Chương 16: Thế giới trong tranh

Một khi cầm cọ, Trần Lê hoàn toàn đắm chìm vào thế giới riêng, mọi thứ xung quanh đều không thể ảnh hưởng đến cậu, mỗi một nét vẽ của cậu tưởng chừng hỗn độn nhưng khi chúng dần chồng chất lên nhau thì lại dần hiện lên một bức tranh khiến người xem sửng sốt.

Ngụy Sâm lặng lẽ đứng bên cạnh quan sát từng nét vẽ của Trần Lê. Bức tranh dưới ngòi cọ của Trần Lê, ấy cũng chính là thế giới nội tâm của cậu, qua đó hắn có thể phần nào thấu hiểu được tâm tư sâu kín của Trần Lê.

Ban đầu, Ngụy Sâm cũng chẳng thể nhận ra Trần Lê đang vẽ gì, phải đến hai mươi phút sau, khi bức tranh dần định hình, hắn mới giật mình nhận ra.

Đó là khung cảnh xung quanh, nhưng không một mảng màu nào toát lên sức sống của mùa hè rực rỡ. Những tán cây xanh um hiện lên như lũ quỷ gớm ghiếc đang giương nanh múa vuốt, những bóng người qua lại biến thành ác ma khát máu.

Đó chính là thế giới trong mắt Trần Lê - nơi mọi thứ đều đầy ác ý và đáng sợ, luôn đe dọa sẽ nuốt chửng cậu bất cứ lúc nào.

Nhìn bức tranh ấy, lòng Ngụy Sâm quặn thắt. Hắn ngước nhìn những tia nắng xuyên qua kẽ lá, thầm hứa sẽ mang ánh sáng ấy tràn ngập thế giới của Trần Lê, để cậu biết rằng cuộc đời này không chỉ toàn bóng tối và sợ hãi.

Trần Lê chấm nốt nét cuối cùng - một vệt đen đậm lên tán cây, hoàn thành tác phẩm. Bức tranh khiến bất cứ ai xem cũng cảm thấy ngột ngạt, dù mang tính trừu tượng cao nhưng những đường nét và mảng màu tưởng chừng hỗn loạn ấy lại có sức nặng khủng khϊếp, như đang bóp nghẹt không khí xung quanh.

“Cậu nhóc vẽ khá đấy.”

Ngay khoảnh khắc Trần Lê thu lại ngòi bút, một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai cả hai, Trần Lê bị kí©h thí©ɧ bởi âm thanh xa lạ này, cọ vẽ trên tay vì bị hù dọa mà rơi xuống, Trần Lê đứng bật dậy, co rúm người nép sau lưng Ngụy Sâm như chú chim non sợ hãi.

Ngụy Sâm xoa nhẹ bàn tay lạnh ngắt của Trần Lê để trấn an, rồi mới đưa mắt nhìn ông lão không biết đã đứng bên cạnh họ tự lúc nào. Giọng hắn lạnh như băng: "Có việc?"

Ông lão ăn mặc thật kỳ dị - ít nhất năm màu sắc sặc sỡ từ đầu đến chân, dưới ánh nắng trông như một khối pha lê lấp lánh. Mái tóc bạc phơ cùng những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt, không biết do hay cười hay vì dấu vết thời gian khắc nghiệt.

Nhìn có chút không đứng đắn, trong lòng Ngụy Sâm cảnh giác hơn không ít.

Ông lão nhìn phải ứng của Trần Lê cũng biết lời nói lúc nãy của mình có chút mạo muội, liền vội vàng xin lỗi: “Là lỗi của tôi, làm phiền đến các cậu rồi, nếu như gây ảnh hưởng tới các cậu, tôi vô cùng xin lỗi.” Ông ta cũng nhìn ra vẻ cảnh giác của Ngụy Sâm, khuôn mặt nở nụ cười đầy thành ý nói.

Cái gọi là không đánh mặt người cười, huống chi lão giả không chỉ cười mà còn thành khẩn nhận lỗi. Ngụy Sâm không thể tiếp tục thái độ lạnh nhạt, chỉ hỏi lại: "Vị lão tiên sinh này, không biết có việc gì?" So với lúc trước, giọng điệu đã lịch sự hơn nhiều.

"Tôi cũng là người yêu hội họa, vừa thấy bức tranh của cậu bé hợp gu, nên không cưỡng lại được mà tới đây. Quả thật có phần đường đột." Lão giả giải thích.

Giờ thì ông đã hiểu, chàng trai trẻ với phong cách vẽ độc đáo này hẳn có vấn đề tâm lý, nếu không đã chẳng tạo ra bức tranh u ám nhưng đầy ám ảnh như vậy.

Biết Trần Lê sợ tiếp xúc người lạ, lão giả chẳng đợi Ngụy Sâm đuổi khách, đã tự lui bước. Nhưng trước khi đi, ông để lại một câu nói và tấm danh thϊếp:

"Đây là danh thϊếp của tôi, cậu cứ giữ lấy, chắc chắn sẽ có lúc dùng đến."

Chờ cho lão giả đi xa, Ngụy Trần mới xem kỹ tấm danh thϊếp. Vừa nhìn thấy, ánh mắt hắn chợt tối sầm.

Gia Cát Dư - Giáo sư Học viện Mỹ thuật Q Đại

Ngụy Sâm lập tức tra cứu tên này, hàng loạt thành tựu hiện ra. Tóm lại, đây là danh họa nổi tiếng toàn cầu, người sáng lập trường phái hội họa mới.