Ánh nắng hè càng lúc càng gay gắt khi bóng mặt trời dần lên tới đỉnh đầu, thiêu đốt cả thế giới khiến vạn vật như héo rũ.
Lo lắng Trần Lê vừa say nắng mới khỏi, Ngụy Sâm ngăn cậu tiếp tục vẽ khi mặt trời lên cao. Thời điểm chọn rất khéo - ngay khi cậu vừa hoàn thành một bức và chuẩn bị bắt đầu bức mới.
Đôi mắt to của Trần Lê dán chặt vào giá vẽ và hộp màu, rõ ràng không muốn Ngụy Sâm cất đi, cậu không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn chằm chằm như muốn giữ chặt lấy những thứ đó. Ngụy Sâm hiểu rõ ý cậu, nhưng không thể để cậu tiếp tục vẽ dưới cái nóng như thiêu đốt này. Hắn xoa nhẹ mái tóc mềm của Trần Lê: "Ngày mai anh sẽ đưa em đi chỗ khác vẽ. Giờ nắng quá gắt, em vừa ốm dậy, không thể để bị say nắng lại."
Không biết Trần Lê có hiểu lời Ngụy Sâm không, cậu chỉ chậm rãi rời mắt khỏi giá vẽ, nhìn vào đôi mắt ấm áp của Ngụy Sâm, rồi lại liếc nhìn hộp màu, như đang xác nhận điều gì.
"Yên tâm, ngày mai nếu trời đẹp, anh nhất định sẽ đưa em đi." Chẳng hiểu sao, Ngụy Sâm có thể đoán chính xác suy nghĩ của Trần Lê chỉ qua ánh mắt vốn dĩ vô hồn ấy.
Dường như đã yên lòng, Trần Lê từ từ đứng dậy. Vừa đứng lên, một bàn tay đưa ra trước mặt cậu, với những ngón thon dài, dưới nắng chiếu rọi dường như đang tản ra ánh sáng dịu nhẹ . Trần Lê nhìn chằm chằm bàn tay ấy rất lâu, rồi mới dè dặt đưa tay mình ra. Những ngón tay trắng bệch run nhẹ, như làm vỡ tan những vệt nắng rơi trên mặt đất.
Khi hai bàn tay chạm nhau, Trần Lê giật mình muốn rụt lại, nhưng Ngụy Sâm đã nhanh hơn, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt ấy.
Giữa tiết trời oi bức, lòng bàn tay Ngụy Sâm ẩm ướt mồ hôi, nhưng vẫn toát lên hơi ấm và sức mạnh kỳ lạ. Trần Lê không giằng co nữa, ngoan ngoãn để tay trong lòng bàn tay Ngụy Sâm, bước từng bước nhỏ theo hắn trở về phòng bệnh.
Mùa hè này, nắng vàng rực rỡ, cây cối xanh tươi, cả thế giới ngập tràn sức sống.
...
Chiều muộn, Ngụy Sâm đôn đốc Trần Lê ăn tối, ở lại chơi cùng cậu một lúc. Có lẽ do chưa hồi phục hẳn, Trần Lê sớm chìm vào giấc ngủ.
Ngụy Sâm ngồi bên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn người thiếu niên đang ngủ trên giường. Dù đã ngủ say, vầng trán Trần Lê vẫn nhăn lại, đôi mày khẽ cau, như đang đối mặt với cơn ác mộng nào đó.
Ngụy Sâm đưa tay định xoa dịu nếp nhăn ấy, nhưng vừa chạm đã vội rút lại.
Giấc ngủ của Trần Lê rất nông, chỉ một cử động nhỏ cũng có thể khiến cậu giật mình tỉnh giấc.
Cuối cùng, Ngụy Sâm chỉ nhẹ nhàng ém chăn cho cậu, thì thầm bên tai: "Ngủ ngon, mong em có giấc mơ đẹp." Giọng nói nhỏ nhẹ đầy trìu mến.
Ngụy Sâm lại ngồi lại bên giường thêm một lúc, đang định rời đi, Ngụy Sâm bỗng thấy Trần Lê giãy giụa trên giường như gặp ác mộng. Hắn vội vàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt, thì thầm trấn an: "Anh ở đây, anh sẽ bên em."
Có lẽ sự vỗ về ấy có tác dụng, Trần Lê dần dần dừng giãy giụa, lại một lần nữa im lặng, nhưng vẫn co quắp thành một cục, tư thế phòng thủ đầy bất an.
Chiếc chăn mỏng đã tuột khỏi người Trần Lê trong lúc giãy giụa, áo bệnh nhân cũng xộc xệch. Khi Ngụy Sâm định chỉnh lại trang phục cho cậu, ánh mắt hắn chợt dừng lại trên những vết thâm tím loang lổ ở vùng eo – trong tích tắt đôi mắt hắn tối sầm lại, sâu thẳm và lạnh giá như vực thẳm không đáy.