quan tâm, giờ lại càng hứng thú."

Gia Cát Dư muốn xé nụ cười trên gương mặt thô kệch kia ra, giận dữ: "Đây là cửa hàng của tôi, không chào đón ông."

"Tôi cũng có cổ phần mà, đây cũng là cửa hàng của tôi." Sylvester cười toe toét, liếʍ kẹo một cái rồi đứng dậy định làm quen chàng trai mà Gia Cát Dư đánh giá cao.

Trong lúc hai người trò chuyện, phía Ngụy Sâm và Trần Lê, lại có một cuộc xung đột sắp sửa bùng nổ.