Lúc bác sĩ khám cho Trần Lê, phát hiện trên cơ thể của Trần Lê có rất nhiều vết thương còn chưa lành hẳn, có cũ, có mới, dấu hiệu rõ ràng của tình trạng bạo lực kéo dài.
Vậy cho nên khi có kết quả kiểm tra, lúc Ngụy Sâm đến hỏi tình hình, bác sĩ nhìn chằm chằm vào Ngụy Sâm, giọng nói đầy sự nghi ngờ: “Cậu với bệnh nhân có quan hệ gì? Tại sao bệnh nhân lại trúng nắng nghiêm trọng như vậy?” Tuy ông đã làm nghề nhiều năm, cũng quen với sự sống chết, nhưng lại không thể làm ngơ trước bạo lực gia đình.
Từ trong giọng điệu của bác sĩ Ngụy Sâm cũng lờ mờ nhận ra ẩn tình trong đó, liền sốt sắng hỏi: “Bác sĩ, tình trạng của bệnh nhân như thế nào rồi?” Dù nét mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng ánh mắt hắn chất chứa nỗi đâu cũng là sự thật.
“Anh hãy trả lời tôi quan hệ của anh với bệnh nhân trước đã!" Bác sĩ kiên quyết không nhượng bộ. Nếu người này chính là thủ phạm, ông sẽ không tiết lộ bệnh tình mà còn báo cảnh sát can thiệp.
Ngụy Sâm hiểu rằng phải làm rõ mối quan hệ mới có thể gặp Trần Lê. "Tôi là hôn phu của cậu ấy. Hôm nay là lần đầu đến nhà thăm cậu ấy." Giọng nói trầm đυ.c đầy phẫn nộ xen lẫn lo âu.
Bác sĩ quan sát Ngụy Sâm một hồi, thấy biểu cảm chân thật mới trầm giọng: "Bệnh nhân mắc chứng tự kỷ, anh hẳn đã biết?"
Ngụy Trần gật đầu.
"Sức khỏe bệnh nhân rất yếu: say nắng nặng, thiếu máu, suy dinh dưỡng, chậm phát triển... Những vấn đề này có thể cải thiện bằng điều trị. Nguy hiểm nhất là tổn thương tâm lý. Tôi nghĩ bệnh nhân đã sống lâu trong môi trường bạo lực và bị cô lập, khiến bệnh tự kỷ ngày càng trầm trọng. Cậu ấy sợ tiếp xúc nhưng không dám từ chối, chỉ im lặng chịu đựng - có lẽ do từng bị trừng phạt khi phản kháng. Điều này khiến bệnh tình ngày càng nặng. Nếu không kéo cậu ấy ra khỏi bóng tối kịp thời, e rằng một ngày nào đó..." Bác sĩ liếc nhìn Ngụy Sâm, tiếp tục: "Là hôn phu của cậu ấy, tôi thấy anh cũng thực sự quan tâm đến bệnh nhân. Hy vọng anh có thể đưa cậu ấy đến môi trường mới, đừng bao giờ quay lại nơi cũ - nó sẽ tiếp tục ám ảnh tới bệnh nhân và làm bệnh nặng thêm."
"Vâng." Ngụy Sâm nghiến răng đáp, giọng nói ngập tràn phẫn nộ. Mặt hắn vẫn lạnh như băng nhưng mắt đỏ ngầu, hai bàn tay nắm chặt đến nổi gân xanh, khớp xương kêu răng rắc - dấu hiệu của cơn thịnh nộ tột độ.
Bác sĩ không an ủi mà hỏi thẳng: "Cần tôi báo cảnh sát không?" Vụ bạo hành này cần sự can thiệp của pháp luật.
Ngụy Sâm lắc đầu: "Không cần. Vô ích thôi." Với gia tộc họ Trần, cảnh sát nào giải quyết được?
Hiểu ra ẩn ý, bác sĩ vỗ vai Ngụy Sâm: "Khi bệnh nhân tỉnh dậy, hãy đối xử tốt với cậu ấy. Cậu ấy đã chịu đựng quá nhiều rồi."
Ngụy Sâm im lặng. Đôi mắt đỏ ngầu hướng về phòng bệnh hé cửa, nơi Trần Lê vẫn bất tỉnh trên giường, yên lặng đến đau lòng.