Ngụy Sâm biết cuộc sống của Trần Lê ở Trần gia không tốt, nhưng lại không nghờ Trần Lê ở Trần gia lại bị đối xử tệ đến thế.
Dưới sự dẫn đường của người giúp việc, Ngụy Sâm đến trước phòng của Trần Lê, nói đây là căn phòng, còn không bằng nói đây cái gác xếp, cửa gác xếp được đóng chặt, người giúp việc đưa Trần Lê đến trước cửa gác xếp thì dừng lại, nói: “Ngụy tiên sinh, tiểu thiếu gia không thích bị người khác làm phiền, nên tôi xin phép lui xuống trước ạ.” Lúc nói đến Trần Lê, trong lời nói của người làm này không có một chút tôn kính nào, Ngụy Sâm thậm chí còn nghe ra được sự khinh miệt trong đó
Rất hiển nhiên, ở Trần gia, đến một tên đầy tớ cũng có thể coi thường Trần Lê. Nếu không có sự mặc nhiên của chủ nhân, lẽ nào một kẻ hầu dám bộc lộ thái độ khinh bỉ trắng trợn như vậy?
Mặt Ngụy Sâm không một biểu cảm, nhưng trong lòng đau nhói vì hoàn cảnh của Trần Lê. Càng thêm khẳng định quyết định đưa cậu sớm rời khỏi Trần gia là đúng đắn.
Sau khi người giúp việc rời đi, Ngụy Sâm bước lên gõ nhẹ vào cửa. Bên trong yên ắng không một tiếng đáp lại. Ngụy Trần hiểu tính Trần Lê sẽ không ra mở cửa, nhưng cảm nhận không khí tĩnh mịch quá mức bên trong, lòng hắn bỗng dưng hoảng hốt. Những tiếng gõ cửa trở nên gấp gáp hơn.
Vẫn chỉ là sự im lặng đáp trả. Trái tim Ngụy Sâm như bị ai bóp nghẹt, nhịp đập dồn dập muốn trào ra khỏi cổ họng. Trong khoảnh khắc mất lý trí đó, hắn xoay người vung chân đá mạnh, cánh cửa gỗ bật mở.
Ngay khoảnh khắc cửa phòng bị đá mở ra, một luồng hơi nóng hòa lẫn mùi màu sơn hăng nồng xộc thẳng vào mặt Ngụy Sâm. Chẳng màng đến khó chịu, hắn vội vàng quét mắt khắp căn gác xép chật chội để tìm bóng dáng Trần Lê.
Không gian nhỏ hẹp khiến Ngụy Sâm gần như nhìn thấy cậu ngay lập tức. Chàng thanh niên gầy guộc ngồi thẳng lưng trước giá vẽ, tay cầm bút màu phóng bút trên giấy. Ngoài trời nắng đẹp, nhưng thế giới dưới nét vẽ của cậu lại ngập tràn những mảng màu u tối. Kết hợp với không gian ngột ngạt, tất cả tạo nên một cảm giác bức bối đến nghẹt thở.
Nhà họ Trần vốn lắp đặt hệ thống điều hòa. Dù là giữa mùa hè oi ả, bên trong biệt thự vẫn mát lạnh như xuân. Duy chỉ có căn gác mái này là ngoại lệ - trực tiếp hứng chịu ánh nắng mặt trời, nhiệt độ chẳng khác nào ngoài trời. Cửa sổ đóng kín khiến không khí ngưng trệ, hơi nóng trong phòng có thể tưởng tượng được.
Ngụy Sâm vừa bước vào chốc lát mà trán đã lấm tấm mồ hôi. Nhưng hắn như mất hết cảm giác, đờ đẫn nhìn bóng lưng thanh niên, trong khoảnh khắc quên mất lời nói, quên mất nơi mình đang đứng.
Trong tích tắc ấy, đầu óc hắn như có pháo hoa bùng nổ. Bóng lưng thẳng tắp kia hòa làm một với khuôn mặt đầy máu nhưng nở nụ cười trong ký ức. Ngụy Sâm bỗng vui sướиɠ điên cuồng, mắt lập tức ngân ngấn lệ. Giọt nước mắt long lanh lăn dài trên gò má, tụ lại ở cằm vuông rồi rơi xuống.
Không biết bao lâu sau, Ngụy Sâm mới vội vàng lau nước mắt, bước về phía Trần Lê. Hắn dừng lại bên cậu, đưa tay định chạm vào nhưng lại ngừng bặt khi cánh tay còn lơ lửng giữa không trung. Trần Lê bây giờ hoàn toàn khép mình trong thế giới riêng, bất kỳ sự chạm vào nào từ người khác đều là cực hình với cậu.
"Trần Lê..." Ngụy Sâm khẽ gọi tên cậu. Hai âm tiết ấy vang lên nơi đầu lưỡi hắn sao mà dịu dàng đến thế.
Chàng thanh niên như không hề hay biết có người bước vào, ánh mắt đăm đắm nhìn về phía xa xăm. Trên trang giấy vẽ, một tia nắng vô tình lọt qua khe cửa sổ, chiếu xuống chỗ màu sắc đen tối nhất.