Chương 34: Lê Lê của anh

Gió đêm mát mẻ xua tan cái nóng ban ngày, ánh trăng như thủy ngân rải xuống, lốm đốm vỡ vụn.

Trong phòng, Ngụy Sâm đã dỗ cho Trần Lê cởϊ áσ, lộ ra làn da trắng mịn bên dưới.

Chàng thanh niên quá gầy gò, mặc áo nhìn không quá rõ, giờ không có vải che chắn, từng khung xương sườn hiện rõ mồn một.

Đáng kinh ngạc hơn là những vết bầm tím lớn nhỏ khắp người. Thời gian qua cậu ở cùng Ngụy Sâm, không bị thương tích gì, những vết này đã nhạt dần. Nhưng do da quá trắng, vết bầm dù nhạt vẫn hiện lên rõ ràng, trông rất đáng sợ.

Ngụy Sâm vừa xót xa vừa tức giận, thầm quyết tâm sau này phải bồi bổ cho Trần Lê béo lên. Sau đó bảo cậu nằm sấp để kiểm tra vết thương do quả bóng gây ra.

Trần Lê rất nghe lời Ngụy Sâm, rất tin tưởng vào hắn. Dù chưa từng nói lời nào, nhưng hắn bảo gì cậu đều làm theo, lần này cũng không ngoại lệ. Cậu nằm sấp, phô ra phần lưng.

Lưng Trần Lê cũng gầy trơ xương như ngực, làn da trắng điểm xuyết vết bầm và sẹo lớn nhỏ. Một vết gần thắt lưng bên trái đặc biệt rõ, chắc là do quả bóng của Ngụy Nguy gây ra.

Ngụy Sâm từ ngăn kéo lấy ra lọ xịt tan máu bầm, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vùng da đang tím bầm, lòng bực bội, thậm chí hối hận đã không khiến Ngụy Nguy bị thương.

Hắn lấy khăn ấm đắp lên vết bầm, làm nóng vùng da trước, không dám xoa mạnh sợ Trần Lê đau.

"Lê Lê có đau không?" Khi tháo khăn ra xịt thuốc, Ngụy Sâm không nhịn được hỏi.

Trần Lê không phản ứng. Khi Ngụy Sâm xử lý xong vết thương, gọi cậu dậy, mới phát hiện cậu đã ngủ thϊếp đi, thậm chí phát ra tiếng ngáy nhẹ.

Cả ngày dong duổi bên ngoài, Trần Lê đã mệt rồi.

Ngụy Sâm không đánh thức Trần Lê, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa lên cao hơn. Khi thuốc xịt trên lưng cậu khô đi, hắn nhẹ nhàng đắp chăn mỏng lên người cậu. Hoàn tất mọi việc, Ngụy Sâm mới nằm xuống bên cạnh, đắm đuối nhìn gương mặt đang say giấc của Trần Lê.

Trần Lê ngủ rất ngon lành, mọi sự đề phòng và sợ hãi ban ngày đều chìm vào bóng tối. Lúc này, cậu giống như một tiểu vương tử không biết đến thế sự, khuôn mặt vô tư vô lo.

Trong cơn buồn ngủ chập chờn, Ngụy Sâm nghĩ, một ngày nào đó hắn sẽ xua tan mọi lo âu của Trần Lê, để những cảm xúc tiêu cực ẩn náu trong bóng tối được tắm trong ánh mặt trời. Dù ngày hay đêm, hắn muốn Lê Lê của mình luôn vui vẻ.

Đúng vậy, đây chính là Lê Lê của hắn, người mà hắn sẽ dành trọn tình yêu thương để chiều chuộng.

Với trái tim tràn đầy ấm áp, Ngụy Sâm dần chìm vào giấc ngủ ngon.

...

Sáng hôm sau, ánh nắng trải khắp thế gian, sương mai còn đọng trên đầu ngọn cỏ thành những giọt nước long lanh. Chim hót líu lo trên cành, thế giới tĩnh lặng suốt đêm bỗng trở nên nhộn nhịp.

Ngụy Sâm mở mắt, phát hiện Trần Lê đêm qua nằm sấp giờ đã lăn vào lòng mình, cong người, lưng áp sát hắn, vẫn đang say giấc.

Không vội thức dậy, Ngụy Sâm đặt tay nhẹ nhàng lên eo Trần Lê, ôm cậu vào lòng.

Buổi sáng yên bình và đẹp đẽ này bị phá vỡ bởi tiếng gõ cửa của quản gia.

"Thiếu gia, dậy đi, lão gia có việc tìm."