Sáng hôm sau, trời vẫn chưa sáng tỏ, Trần Lê đã tỉnh lại, không gian trắng toát của bệnh viện khiến cậu ngơ ngác một lúc, ánh mắt vô hồn đăm đăm nhìn lên trần nhà.
Cánh cửa phòng bệnh bất ngờ mở ra, Trần Lê theo bản năng co rúm người, bàn tay dưới chăn siết chặt mép chăn, trong ánh mắt vô thần nhiều thêm một tầng đề phòng, nhưng ngay sau đó, một giọng nói trầm ấm vang lên: “Em tỉnh rồi sao? Đói bụng chưa? Anh mang cháo tới cho em đây."Ngụy Sâm bước vào với hộp cháo nóng trên tay, thấy Trần Lê đã dậy, nhẹ nhàng đặt hộp cháo lên bàn cạnh giường, dịu dàng nói.
Lúc này Trần Lê quay đầu, chỉ khi nhận ra khuôn mặt quen thuộc, Trần Lê mới từ từ thả lỏng tay đang nắm chặt mép chăn, vẻ đề phòng trong mắt cũng tan biến.
Ngụy Sâm âm thầm quan sát từng biểu hiện nhỏ của cậu, nhìn thấy dáng vẻ đó của Trần Lê, trong lòng dâng lên niềm vui khó tả, hắn nâng cao phần đầu giường để Trần Lê ngồi dậy.
“Đói rồi đúng không?" Ngụy Sâm mở hộp cháu ra, hương thơm lập tức tản ra khắp nơi, Trần Lê ngửi ngửi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hộp cháo trên tay Ngụy Sâm.
Ngụy Sâm cũng không để Trần Lê sốt ruột, múc một thìa cháo, thổi nhẹ cho nguội bớt rồi đưa tới miệng Trần Lê. Dù là lần đầu chăm sóc người khác, mọi động tác của Ngụy Sâm đều thuần thục như đã làm cả trăm lần.
Trần Lê ngơ ngác nhìn thìa cháo, rồi lại nhìn Ngụy Sâm, sau đó mới chậm rãi mở miệng ăn muỗng cháo mà Ngụy Sâm đút. Cậu nuốt chửng mà không thèm nhai, như thể đã đói lâu ngày hoặc không biết cách ăn uống.
"Ăn từ từ thôi." Ngụy Sâm nhìn dáng vẻ ăn ngấu nghiến của Trần Lê, cũng mai là hôm nay hắn đặt cháo, nếu như là cơm thì chẳng phải Trần Lê sẽ bị nghẹn sao ?
Sau đó Ngụy Sâm tự ăn một muỗng, còn đặt biệt thả chậm động tác, nhẹ nhàng dạy cậu cách nhai, lần thứ hai được đút ăn, Trần Lê đã bắt chước theo dáng vẻ của Ngụy Sâm, dù vẻ mặt vẫn đờ đẫn, nhưng Ngụy Sâm vẫ cảm nhận được, Trần Lê rõ ràng đã thả lỏng hơn.
Cho đến khi Ngụy Sâm đem muỗng cháo cuối cùng đút vào miệng Trần Lê, Ngụy Sâm mới bỏ hộp cháo xuống, khi bữa sáng kết thúc, Ngụy Sâm lấy khăn giấy lau đi vệt cháo còn hưu lại trên khóe miệng cậu, hạ giường bệnh của Trần Lê xuống, vuốt ve mái tóc mềm mại rồi dịu dàng nói: "Nghỉ ngơi thêm đi."
Ánh mắt Trần Lê vẫn dán chặt vào Ngụy Sâm, đột nhiên Ngụy Sâm như hiểu được ý cậu, giúp Trần Lê ép góc chăn, Ngụy Sâm vỗ về: "Đừng lo, anh sẽ ở đây với em." Lại như nhớ ra điều gì, Ngụy Sâm đối diện với đôi mắt vô thần của Trần Lên, rồi thêm một câu như lời thề: "Mãi mãi bên em."
Một tia cảm xúc thoáng qua trong đôi mắt to tròn của Trần Lê, thoáng qua rồi vụt tắt đi.
Tuy Ngụy Sâm không kịp nhận ra cảm xúc đó nhưng trong lòng lại có chút vui sướиɠ khôn xiết, phải chăng có thể hiểu rằng, Trần Lê đã dần dần hạ xuống cảnh giác với hắn, cho phép hắn bước vào thế giới của cậu?
Không nhịn được một lần nữa đưa tay xoa mái tóc mềm mại của Trần Lê, Ngụy Sâm nói: “Nằm đây thêm lát nữa, trễ chút nữa anh mang em ra ngoài đi dạo.”
Cũng không biết Trần Lê nghe có hiểu hay không, chỉ thấy cậu chủ động cọ cọ vào tay Ngụy Sâm, đôi mắt vẫn như cũ nhìn chằm chằm vào Ngụy Sâm.
Hành động này của Trần Lê làm Ngụy Sâm vui sướиɠ vô cùng, bàn tay của Ngụy Sâm lưu luyến vuốt ve trên đỉnh đầu Trần Lê, dù khuôn mặt không thể nở nụ cười, nhưng ánh mắt của Ngụy Sâm lại dịu dàng đến mức như muốn nhấn chìm cậu trong biển tình vậy.”
Khi Ngụy Sâm định rút tay khỏi mái tóc cậu, Trần Lê bất ngờ ngẩng đầu hướng theo bàn tay ấy, hành động có chút gấp rút, hiển nhiên không muốn Ngụy Sâm rút tay lại.
"Em ngoan quá." Ngụy Sâm hiểu được ý tứ của Trần Lê,dù khuôn mặt vẫn lạnh như tiền nhưng ánh mắt dịu dàng đủ làm tan chảy băng giá, giọng Ngụy Sâm vang lên đầy âu yếm.