Chương 22: Yêu thương thuần khiết

Khi Ngụy Sâm trở lại bệnh viện, Trần Lê vẫn chưa tỉnh. vàoHắn phòng tắm rửa, khi bước ra, mọi tức giận trong lòng đã được kìm nén. Sau đó, hắn ngồi xuống cạnh giường bệnh của Trần Lê, chống cằm nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng.

"Nếu em có thể mập hơn một chút, chắc chắn sẽ là một chàng trai đẹp trai. Nhưng bây giờ em như vậy cũng rất đẹp rồi, chỉ là mập thêm chút nữa thì tốt." Hắn nhìn khuôn mặt Trần Lê, thì thầm: "Sau này anh nhất định sẽ nuôi em trắng trẻo mập mạp, dẫn em đi ăn ở khắp nơi trên thế giới."

Dây thần kinh mặt suy yếu không cho phép Ngụy Sâm nở một nụ cười, nhưng đôi mắt hắn tràn ngập niềm vui, dịu dàng như một vũng nước sâu, có thể nhấn chìm bất cứ ai.

Cơn mưa mùa hạ đến nhanh mà đi cũng nhanh. Đến nửa đêm, mưa đã tạnh. Ngụy Sâm nằm trên ghế sofa trong phòng bệnh, nhẹ nhàng chúc Trần Lê một đêm ngon giấc.

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe rèm chiếu thẳng vào mắt Ngụy Sâm. Hắn đưa tay che nắng, từ từ mở mắt, ngồi dậy khỏi sofa rồi bước đến cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm, để ánh nắng vàng rực rỡ tràn ngập căn phòng.

Lúc này, Trần Lê đã tỉnh, đang nhìn chằm chằm lên trần nhà. Khi cảm nhận được Ngụy Sâm đến gần, cậu liếc mắt nhìn hắn.

"Tỉnh rồi à? Còn chỗ nào khó chịu không?" Ngụy Sâm hỏi.

Trần Lê không nói, cũng không lắc đầu, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.

Đây là cách cậu muốn Ngụy Sâm đưa mình đi vẽ. Những lời hắn nói hôm qua, Trần Lê nhớ rõ từng chữ.

Ngụy Sâm hiểu ý cậu: "Ừ, anh nhớ. Em dậy rửa mặt đánh răng đi, xong rồi anh sẽ dẫn em ra ngoài. Còn nhớ hôm qua anh dạy em như thế nào không?"

Nghe vậy, Trần Lê không nằm nữa, mắt sáng lên, bật dậy khỏi giường, tự vào nhà vệ sinh, bắt chước theo những gì Ngụy Sâm đã dạy để rửa mặt và đánh răng.

Rất nhanh, Ngụy Sâm nhận ra khả năng học hỏi của Trần Lê rất mạnh. Hôm qua chỉ dạy một lần, hôm nay cậu đã làm khá thành thục.

Đúng vậy, trước hôm qua, Trần Lê thậm chí không biết cách vệ sinh cá nhân cơ bản. Nhưng giờ đây, rõ ràng cậu không phải không học được, mà là chẳng ai dạy.

Ngụy Sâm không thể tưởng tượng, trong suốt 20 năm cuộc đời Trần Lê, cậu đã sống thế nào trong nhà họ Trần. Đến việc đơn giản như đánh răng rửa mặt cũng không ai bận tâm dạy, vậy những thứ khác thì sao? Có phải đôi khi họ còn lười cho cậu ăn? Không trách Trần Lê lại gầy gò, thiếu dinh dưỡng đến vậy.

Trong lúc Ngụy Sâm đang suy nghĩ lan man, Trần Lê đã vệ sinh xong. Khi cậu đến bên hắn, ánh mắt ngây ngô nhìn lên, Ngụy Sâm mới hoàn hồn, trong mắt tràn ngập xót thương: "Ngoan quá."

Trần Lê chỉ nhìn hắn, vẫn im lặng.

"Bây giờ anh sẽ dẫn em đi vẽ."

Đôi mắt Trần Lê lập tức sáng rỡ.

Ngụy Sâm bất lực lắc đầu, sức hút của mình với Trần Lê vẫn chưa bằng được niềm đam mê vẽ.

...

Hai người chuẩn bị ra ngoài thì một vị khách không mời đã đến, ngay khi họ mở cửa phòng bệnh.

"Định đi đâu thế?" Trần Thanh gỡ kính râm trên mũi, cười hỏi.

Khi Trần Thanh xuất hiện, Trần Lê lập tức thu mình sau lưng Ngụy Sâm, đôi mắt vô hồn hiện lên nỗi sợ, không dám nhìn thẳng.

"Ừ, dẫn cậu ấy đi dạo." Ngụy Sâm trả lời với vẻ mặt vô cảm. Hắn có thể cảm nhận được bàn tay Trần Lê co rúm lại khi nhìn thấy Trần Thanh, liền nhẹ nhàng nắm chặt, dùng hơi ấm từ lòng bàn tay để an ủi.

Hành động nhỏ này không lọt qua mắt Trần Thanh. Ánh mắt cậu ta tối lại: "Không phải hôm nay anh định đăng ký kết hôn với Trần Lê sao? Em mang sổ hộ khẩu của cậu ấy đến đây."

" Làm phiền rồi." Ngụy Sâm lạnh nhạt.

"Vậy đi, mấy ngày nữa em phải lên Đế Đô. Hôm nay đến rồi, với tư cách là anh trai, em cũng nên chứng kiến hai người kết hôn, kẻo sau này lên đó không gặp được." Trần Thanh cười, khóe miệng nhếch lên, toát ra vẻ không mấy thiện ý.

Ngay khi cậu ta tưởng Ngụy Sâm sẽ cảm thấy khó xử, hắn lại đóng sầm cửa phòng bệnh ngay trước mặt cậu ta.

Trần Thanh nhìn cánh cửa đóng chặt, khẽ nhếch mép cười.

Trong phòng, Trần Lê nhìn Ngụy Sâm, Ngụy Sâm cũng nhìn cậu, cả hai im lặng. Trần Lê không biết nói, còn Ngụy Sâm là không biết mở lời thế nào.

"Em... Lê Lê." Ngụy Sâm khẽ gọi, giọng khàn khàn nhưng ánh mắt kiên định và dịu dàng: "Lê Lê, kết hôn với anh nhé?"

Trần Lê vẫn nhìn hắn, đôi mắt vô hồn như không hiểu "kết hôn" là gì.

Ngụy Sâm đưa tay xoa đầu cậu, giọng nhẹ nhàng dỗ dành: "Kết hôn là chúng ta sẽ trở thành một gia đình. Sau này anh sẽ bảo vệ em, không ai có thể bắt nạt em nữa. Vậy nên, Lê Lê, chúng ta kết hôn nhé?"

Một gia đình?

Trần Lê nghiêng đầu, ba chữ này như dòng nước ấm chảy vào tim cậu, khiến toàn thân ấm áp.

Dưới ánh mắt mong chờ của Ngụy Sâm, Trần Lê khẽ gật đầu. Dù động tác rất nhỏ, nhưng Ngụy Sâm nhìn thấy rõ ràng. Trong giây phút đó, hắn kích động đến mức không biết làm gì, chỉ biết không ngừng nói lời cảm ơn với Trần Lê.

Cảm ơn em đã cho anh cơ hội bù đắp.

Cảm ơn em đã cho anh cơ hội yêu thương em.

Trần Lê, cảm ơn em. Anh sẽ nhanh chóng yêu em, trao cho em tình yêu thuần khiết và không vướng bận nhất.