Nghe tiếng quản gia, Ngụy Sâm khẽ đáp rồi định rời giường. Vừa động đậy, Trần Lê đã tỉnh giấc, mở to mắt nhìn hắn, không chút mơ màng, không biết vừa tỉnh hay đã thức từ lâu, chỉ giả vờ ngủ để tận hưởng hơi ấm từ Ngụy Sâm.
"Có muốn ngủ thêm không?" Ngụy Sâm đã đứng dậy, nhìn xuống Trần Lê. Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ rọi lên gương mặt hắn, dù không biểu cảm nhưng đôi mắt đầy dịu dàng.
Trần Lê ngồi dậy, tóc xù lên vài chỗ, liếc nhìn Ngụy Sâm rồi xoay người, đặt chân xuống đất.
Hiểu ý cậu, Ngụy Sâm xoa đầu Trần Lê, khiến mái tóc vốn đã rối càng thêm bù xù. Trần Lê không chỉnh lại, chỉ nhìn hắn chằm chằm.
Ngụy Sâm cúi xuống xỏ dép cho cậu, rồi dẫn vào nhà tắm, đứng bên xem cậu vệ sinh cá nhân, chăm sóc như một đứa trẻ. Dù việc vặt vãnh, hắn lại thấy vui lòng.
Sau đó, Ngụy Sâm bày dụng cụ vẽ cho Trần Lê, lại xoa đầu cậu lần nữa: "Em vẽ tranh trước đi, ông nội gọi anh, lát nữa chúng ta cùng đi ăn sáng."
Trần Lê vẫn không đáp, chỉ kéo nhẹ vạt áo Ngụy Sâm. Như mọi khi, hắn lập tức hiểu ý: "Anh sẽ về sớm."
Nhận được lời hứa, Trần Lê mới cầm bút chì bắt đầu vẽ. Thấy cậu đã đắm chìm vào tác phẩm, Ngụy Sâm rời phòng đến thư phòng của Ngụy lão gia.
Ngụy lão gia đang chờ sẵn, nghe tiếng Ngụy Sâm vào cũng không ngẩng lên, vẫn mải mê với thư pháp của mình.
"Ông nội." Ngụy Sâm đứng trước mặt lão gia.
Ngụy lão gia mới đặt bút xuống, nhìn thẳng vào hắn, đi thẳng vào vấn đề: "Bao giờ lên Đế Đô?" Giọng điệu bình thản, khó đoán được ẩn ý.
"Ngày mốt ạ." Ngụy Sâm trả lời, mặt lạnh như tiền.
Lão gia không nói gì thêm, lại cầm bút viết tiếp, như cố tình làm khó Ngụy Sâm.
Nếu là trước đây, Ngụy Sâm sẽ đợi lão gia nói hết ý mới đi. Nhưng giờ hắn sốt ruột vì biết Trần Lê đang chờ, liền nói: "Nếu ông nội không có việc gì, cháu xin phép về trước."
"Đứng lại!" Ngụy lão gia trợn mắt quát: "Sao con sốt ruột thế?"
Ngụy Sâm im lặng, mặt lạnh như băng.
"Con đang trách ta đồng ý hôn sự giữa con với Trần Lê?" Ngụy lão gia hỏi.
"Không, cháu còn muốn cảm ơn ông nội đã để cháu kết hôn với Lê Lê." Nhắc đến Trần Lê, ánh mắt Ngụy Sâm dịu lại, dù mặt vẫn đờ đẫn nhưng đôi mắt không thể giấu được tình cảm.
"Con hài lòng là được." Lão gia mỉm cười, lấy từ ngăn kéo ra một tấm danh thϊếp đưa cho Ngụy Sâm: "Còn nhớ Hứa lão gia không? Đây là cháu gái ông ấy, học tâm lý học ở nước ngoài, tháng trước mới về nước, hiện làm bác sĩ tâm lý ở bệnh viện Từ Ân."
Ngụy Sâm nhận lấy, lập tức hiểu dụng ý của lão gia - đang giúp hắn kết nối với Hứa gia. Hứa gia ở Đế Đô có địa vị thương nghiệp rất lớn, nếu kết giao được, công việc của hắn sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Hiểu là một chuyện, chấp nhận hay không lại là chuyện khác. Ngụy Sâm cất danh thϊếp đi, nhìn thẳng vào mắt Ngụy lão gia: "Cháu sẽ đưa Lê Lê đến gặp bác sĩ Hứa. Nhưng có một việc cháu quên báo với ông nội, cháu đã nhận lời mời của tập đoàn Trường Phong, tháng sau sẽ nhậm chức giám đốc marketing tại trụ sở chính Đế Đô."