“Phòng đấu giá?” Mắt Yến Thiên Ngân ánh mắt sáng lên, nói: “Là phòng đấu giá Nhuận Nguyên của Đoạn gia ạ?”
“Không sai.” Lận Huyền Chi gật gật đầu, nói: “Không thì, chúng ta đến Đoạn gia một chuyến trước nhé.”
“Được ạ!” Yến Thiên Ngân nói: “Ta có thể gặp Vũ Dương ca ca thêm một lần rồi.”
A Bạch và Hổ Phách một trước một sau chạy tới, A Bạch vẫy vẫy đuôi với Yến Thiên Ngân.
Yến Thiên Ngân ôm A Bạch lên, nói với Lận Huyền Chi: “Đại ca, A Bạch muốn ăn quả Yêu Hỉ, chỗ huynh còn không á.”
Lận Huyền Chi lấy ra hai quả Yêu Hỉ, đút cho mỗi con một quả.
Ăn được quả Yêu Hỉ, A Bạch bắt đầu tung ta tung tăng, làm nũng trong lòng ngực Yến Thiên Ngân, họng còn phát ra tiếng grừ grừ đầy thoải mái.
Hổ Phách coi như còn biết rụt rè, nhưng nhìn tốc độ nó liếʍ láp quả Yêu Hỉ Quả, chắc chắn nó thích vô cùng.
Lận Huyền Chi bỗng nhiên nghĩ đến việc: Đời trước hai chú hổ con này, chạy theo Hàn Ngọc Nhiên, chẳng lẽ là vì Hàn Ngọc Nhiên cho chúng nó ăn cực kỳ nhiều quả Yêu Hỉ?
Đương nhiên, suy nghĩ này quả thật quá nực cười.
Tuy Đoạn gia và Lận gia đều là đại thế gia của Thanh Thành, nhưng hai nhà lại khá xa cách, tạo ra thế kiềng ba chân cùng với Hàn gia, đầu xây dựng căn cơ tại Thanh Thành.
Kiến trúc của Đoạn gia theo phong cách thành lũy, Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân đến đại môn thành lũy Đoạn gia, thì bị thị vệ ngăn lại. Chẳng qua, ngay khi thị vệ này nhận ra Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân, bèn để người đi vào ngay.
Sau khi vào trong thành lũy, Yến Thiên Ngân cảm khái: “Nhìn qua, Đoạn gia cũng nghiêm ngặt ghê.”
“Đây là đương nhiên.” Lận Huyền Chi gật đầu, tầm mắt đảo qua những thị vệ nên bước nhanh chóng, nói: “Đoạn gia tốt xấu gì cũng là thế gia nhất lưu, là mặt mũi của Thanh Thành, sẽ luôn có sự khác biệt với các đại thế giao khác.”
Yến Thiên Ngân chớp chớp mắt, nói: “Nhìn thật là khí thế, bao giờ Lận gia mới có thể khí thế được như này nhỉ?”
Lận Huyền Chi nói: “Rồi sẽ có ngày đó thôi.”
Các gia tộc mọc lên nhan nhan, được phân chia thành các cấp bậc khác nhau, bởi vậy cũng có những quy củ bất thành văn.
Gia tộc siêu nhất lưu, quy mô lớn nhất, gia tộc nhất lưu đứng hàng tiếp theo, còn loại gia tộc như Lận gia được phân đến bậc thứ ba, quy mô không thể vượt qua gia tộc nhất lưu như Đoạn gia, nếu không sẽ bị coi là khıêυ khí©h.
Ví như, toàn bộ Thanh Thành, quy mô của Đoạn gia lớn nhất, sau đó là Hàn gia, cuối cùng mới là Lận gia.
Yến Thiên Ngân cũng coi như khá quen thuộc với Đoạn gia, khi trước, lúc tâm trạng của Lận Huyền Chi không tốt, nhìn cậu không vừa mắt, cậu sẽ theo Đoạn Vũ Dương đến Đoạn gia ở một khoảng thời gian.
Hai chú hổ con nghênh ngang đi trước mở đường. Trước kia, chúng nó toàn theo Yến Thiên Ngân đến đây chơi đùa, đương nhiên cũng biết đường nào ngắn nhất. Khi đến sân viện của Đoạn Vũ Dương, Yến Thiên Ngân thấy tiểu tư Nguyên Bảo bên người cậu ấy.
Nguyên Bảo cũng thấy Yến Thiên Ngân, đôi mắt sáng lên ngay tức thì, buông việc ra, chạy tới nói: “Thiên Ngân thiếu gia, ngài tới rồi!”
Yến Thiên Ngân gật đầu, hỏi: “Vũ Dương ca đâu?”
Nguyên Bảo nói: “Thiếu chủ mới chạy đến luyện võ trường hóng chuyện rồi.”
“Hóng chuyện gì thế?” Yến Thiên Ngân hiếu kỳ nói.
“Bách gia tế hội sắp đến rồi, hai ngày này, vì để tranh dành danh ngạch tham dự, đệ tử Đoạn gia mỗi ngày đều đánh đến vỡ đầu chảy máu ở trong luyện võ trường ấy ạ.” Nguyên Bảo nói sinh động như thật.
Yến Thiên Ngân sờ sờ mũi, nói: “Không phải nói, chỉ cần đạt tầng năm Luyện Khí đến tầng ba Trúc Cơ, đều có thể tham gia à?”
Nguyên Bảo cũng giật mình, nói: “Nhưng khi thiếu chủ truyền đạt lời của gia chủ có nói, Đoạn gia chỉ có hai danh ngạch. Hơn nữa trong đó còn có một danh ngạch của giấy thông hành, thành ra chỉ còn lại có một danh ngạch thôi mà! Thế nên để định ra được xem đệ tử nào trong Đoạn gia được tham gia, thì phải giành giật thông qua quá trình luận võ chính thức.”
Yến Thiên Ngân: “..”
Đoạn Vũ Dương cũng hư ghê, lừa người không chớp mắt, cả huynh đệ tỷ muội nhà mình cũng bẫy nữa.
Yến Thiên Ngân nhìn Lận Huyền Chi, hơi phiền muộn, nói: “Đại ca, sao ta cứ cảm thấy, một ngày nào đó Vũ Dương ca sẽ bị mọi người đánh chết.”
Lận Huyền Chi gật đầu, cũng có cảm giác tương tự, nói: “Vả lại, ta thấy ngày đấy không còn xa đâu.”
Nguyên Bảo: “...”
Họ là bạn của thiếu gia thật hả?
Sao nhóc cứ cảm thấy, bạn của thiếu gia, không đáng tin cậy quả thì phải?
Chẳng qua, nhìn thiếu gia nhà mình còn không đáng tin hơn.
Lận Huyền Chi nói: “Dẫn chúng ta qua đó xem xem.”
Nguyên Bảo vội vàng đi trước dẫn đường.
Tại luyện võ trường của Đoạn gia, Đoạn Vũ Dương bắt chéo chân, ngồi trên ghế mây, thi thoảng lại nhón linh quả đã được cắt gọt sẵn trong khay. Cậu ấy đắc ý dạt dào, nhìn Đoạn Vũ Hào đang vất vả đánh nhau với một đệ tử khác của Đoạn dưới đài luyện võ, còn hay tặc lưỡi phê bình.
“Ai nha, Đoạn Vũ Hào, sáng nay mày không uống sữa à? Chỉ có chút sức lực này, còn muốn tham gia Bách gia tế hội?”
“Đoạn Vũ Hào, thể diện đâu, thể diện đâu! Chiêu này của ngươi cũng khó coi quá rồi đó, thể diện của ngươi đâu?”
Đoạn Vũ Hào: “...”
Đoạn Vũ Hào sắp nổ tung rồi, nhưng gã ta cố nhịn xuống.
“Vũ Dương ca.” Yến Thiên Ngân đứng sau lưng Đoạn Vũ Dương, gọi một tiếng.
Đoạn Vũ Dương suýt chút nữa ngã từ trên ghế xuống, cậu ấy nhảy dựng lên, vỗ vỗ ngực, nói: “Sao đệ đi đường chẳng phát ra chút tiếng động nào hết thế?”
Yến Thiên Ngân gãi gãi đầu, nói: “Vì gần đây ta tìm được bí quyết tu luyện, cho nên lợi hại hơn rồi.”
Đoạn Vũ Dương đánh giá Yến Thiên Ngân, tức khắc có chút kinh ngạc, nói: “Luyện Khí kỳ tam trọng?”
Yến Thiên Ngân tự hào ưỡn ngực, dùng sức gật đầu, nói: “Ta biết ngay mà, ta lợi hại như vậy, chắc chắn người khác liếc một cái là phát hiện ra ngay.”
Đoạn Vũ Dương: “…”
Đoạn Vũ Dương quay qua nói chuyện với Lận Huyền Chi: “Khách ít đến nha Lận công tử, ngươi không có việc gì sẽ không đến đây, nói đi, tìm bổn thiếu gia làm gì?”
Lận Huyền Chi nói: “Đến cửa dẫn mối làm ăn cho ngươi.”
Đoạn Vũ Dương nhướng nhướng mày, nói: “Lại có pháp khí muốn bán đi?”
Lận Huyền Chi gật đầu, nói: “Không sai.”
Đoạn Vũ Dương hứng thú, nói: “Chúng ta tìm chỗ nào đó an tính nói chuyện đi, thứ được ngươi bán ra, chắc chắn không bình thường a.”
Cậu ấy đã tận mắt nhìn thấy Lận Huyền Chi vừa ra tay đã luyện được pháp khí cực phẩm, Đoạn Vũ Dương gấp không chờ nổi, muốn nhìn xem, lần này hắn muốn món bán bảo bối gì..
Trên đài cao của luyện võ, Đoạn Vũ Hào đã phẫn nộ hất đối thủ xuống đài, tư thế kia hiển nhiên không được đẹp cho lắm.
Đoạn Vũ Hào nhảy xuống khỏi võ đài, lòng đầy lửa giận vọt đến trước mặt Đoạn Vũ Dương, ánh mắt khinh miệt đảo qua Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân, cuối cùng lại dừng lại trên mặt Đoạn Vũ Dương.
Đoạn Vũ Hào lạnh lùng nói: “Ta đã thắng tất cả những đệ tử khác của Đoạn gia, danh ngạch kia, là của ta.”
Đoạn Vũ Dương gật đầu, nói: “Được thôi.”
Đoạn Vũ Hào sửng sốt, gã ta cho rằng Đoạn Vũ Dương chắc chắn sẽ còn làm khó hắn, không ngờ, Đoạn Vũ Dương lại cho gã ta qua cửa dễ dàng đến vậy.
“Chẳng qua…” Đoạn Vũ Dương kéo dài giọng.
Lòng Đoạn Vũ Hào căng lên, sắc mặt thúi hoắc, nói: “Chẳng qua cái gì? Ta cảnh cáo ngươi, trước khi phụ thân rời đi cũng đã nói, tuy đã giao chuyện của Bách gia tế hội cho ngươi, không đồng nghĩa với việc ngươi có thể gian lận! Nếu ngươi chuyên quyền độc đoán, ta sẽ nhờ mẫu thân làm chủ.”
“Yên tâm yên tâm, ta là loại người đấy ư?” Đoạn Vũ Dương xua xua tay, tùy tiện nói: “Sau khi qua đợt tuyển chọn này, ta cảm thấy mấy đệ tử có thể chống đỡ đến lúc gần cuối đều không tệ, cho nên, ta quyết định cho các ngươi tham gia Bách gia tế hội hết.”
Đoạn Vũ Hào: “… Ngươi có ý gì?”
Hiển nhiên, hiện Đoạn Vũ Hào đang rất tức giận, cả giọng cũng lớn hơn vài phần.
Còn các đệ tử Đoạn gia đang ủ rũ cụp đuôi ở bên cạnh, cả đám ai cũng có tinh thần tỉnh táo.
“Thiếu chủ, ngài đây là có ý gì?”
“Trong tay ngài còn danh ngạch à?”
“Chúng ta cũng còn cơ hội có phải hay không?”
Đoạn Vũ Dương nhìn những khuôn mặt nhỏ tràn ngập chờ mong này, gãi gãi đầu, nói: “Cái đó, không phải mấy ngày trước mọi người đã trắc nghiệm rồi à? Chỉ cần Có tu vi trong khoảng từ tầng năm luyện khí đến tầng ba trúc cơ, tuổi tác lại không vượt qua hai mươi bảy, đều có thể tham gia, đã nói rõ như vậy rồi. Chư vị cũng đã thấy được mình còn thiếu sót nhiều rồi đấy, thừa dịp ba tháng này, tu luyện cho tốt, phải cảnh tỉnh mình từng giây từng phút.” Đoạn Vũ Dương nói xong, giang hai chân chạy trốn nhanh như chớp.
Đoạn Vũ Hào tỉnh táo lại, ngay lập tức rít gào: “Khốn nạn, con mẹ nó ngươi chơi xỏ ta?!”
Đoạn Vũ Hào vốn định đuổi theo đánh người, nhưng lại bị những đệ tử Đoạn gia đứng bên cạnh kéo lại.
“Vũ Hào ca, ngươi bớt nóng đi.”
“Đúng vậy, tính tình thiếu chủ là vậy đó, thích nói giỡn, ngươi đừng chấp cậu ấy làm gì.”
“Đúng vậy, Vũ Hào ca, ngươi chính là người trụ lại cuối cùng, đến lúc đó, chắc chắn ngươi sẽ trở thành người dẫn đầu đoàn đệ tử Đoạn gia lần này rồi!”
Mấy người bọn họ bị đánh xuống khỏi đài, vốn nghĩ mình sẽ chẳng còn cơ hội tham gia Bách gia tế hội nữa, nào ngờ, cuối cùng Đoạn Vũ Dương thế mà lại cho bọn họ một cú trở mình kinh thiên động địa. Những đệ tử này vui còn không hết, sao dám để Đoạn Vũ Hào chạy đi trêu chọc Đoạn Vũ Dương cho được?
Tuy rằng Đoạn Vũ Dương chơi xỏ bọn họ, nhưng hiện giờ, trong lòng đám đệ tử đơn thuần này, vui nhiều hơn giận.
Đoạn Vũ Hào thấy Đoạn Vũ Dương biến mất không thấy bóng dáng đâu, chỉ đành tạm thời từ bỏ. Nhưng gã ta lại âm thầm ghi hận Đoạn Vũ Dương, rõ ràng chỉ là một phế mật tầng ba Luyện Khí, dựa vào đâu mà cậu ấy có thể làm thiếu chủ, dựa vào đâu mà cậu ấy có thể giành được giấy thông hành vào Bách gia tế hội?
Trong viện Đoạn Vũ Dương, Lận Huyền Chi đưa Diêu Thiên phiến ra.
Đoạn Vũ Dương là thiếu chủ Đoạn gia, không phải vì tu vi cậu ấy cao nhất, ngược lại, tu vi của cậu nếu so với đám đệ tử Đoạn gia, thì chẳng đáng nhắc tới. Nhưng cậu ấy lại có một ưu điểm, tất cả những đệ tử khác của Đoạn gia, tuyệt đối không so nổi, đó là tinh mắt, còn giỏi kiếm tiền.
Một đại gia tộc, càng giàu có nhiều tiền, thì càng dễ mời chào tu sĩ cường đại về làm khách khanh, do đó sẽ càng cường thịnh. Tu vi của tu sĩ, phần lớn đều phải dựa vào tiền mà ra cả— linh đan, pháp khí, bí tịch… Có cái nào không cần có tiền đâu?
Do đó, vị trí thiếu chủ của Đoạn Vũ Dương, coi như ngồi ổn rồi.
Đoạn Vũ Dương cầm cây quạt nhìn trên nhìn dưới, ngay lập tức, cậu ấy lộ ra biểu cảm kinh ngạc, cậu không nhịn nổi, nhìn Lận Huyền Chi, nói: “Lận thiếu gia, ngươi dùng bao nhiêu lâu để luyện ra món pháp khí này?”
Lận Huyền Chi nói: “Đêm qua.”
Đoạn Vũ Dương hít hà một hơi, dựng ngón cái, nói: “Ghê gớm, nếu có thêm chút thời gian, Diêu Thiên phiến này của ngươi chắc chắn có thể khiến các đại năng giả phải động dung. Không nói đến việc đây là pháp khí thượng phẩm, chỉ nói đến việc nó có nhiều mặt công thủ, một món này của ngươi đã tương đương với ba pháp khí của người ta rồi. Đương nhiên giá cả cũng sẽ tăng lên gấp bội.”
Đoạn Vũ Dương yêu thích không nỡ buông tay, nói: “Ngươi tính toán bán ra ngoài thông qua phòng đấu giá Nhuận Nguyên, hay là tính để ta giới thiệu khách mua cho ngươi?”
Lận Huyền Chi nói: “Phòng đấu giá Nhuận Nguyên, còn có, ta không muốn những người khác biết người luyện chế ra cây quạt này là ta.”
Đoạn Vũ Dương nói: “Sao? Đây chính là một vinh dự cực kỳ lớn. Sau này Lận gia nhà các ngươi chắc chắn sẽ có khách ghé đầy nhà, Lận đại thiếu gia ngươi, nào ai còn dám khinh thường?”
Lận Huyền Chi lắc lắc đầu, nói: “Vẫn nên kín tiếng một chút thì tốt hơn, huống hồ, bây giờ ta không có quá nhiều thời gian, làm gì cho gia tộc. Nếu để mọi người biết ta có thể luyện ra pháp khí bậc này, chắc chắn gia tộc sẽ cắt cử nhiệm vụ cho ta. Mà những người bên ngoài, cũng sẽ cố gắng tìm hiểu bí mật trên người ta.”
Đoạn Vũ Dương dùng ánh mắt thâm sâu nhìn Lận Huyền Chi chằm chằm, nói: “Quả nhiên trên người ngươi có bí mật nào đó rất lớn.”
Lận Huyền Chi thờ ơ nói: “Đây là tất nhiên, trên người ai mà chẳng có một vài bí mật.”
Đoạn Vũ Dương gật gật đầu, nói: “Thành giao, ngay chiều nay có một buổi đấu giá hội, giờ ta sẽ để người đưa món pháp khí này qua đó. Đúng rồi, khi nãy ta mới thấy trên mặt phiến quạt này có một ấn ký hình ngọn lửa, đây là biểu tượng đại diện cho ngươi à?”
Lận Huyền Chi gật gật đầu, nói: “Không khác là mấy.”
“Không khác là mấy?” Đoạn Vũ Dương nhếch đuôi lông mày.
“Nếu khí cụ được luyện ra dưới thân phận thật của ta, đương nhiên sẽ không dùng đến nó.” Lận Huyền Chi cười mỉm, nói: “Nếu khí cụ dùng thân phận khác để bán ra ngoài, về sau chắc sẽ dùng biểu tượng này.”
Vẻ mặt Đoạn Vũ Dương như vừa tỉnh ngộ, cậu ấy búng tay một cái, nói: “Yên tâm, chắc chắn ta sẽ giúp ngươi bán ra với giá tốt.”