Do Trần Lê sống trong không gian khép kín một thời gian dài, ít khi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời, làm cho làm da trắng mịn đến mức gần như trong suốt. Cũng chính vì làn da trắng ngần của cậu càng làm những vết bầm tím kia càng thêm nổi bật, càng thêm ghê người.
Khi Ngụy Sâm từ từ kéo áo bệnh nhân lên, những vết thâm đen hiện ra ngày càng nhiều - vết mới vết cũ chồng chất lên nhau, loang lổ và gớm ghiếc trên nền da trắng bệch, tạo thành một bức tranh kinh hoàng.
Ngụy Sâm không dám tiếp tục kéo áo lên hay cởϊ qυầи Trần Lê ra xem. Một phần vì không muốn làm cậu giật mình, phần khác... hắn không đủ can đảm nhìn. Chỉ riêng những vết thương trên eo đã đủ khiến tim hắn thắt lại, huống chi là những nơi khác? Nghĩ đến đó, Ngụy Sâm cảm thấy một cơn đau nhói xé lòng.
"Bệnh nhân sống lâu ngày trong môi trường bị cô lập và bạo lực."
Lời bác sĩ vang vọng trong đầu Ngụy Sâm. Hắn từng nghĩ Trần Lê chỉ phải chịu đựng bạo lực tinh thần từ gia đình, nhưng giờ mới biết hóa ra còn kinh khủng hơn thế gấp bội! Những vết bầm tím mới cũ lẫn lộn kia chính là minh chứng rõ ràng nhất cho nỗi đau mà Trần Lê phải gánh chịu!
Không trách Trần Lê lại sợ tiếp xúc với người lạ hơn những bệnh nhân tự kỷ khác. Ngoài việc chìm đắm trong thế giới riêng, cậu còn phải hứng chịu vô vàn ác ý từ bên ngoài!
Ngụy Sâm phải dùng hết sức mới kìm nén được cơn thịnh nộ đang bùng lên. Hắn nhẹ nhàng kéo áo lại cho Trần Lê, vén chăn cẩn thận, rồi ra ngoài dặn dò y tá trực chú ý theo dõi phòng bệnh. Sau đó, hắn rời viện với cơn giận dữ ngùn ngụt, hướng thẳng đến nhà họ Trần.
...
Chẳng hiểu vì lý do gì, Trần Thanh - vốn định trở lại trường học - lại xin nghỉ một tuần và ở lại Ma Đô. Trần Vân Sinh, cha của Trần Thanh, cũng vừa trở về sau chuyến công tác dài ngày. Trần Du, em gái Trần Thanh, đặc biệt xin nghỉ học để về nhà. Chỉ thiếu mỗi Trần Lê, nếu không thì đúng là một đại gia đình đoàn viên.
Nhưng có lẽ chính vì lần này không có mặt Trần Lê, họ mới cảm thấy buổi sum họp này thật đáng trân trọng.
Dưới ánh đèn ấm áp, bữa cơm gia đình đang vui vẻ thì quản gia bước vào báo tin Ngụy Sâm tới.
Không khí lập tức đóng băng. Đỗ Giai Tầm đặt đũa xuống, ánh mắt tối sầm. Trần Thanh thì nhíu mày, trong mắt lóe lên tia giận dữ.
Hôm qua, hình ảnh Ngụy Sâm ôm Trần Lê bất tỉnh rời đi với vẻ mặt hung dữ vẫn còn ám ảnh họ. Dù không trực tiếp nổi giận, nhưng khí chất lạnh băng ấy như có thể xuyên thấu tim gan.
Riêng Trần Thanh, ngoài sợ hãi thoáng qua, trong lòng tràn ngập phẫn nộ. Hắn quen Ngụy Sâm hơn mười năm, chưa bao giờ bị đối xử thô lỗ, vậy mà lần này lại vì một thằng ngốc mà bị mắng!
Trần Vân Sinh và Trần Du không biết chuyện ngày hôm qua, chỉ thấy lạ khi Ngụy Sâm đến vào giờ này.
Trần Vân Sinh đặt đũa xuống, nói với quản gia: "Mời Ngụy thiếu gia vào đi."
Quản gia liếc nhìn Đỗ Giai Tầm một cái thật nhanh, thấy bà không có vẻ phản đối, mới ra mời Ngụy Sâm vào.
"Ngụy thiếu gia, mời ngài vào trong."
"Cảm ơn." Ngụy Sâm gật đầu lịch sự với quản gia, ánh mắt lạnh lùng không một tia cảm xúc.
...
"Ngụy Sâm đến rồi à, tìm Trần Thanh chứ?" Trần Vân Sinh đã ngồi ở phòng khách, cười niềm nở nhìn Ngụy Sâm.
"Lần này cháu đến là muốn bàn với bác về tình trạng của Trần Lê." Ngụy Sâm đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.