Trần Thanh thấy Ngụy Sâm kéo Trần Lê đóng sập cửa phòng bệnh lại, không vội lên tiếng gõ cửa ngay mà tìm chỗ ngồi ở hành lang, tay xoay cuốn sổ hộ khẩu màu đỏ sẫm, khóe miệng nhếch lên. Thời tiết oi bức không thể ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của cậu ta. Khi Ngụy Sâm và Trần Lê cuối cùng cũng bước ra, Trần Thanh liền tiến lên hỏi:
"Sao thế anh Ngụy? Trần Lê không muốn kết hôn với anh à?"
Đến lúc này, Ngụy Sâm đã tự đẩy mình vào đường cùng. Nếu thực sự không muốn kết hôn với Trần Lê, hắn không thể viện cớ từ phía mình, nên Trần Lê là lý do duy nhất. Trần Thanh hiểu rõ điều này, nên mới cố tình hỏi.
"Tôi định chiều nay đưa Lê Lê đến nhà các người lấy sổ hộ khẩu. Nhưng cậu đã đến rồi, vậy chúng ta đi làm thủ tục luôn." Ngụy Sâm trả lời với vẻ mặt vô cảm.
"Vậy đi thôi." Trần Thanh khẽ nheo mắt, cậu ta muốn xem Ngụy Sâm có thể giữ bình tĩnh đến khi nào!
...
Hôm nay có lẽ là ngày đẹp, rất nhiều cặp đôi đến Ủy ban Nhân dân để đăng ký kết hôn. Khi Ngụy Sâm và Trần Lê đến, quầy đăng ký đã xếp thành hàng dài.
Mỗi cặp đôi đều rạng rỡ hạnh phúc, cười nói vui vẻ, ánh mắt tràn đầy tình cảm.
Luật hôn nhân đồng giới mới được thông qua hai năm nay chưa lâu, và do định kiến truyền thống, chỉ những cặp đồng giới yêu nhau say đắm, không thể sống thiếu nhau mới dám đến đăng ký. Trong đại sảnh, hầu hết đều là các cặp đôi khác giới, vì vậy Ngụy Sâm và Trần Lê nổi bật hẳn.
Trần Lê không thích nơi đông người, ánh mắt tò mò đổ dồn về phía họ khiến cậu vô thức siết chặt tay Ngụy Sâm, đôi mắt to đầy sợ hãi và né tránh.
"Đừng sợ, có anh ở đây." Bàn tay lớn ấm áp của Ngụy Sâm phủ lên tay Trần Lê, nhẹ nhàng an ủi.
Có lẽ lời động viên của Ngụy Sâm thực sự hiệu quả, Trần Lê dần thả lỏng, đứng bên cạnh hắn, dù chưa hoàn toàn thoải mái nhưng cũng không co rúm nữa.
Sự tương tác của hai người không lọt khỏi tầm mắt Trần Thanh. Một cảm giác kỳ lạ trỗi dậy trong lòng cậu ta, ánh mắt nhìn Ngụy Sâm trở nên soi mói.
Ngụy Sâm, dường như không đến mức quá miễn cưỡng kết hôn với Trần Lê.
Dù trong lòng cảm thấy bất ổn, Trần Thanh vẫn không biểu hiện ra ngoài, chỉ khi nhìn thấy hai bàn tay đan chặt của họ, cậu ta mới nhíu mày, lòng dâng lên cảm giác khó chịu, như đồ chơi yêu thích của mình bị người khác chiếm đoạt.
...
Trong lúc chờ đến lượt, Ngụy Sâm và Trần Lê vào phòng chụp ảnh. Nhân viên chụp hình thấy một cặp đồng giới, ngạc nhiên nhướng mày nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, liền điều chỉnh máy ảnh.
"Đứng lên phía trên kia." Nhân viên chỉ tấm phông đỏ, nói với hai người.
Ngụy Sâm dắt Trần Lê đến trước phông nền.
"Được rồi, đứng gần nhau hơn chút." Nhân viên nhìn vào ống kính, hướng dẫn.
Ngụy Sâm kéo Trần Lê lại gần. Hắn cao gần 1m85, vai rộng, chân dài, thuộc tuýp mặc đồ thì gầy, cởi ra thì lộ cơ bắp. Trong khi Trần Lê do suy dinh dưỡng lâu năm, chỉ khoảng 1m70, gầy gò. Bị Ngụy Sâm kéo vào, cậu như dựa hẳn vào lòng hắm, tạo nên khung hình tương phản nhưng hài hòa.
Chỉ có điều...
"Cười lên nào! Đây là ảnh cưới, không phải ảnh thẻ. Đừng nghiêm túc quá, mặt lạnh lùng thế không đẹp đâu." Nhân viên ngẩng đầu lên, nói.
Ngụy Sâm vẫn mặt đơ, Trần Lê vẫn đờ đẫn. Thậm chí khi nhân viên đột ngột lên giọng, Trần Lê còn rúc vào lòng Ngụy Sâm, khiến hắn phải vỗ nhẹ lưng an ủi.
Nhân viên chụp hình đơ người, tự hỏi: "Mặt tôi trông hung dữ lắm sao?"