Khi sương mai tan hết, Ngụy Sâm quyết định đưa Trần Lê ra ngoài đi dạo. Bị nhốt trong không gian chật hẹp chỉ khiến bệnh tình thêm trầm trọng.
Nhưng Ngụy Sâm cũng biết, đối với một người tự kỷ như Trần Lê làm sao lại muốn ra ngoài đi dạo? Bởi vì chỉ cần ra ngoài cậu phải tiếp xúc với rất nhiều người, mà điều này đối với Trần Lê mà nói chính là một thử thách vô cùng khó khăn.
Quả nhiên, khi Trần Lê nghe thấy Ngụy Sâm muốn mang mình ra ngoài đi dạo, cậu lập tức thu mình trong chăn, đôi mắt to ấy lại nhìn chằm chằm vào Ngụy Sâm, hiển nhiên là đang dùng ánh mắt để từ chối Ngụy Sâm.
Ngụy Sâm tự nhiên cũng dự đoán được tình huống này, từ sau lưng lấy ra cái bảng vẽ, cũng không nói là muốn mang cậu ra ngoài đi dạo nữa mà chỉ nói sẽ cùng Trần Lê ra ngoài vẽ tranh.
Nghe thấy hai chữ vẽ tranh, đôi mắt to của Trần Lê lập tức sáng rực, cậu cũng không nhìn Ngụy Sâm nữa, ánh mắt dán chặt vào chiếc bảng vẽ như bị thôi miên.
Ngụy Sâm thầm cười, ở giai đoạn này, duy chỉ có hội họa mới có thể khơi gợi cảm xúc nơi Trần Lê.
Cuối cùng, Trần Lê không cưỡng lại được sức hút của hội họa, cậu từ từ rời khỏi giường bệnh, chuẩn bị theo Ngụy Sâm ra ngoài, nhưng khi cánh cửa phòng mở ra, nhìn thấy dòng người qua lại tấp nập trên hành lang, cậu lại co rúm người, đứng chôn chân trước cửa không dám bước ra.
"Đừng sợ, có anh ở đây." Ngụy Sâm không nhịn được nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Trần Lê, giọng đầy khích lệ.
Bàn tay ấm áp và vững chãi của Ngụy Sâm khiến Trần Lê giật mình, cậu bản năng giằng tay ra vài lần, nhưng dưới ánh mắt trấn an dịu dàng của hắn, Trần Lê dần ngừng kháng cự, do dự bước một bước nhỏ ra khỏi cửa.
"Ngoan quá." Ngụy Sâm dùng tay kia xoa nhẹ lên mái tóc mềm của cậu.
Trần Lê vẫn im lặng, khuôn mặt đờ đẫn nhưng toát lên vẻ căng thẳng tột độ, như đang đối mặt với kẻ thù.
…….
Sáng hôm nay trời trong xanh, khoảng tám giờ, cái nắng nóng còn chưa kịp ngự trị, ánh nắng vàng rực rọi qua kẽ lá, in những đốm sáng lốm đốm trên mặt đất.
Đúng lúc này, nhiều người tranh thủ ra ngoài hít thở trước khi cái nóng mùa hè ập đến, khu vườn nhỏ dưới bệnh viện rộn rã tiếng cười nói của bệnh nhân và người nhà, thỉnh thoảng có bóng áo blouse trắng thoăn thoắt đi qua, tạo nên khung cảnh nhộn nhịp.
Nhưng với Trần Lê, khung cảnh ấy như đè nén lên từng sợi thần kinh. Mỗi khi có người đi qua, cậu lại co rúm vào lòng Ngụy Sâm, đôi mắt to đẫm vẻ sợ hãi nhìn quanh, ướt như.
Suốt quãng đường, Ngụy Sâm luôn che chở cho cậu, dáng người cao lớn của hắn như bức tường thành ngăn cách dòng người qua lại, tạo ra một không gian an toàn.
Nhờ sự bảo vệ ấy, Trần Lê dần thả lỏng, cậu bước theo nhịp chân Ngụy Sâm, cúi gằm mặt không dám ngó nghiêng, như thể thế giới xung quanh chẳng liên quan gì đến mình.
Cuối cùng, họ dừng chân dưới một gốc cây râm mát. Ngụy Sâm cẩn thận dựng giá vẽ, đặt hộp màu nước cao cấp mới mua bên cạnh, rồi nhẹ nhàng đỡ Trần Lê ngồi xuống.
"Anh không rõ sở trường của em là vẽ loại nào," Ngụy Sâm vừa nói vừa đưa cây cọ cho cậu, "nhưng nhân viên cửa hàng bảo loại màu này không chứa chất độc hại, nên anh mua nó cho em."
Kỳ diệu thay, khi cầm cọ, Trần Lê bỗng biến đổi hoàn toàn. Từ một chàng trai nhút nhát, cậu bỗng toát lên thần thái khác thường - một vẻ lấp lánh khiến Ngụy Sâm không thể rời mắt, như thể có ánh hào quang nào đó tỏa ra từ con người cậu.
Không cần phác thảo, Trần Lê pha màu rồi phóng bút lên giấy vẽ. Ánh mắt tập trung cao độ, thế giới xung quanh đối với cậu giờ đây không còn là nỗi sợ hãi nữa, mà chỉ đơn thuần là nguồn cảm hứng sáng tạo tác phẩm của cậu.