Cơn mưa mùa hạ nói đến là đến, khi Ngụy Sâm vừa đến Trần gia, sắc trời vẫn còn nắng đẹp. Vậy mà khi đến Trần gia chưa được bao lâu, cơn mưa đã ào ào đổ xuống, tiếng sấm gầm rền biến đêm hè yên tĩnh thành một không gian ồn ã.
Trong phòng khách nhà họ Trần, Ngụy Sâm và Trần Vân Sinh ngồi đối diện nhau, không khí căng thẳng đến ngạt thở.
Trần Vân Sinh không nói tiếng nào mà quan sát Ngụy Sâm với ánh mắt thăm dò mà . Ông không đoán được lý do thực sự khiến hắn xuất hiện vào lúc này. Chuyện hôn nhân giữa Ngụy Sâm và Trần Lê ông đã biết, nhưng nhìn thái độ hiện tại, dường như hắn không tới để từ hôn.
"Đây là sơ suất của tôi." Dù không hiểu ý đồ đối phương, Trần Vân Sinh vẫn giữ nụ cười thân thiện, "Tôi vừa đi công tác về, chưa kịp đến thăm Trần Lê ở bệnh viện nên không nắm rõ tình hình. Thật là thiếu sót của một người cha."
"Bác cũng vất vả rồi." Ngụy Sâm gật đầu nhẹ, thừa hiểu ẩn ý sau lời nói. Câu nói tưởng chừng nhận lỗi này thực chất là cách chặn họng khéo léo - ngầm báo rằng không phải không quan tâm, mà chỉ vì quá bận nên chưa kịp hỏi thăm.
Nếu mục đích hôm nay của Ngụy Sâm là chất vấn, hẳn thế cờ đã nghiêng về phía Trần Vân Sinh. Nhưng không, hắn không đến để đòi công lý. Một nhà Trần gia còn không biết lỗi của mình, sao có thể cho ai cơ hội buộc tội? Vì thế, Ngụy Sâm đã chủ động "kết án" từ trước khi đến Trần gia.
"Có một việc cháu phải xin lỗi bác trước." Ngụy Sâm nhìn thẳng vào mắt Trần Vân Sinh, câu nói xin lỗi nhưng ánh mắt lại băng giá khôn cùng.
"Cứ nói đi." Nụ cười trên mặt Trần Vân Sinh không tắt, nhưng đáy mắt đã tối sầm.
"Trên đường tới đây, cháu đã báo cảnh sát." Ngụy Sâm đứng dậy khỏi ghế sofa. Ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người. Đúng lúc một tia chớp lóe lên, chiếu rọi khuôn mặt vô cảm của hắn trở nên rõ mồn một, nhưng lại phảng phất vẻ ma quái. Cả nhà họ Trần đồng loạt nổi da gà, một nỗi sợ vô hình len lỏi.
Với địa vị của Trần gia ở Ma Đo, việc Ngụy Sâm báo cảnh sát chẳng đáng quan ngại. Thứ khiến họ rùng mình chính là khí chất kỳ dị toát ra từ trên người hắn. Khuôn mặt không một biểu cảm, nhưng trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, họ như thấy được sự quyết liệt và hận thù bệnh hoạn, đủ khiến bất kỳ ai lạnh sống lưng.
Trần Vân Sinh và Đỗ Giai Tầm đều là người từng trải, chỉ đổi nhau ánh mắt dò xét. Trần Thanh sau hai lần chứng kiến thái độ Ngụy Sâm, cũng bắt đầu tìm hiểu nguyên nhân đằng sau.
Căn phòng chìm vào im lặng nặng nề.
"Ngụy Sâm! Rốt cuộc cậu có ý gì?" Trần Du - người trẻ tuổi nhất - không kiềm được nữa, hỏi dồn với giọng điệu bực tức. Không chỉ phá rối bữa tối gia đình, còn vô cớ báo cảnh sát? Dù nhà họ không sợ, nhưng chẳng ai vui vẻ đón nhận chuyện xui xẻo.
"Tôi có ý gì ư? Ha!" Ngụy Sâm cố gượng nở nụ cười lạnh, nhưng do thần kinh mặt không linh hoạt, nó biến thành một vẻ nhăn nhở đáng sợ, "Là hôn phu của Trần Lê, tôi không thể như các vị - thờ ơ nhìn cậu ấy bị ngược đãi."