Chương 11: Lần đầu tiên tiếp xúc

Ánh nắng mùa hè chói chang như thiêu đốt, khiến thế giới như bị nhấn chìm trong một cái chảo hơi nóng bỏng. Căn gác xép nhà họ Trần còn ngột ngạt hơn.

Trần Lê ngày ngày ở trong căn phòng ấy, dù là người sắt cũng có lúc đạt đến giới hạn chịu đựng.Vậy nên khi Ngụy Sâm bước đến bên cậu, ánh mắt hắn chạm phải khuôn mặt đỏ ửng lên vì sốt, mọi cảm xúc dịu dàng trong lòng tan biến, chỉ còn lại nỗi lo lắng khôn nguôi.

Ngụy Sâm đứng chắn trước mặt Trần Lê, cắt đứt tầm nhìn của cậu ra cửa sổ. Lúc này Trần Lê mới nhận ra có người xâm nhập thế giới của mình. Sự phòng bị và nhút nhát lập tức hiện rõ trong đôi mắt, cây cọ vẽ rơi xuống đất, màu đen loang ra như một đóa hoa đen. Toàn thân Trần Lê bắt đầu run rẩy.

Ngụy Sâm biết mình đã làm cậu hoảng sợ, nhưng tình trạng sức khỏe hiện tại của Trần Lê buộc phải rời khỏi nơi này ngay. Nhìn kỹ lại, khuôn mặt đỏ ửng nhưng ánh mắt đã có chút mê man, trên da còn lấm tấm những hạt muối trắng do mồ hôi bốc hơi để lại.

Ngụy Trần khẽ ngồi xổm xuống. Dù không thể nở nụ cười dịu dàng, hắn cố gắng làm ánh mắt mình mềm mại nhất, không để Trần Lê cảm thấy áp lực.

“Trần Lê đừng sợ, anh sẽ không làm hại em.” Giọng nói trầm ấm dường như có sức an ủi kỳ lạ khiến Trần Lê ngập ngừng ngẩng đầu nhìn Ngụy Sâm.

“Đừng sợ, anh sẽ không làm hại em.” Ngụy Sâm dịu dàng lặp lại lần nữa, không vội vàng chạm vào Trần Lê.

Theo lý thuyết, người mắc chứng tự kỷ sẽ đem chính mình nhốt vào một thế giới, từ chối ý tốt cùng dịu dàng từ bên ngoài muốn thâm nhập vào. Nhưng sau khi Trần Lê nhìn thấy Ngụy Sâm, ánh mắt đầy phòng bị của cậu dần dần tan biến đi.

Ngụy Sâm nhận ra sự thay đổi này của cậu, ngoài mặt tỏ ra ngoài ý muốn, nhưng trong lòng tràn ngập niềm vui bất ngờ. Chỉ cần Trần Lê không sự tuyệt thiện ý của hắn, hắn sẽ dùng cả đời này từng chút một kéo cậu ra khỏi thế giới cô độc kia.

“Anh tên là Ngụy Sâm, em có thể gọi anh là A Sâm.” Ngụy Sâm nói rồi khẽ tiến gần hơn một chút, kiên nhẫn dẫn dắt cậu.

Trần Lê lúc này cũng có phản ứng, cánh tay cứng đờ của cậu từ từ giơ lên, hướng về phía khuôn mặt Ngụy Sâm. Khi gần chạm tới, Trần Lê như chợt nhớ ra điều gì, cậu lại sợ hãi rụt tay lại.

"Trần Lê, không sao đâu, hãy chạm vào mặt anh đi." Ngụy Sâm hiểu ý định của cậu, lại gần hơn chút nữa, giọng nói dịu dàng dỗ dành.

Trên mặt Trần Lê không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt không rời khuôn mặt Ngụy Sâm. Sự sợ hãi trong mắt cũng dần tan biến. Cậu lại giơ tay lên, từng chút một tiến về phía Ngụy Sâm. Không biết lúc này trong lòng cậu nghĩ gì, bàn tay run nhẹ nhưng kiên định tiến về phía trước.

Cuối cùng, đầu ngón tay cũng chạm được vào gò má Ngụy Sâm. Hơi ấm từ đó khiến Trần Lê khẽ co ngón tay lại. Chỉ khi nhìn thấy ánh mắt khích lệ của Ngụy Sâm, bàn tay cứng đờ mới dần thả lỏng, bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt ấy, như muốn xác nhận điều gì đó.

Ánh mắt Ngụy Sâm tràn đầy dịu dàng. Để Trần Lê dễ dàng chạm vào mặt mình hơn, hắn hoàn toàn ngồi xổm trước mặt cậu. Kỳ lạ thay, Trần Lê không hề có biểu hiện chống đối với khoảng cách gần như vậy.

Một người thì ngồi, một người thì ngồi xổm, trong căn gáp xép yên lặng, hơi ấm dần lan tỏa, cho đến khi….

“Trần Lê, cậu đang làm gì đấy!” Một giọng nói cắt ngang sự bình yên trước mắt.

Trần Thanh bước lên chứng kiến cảnh Trần Lê đặt tay lên mặt Ngụy Sâm. Không cần biết ý đồ của thằng ngốc là gì, cậu ta lập tức quát lớn.

Trần Lê như phản xạ có điều kiện đứng bật dậy. Có lẽ do say nắng quá nặng, hoặc cơ thể suy nhược vì thiếu dinh dưỡng lâu ngày, cậu vừa đứng lên đã không giữ được thăng bằng, ngã quỵ xuống trong cơn choáng váng.

"Trần Lê!" Ngụy Trần nhanh như cắt đỡ lấy cậu trong vòng tay.