Yến Thiên Ngân hỏi vặn lại: “Sao, chẳng lẽ ngươi đánh chết ta, thì ngươi không phải thứ ngu xuẩn? Hay là nói, bản chất ngu xuẩn của ngươi bị ta vạch trần, cho nên phải tìm mọi cách gϊếŧ ta để diệt khẩu hả?”
“Ngươi…” Ngay lập tức, Nhã Nhi động tay rút kiếm, nhưng chỉ trong tích tắc, nàng ta phát hiện kiếm trong tay mình chẳng dám rời vỏ, có rút cách nào cũng không ra nổi. Trong mắt người khác, cảnh này chẳng khác nào Lận Nhã Nhi đang tự đè tay mình lại, không dám rút kiếm.
Lận Nhã Nhi dùng ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và hoảng sợ nhìn Lận Huyền Chi vẫn luôn lặng lẽ chẳng tỏ thái độ trước mặt nàng ta.
Mà trong tay Lận Huyền Chi, là vài viên đoán thạch cực phẩm, mỗi viên đoán thạch đều đang nhẹ nhàng tỏa ra từng luồng linh khí, rồi hóa thành ngàn vạn sợi tơ, vây quanh vỏ kiếm của nàng ta.
Lận Nhã Nhi chấn động, bởi vì thông qua linh khí tỏa ra từ những đoán thạch này, nàng ta vậy mà lại cảm nhận ra được hồn lực cường đại của một luyện khí sư kỳ Trúc Cơ.
Phải biết rằng, tuy đại đa số luyện khí sư không tu đạo pháp, nhưng bọn họ lại có thể tu hồn!
Hồn lực lượng càng cường hãn, thì khống chế các pháp bảo có cấp bậc nhỏ hơn mình càng dễ dàng. Luyện khí sư đỉnh cấp, gần như đã trở thành thiên hạ vô địch. Vì không một tu sĩ nào có thể thiếu sự góp sức của pháp bảo, mà khi đối chiến với luyện khí sư, có khi đến cả pháp khí cũng chẳng dùng được. Còn trong tay luyện khí sư, có vô số loại pháp bảo ngươi đoán cũng chẳng ra!
“Ngươi là luyện khí sư?” Lận Nhã Nhi kinh hô thất thanh.
Lận Huyền Chi thờ ơ nói: “Biết là được rồi.”
Lận Dương Chi biến sắc trong nháy mắt, gã ta nghiến răng, buột miệng thốt ra: “Chuyện này không có khả năng!”
Yến Thiên Ngân lườm bọn họ trắng mắt, la lớn: “A Bạch, Hổ Phách!”
Hai con hổ con không biết đang trốn ở đâu, nghe vậy gào gào lao từ trong viện ra. Một con nhào về phía Lận Nhã Nhi chui vào trong váy nàng ta. Một con khác vốn tính đến cắn Lận Dương Chi một miếng, nhưng khi vọt đến trước mặt người ta rồi mới phát hiện gã ta hơi mạnh, thì hèn ngay, chỉ dám gầm gừ gã ta.
Yến Thiên Ngân: “…” Có hơi mất mặt.
Lận Nhã Nhi thấy thứ gì đó chui vào trong váy mình, lập tức hét lên, hoa dung thất sắc.
“Cút, cút ngay! Thứ gì thế!” Lận Nhã Nhi thét chói tai, dậm dậm chân. Mà A Bạch thì lại quặp chặt chân Lận Nhã Nhi không buông, dáng vẻ khá vật vã tội nghiệp.
Có vài vị trưởng bối của Lận gia đang đi từ xa đến, thấy cảnh bên này, không khỏi lắc lắc đầu.
Trong đó một vị nói: “Lận Giang đưa hai tiểu bối này ra ngoài rèn luyện, vậy mà khi về lại mang về một nha đầu tính tình hoang đã thế này à.”
“Đúng vậy, Lận Nhã Nhi không có chút lễ phép giáo dưỡng nào, khi nãy, lúc Lận Giang dẫn hai đứa nó đi ra mắt mọi người, Lận Nhã Nhi đến cả lễ nghĩa cơ bản nhất cũng không chu toàn. Nghe nói Lận Dương Chi tìm được đại cơ duyên, đã vào tầng một Trúc Cơ, chỉ sợ sau này, Lận gia chúng ta, phải dựa dẫm vào bọn họ nữa, haizzz!”
“Tuổi chưa qua hai mươi, đã vào tầng một trúc cơ?”
“Không sai, nghe nói Lận Nhã Nhi cũng đã đột phá tầng năm luyện khí.”
“Chỉ sợ, không chỉ tầng năm luyện khí thôi đâu.”
“Shhhhh— Lận Giang này, đúng là biết dạy con thật đấy!”
“Bách gia tế hội lần này, ta thấy Lận Dương Chi có tiềm năng lắm đấy.”
Lận Dương Chi và Lận Nhã Nhi mặt xám mày tro, quay về viện tử của mình.
Khi vào đến sân viện, Lận Nhã Nhi rút kiếm ra, chém một nhát thật mạnh vào thân cây gần nàng ta nhất, cái cây kia đổ ầm xuống, thân to nứt toác, cực kỳ thê thảm.
“Tên Lận Huyền Chi đáng chết, vốn tưởng rằng hắn đã thành phế vật, không ngờ, hắn vậy mà còn trở mình được, còn trở thành luyện khí sư!” Sắc mặt Lận Nhã Nhi khó coi muốn chết.
Sắc mặt Lận Dương Chi còn xấu hơn Lận Nhã Nhi. Gã ta cũng là một thiên tài tu luyện, trước khi Lận Huyền Chi được sinh ra, gã ta luôn là tiêu điểm của Lận gia. Nhưng có một ngày, Lận Trạm đột nhiên Lận Huyền Chi còn đang nằm trong tã lót về Lận gia. Kiếp nạn của Lận Dương Chi cũng bắt đầu từ đây. Sự chú ý của tất cả mọi người, đổ dồn vào Lận Huyền Chi.
Thậm chí, vì thiên phú của Lận Huyền Chi, vị trí gia chủ vốn là của Lận Giang, thế mà cũng phải chuyển giao cho Lận Trạm với tu vi thấp hơn.
Ai ai cũng khen Lận Huyền Chi, tất cả những tài nguyên tu luyện tốt nhất Lận gia, đều được phân cho Lận Huyền Chi. Còn những đệ tử đồng lứa trong Lận gia, đều làm nền cả, trở thành ví dụ trái chiều của hắn. Sao Lận Dương Chi từng nhận được muôn người vây quanh chịu đựng cho nổi?!
Vốn tưởng rằng, Lận Huyền Chi biến thành phế vật, cuối cùng cũng rơi từ trên mây xuống không thể gượng dậy nổi. Nhưng không ngờ, vẫn có nhưng pha trở mình khiến người trở tay không kịp như này xảy ra.
Trời cao, tại sao lại thiên vị Lận Huyền Chi đến thế?
Lận Dương Chi không phục!
Lận Dương Chi siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Từng tia đau đớn bé nhỏ truyền đến, khiến gã ta càng thêm nóng nảy phẫn nộ.
“Hay cho một Lận Huyền Chi, ta không tin, hắn ta sẽ mãi may mắn như vậy.”
Đúng lúc này, Phụ thân hai người, Lận Giang đi đến.
Mặt ông mang theo sự vui tươi, mặt đầy ý cười, nói: “Dương Chi, Nhã Nhi, vi phụ để các ngươi đi gặp Huyền Chi, các ngươi có gặp được nó chưa?”
Lận Dương Chi và Lận Nhã Nhi liếc nhau, Lận Nhã Nhi nở nụ cười, nói: “Gặp rồi ạ.”
Lận Giang vừa lòng gật gật đầu, nói: “Không thể nào ngờ, chết nhi Huyền Chi kia của ta, thế mà có thể xong ra khỏi đường cùng, thức tỉnh hồn hỏa luyện khí, đây quả thật là Lận gia ta may mắn!”
Ông không thấy vẻ mặt xấu xí vặn vẹo của nhi nữ nhà mình, Lận Giang tiếp tục vui vẻ nói: “Đây là phúc khí của Lận gia ta. Dương Chi, Nhã Nhi, các ngươi nhất định phải tạo mối quan hệ tốt với Huyền Chi. Thiên phú trước kia của Huyền Chi các ngươi cũng đã thấy, không lâu sau, có thể hắn sẽ trở thành thiếu chủ Lận gia, đến lúc đó….”
Không đợi Lận Giang nói hết lời, Lận Dương Chi không thể nào nghe nổi nữa, gã ta ngắt lời Lận Giang, mất kiên nhẫn nói: “Cha, ngài ngậm miệng há miệng toàn là Lận Huyền Chi Lận Huyền Chi, hắn ta thành thiếu chủ dẫn đầu Lận gia thì chúng ta có được gì đâu?”
“Đúng vậy, cha.” Lận Nhã Nhi cũng thầm trợn trắng mắt, nhưng không dám lộ ra ngoài, nói: “Lận Huyền Chi ấy à, tâm cao khí ngạo còn không coi ai ra gì, Nếu tương lai, hắn ta trở thành thiếu chủ dẫn đầu Lận gia, chẳng biết hắn ta sẽ đối xử với chúng ta như thế nào đâu.”
“Sao các con lại nghĩ như vậy?” Lận Giang hơi kinh ngạc, nhìn chút không phục và mất kiên nhẫn thấp thoáng trên mặt nhi nữ, trong lòng tức khắc minh bạch vài phần.
Lận Giang lấy lại bình tĩnh, nói lời sâu xa: “Dương Chi, Nhã Nhi, các ngươi cũng biết, một gia tộc có thể có một luyện khí sư, tột cùng khó đến nhường nào hay không?”
Lận Nhã Nhi trợn trắng mắt, nói: “Cha, nhà chúng ta có hai luyện khí sư rồi.”
Lận Giang trầm ngâm, nói: “Đại tẩu và Bạch Tố Tố, không phải là người Lận gia, thứ chảy trong cơ thể hai người họ không phải máu mủ Lận gia. Cái gọi là một người đắc đạo gà chó lên trời, nếu ngày sau các nàng đạt được thành tựu gì, cũng chẳng thể giúp ích gì cho Lận gia ta.”
Lận Dương Chi cau mày, khuôn mặt toàn vẻ mất hứng, nói: “Chẳng phải chỉ là một luyện khí sư mới nhập môn thôi sao, đến Thối Thể kỳ, đã coi như hết đát rồi, ngài cũng đừng quên, đan điền khí hải của Lận Huyền Chi, đã sớm rách nát hết rồi.”
Lận Giang gật gật đầu, không để ý, nói: “Điểm này, vi phụ đương nhiên cũng biết, khi nãy, lúc ta đến gặp Ngũ trưởng lão, cũng đã hỏi ngài ấy chuyện này rồi, ý của ngũ trưởng lão là nghĩ hết mọi cách, tìm ra Phục Nguyên đan cho Huyền Chi!”
“Cái gì?!” Lận Dương Chi và Lận Nhã Nhi kinh hô thành tiếng.
“Cha, ngươi có biết, không nói đến việc Phục Nguyên đan có tồn tại hay không, chỉ giá cả thôi, cũng đã là thứ mà Lận gia ta không thể nào gánh nổi!” Lận Nhã Nhi nóng nảy, bất chấp mặt mũi, dậm chân, nghiến răng nghiến lợi, nói: “Như vậy không công bằng, ta không phục!”
“Ai phục cho được?” Lận Dương Chi cũng nâng giọng lên, mắt gã ta tràn ngập tàn nhẫn, nghiến răng ken két, nói: “Dựa vào đâu mà toàn bộ người trong Lận gia ta phải trả giá vì Lận Huyền Chi hắn? Bất công đến vậy, ai trong Lận gia chịu phục cho được?”
Lận Giang không ngờ nhi nữ nhà mình sẽ có phản ứng kịch liệt đến vậy. Ông có hơi bất đắc dĩ, cũng có vài phần không vui, nhăn đôi mày rậm, nói: “Hai người các ngươi, cũng quá nhỏ nhen rồi. Các ngươi chỉ nhìn thấy việc Lận gia phải trả giá cho Lận Huyền Chi, nhưng các ngươi lại chẳng nghĩ đến việc, chờ sau khi hắn hồi phục, hắn sẽ mang đến cho Lận gia bao nhiêu vinh dự cùng với bao nhiêu lợi ích. Nếu gia tộc có một luyện khí sư thanh hồn đổ lên, tu sĩ đại năng bốn phương tám hướng, đều phải để ý đến Lận gia. Các đại tông muôn, cũng sẽ nới lỏng các điều kiện với Lận gia ta, đây tuyệt đối không phải là thứ mà tiền tài có thể so sánh được.”
“Ha ha…” Lận Dương Chi cười lạnh không thôi, siết chặt nắm đấm, nói: “Chẳng cần nhờ Lận Huyền Chi, Lận Dương Chi ta cũng đã trở thành đệ tử nội môn Thiên Cực Tông, giờ ta đã đạt tầng một Trúc Cơ, nhưng Lận Huyền Chi hắn, cùng lắm mới chỉ bước vào tầng năm Luyện Khí, ta phải đi lấy lòng hắn? Dựa vào đâu?”
“Không phải lấy lòng, mà là giao hảo.” Lận Giang nói: “Huống hồ, năm nay ngươi đã hai mươi tư tuổi rồi, mà Lận Huyền Chi chỉ mới mười bảy tuổi. Trước kia ngươi mất bao lâu để đột phá tầng năm luyện khí? Còn Lận Huyền Chi thì sao? Hắn phế căn cơ, mới vừa bắt đầu tu luyện lại một lần nữa cách đây không lâu, mà giờ đã vào tầng năm luyện khí rồi.”
Nói tới đây, Lận Giang không nói gì thêm nữa, ông thấy biểu cảm hoảng hốt của Lận Dương Chi và vẻ khϊếp sợ của Lận Nhã Nhi, là biết hai đứa nhỏ này, đã rõ chỗ kinh người của Lận Huyền Chi.
Lận Giang lắc lắc đầu, bỏ lại một câu “Hai đứa tự ngẫm lại đi”, rồi vào phòng.
Lòng Lận Dương Chi đang dậy lên sóng to gió lớn— không sai, khi nãy gã ta vừa cảm nhận được hơi thở trên người Lận Huyền Chi, chắc chắn không chỉ dừng lại tại tầng năm luyện khí. Còn gã ta, đến tột cùng đã tiêu phí bao lâu mới có thể đạt tới cảnh giới này?
Đáng sợ, đáng giận, đáng ghen ghét!
Không, gã ta không thể để Lận Huyền Chi đánh bại được! Gã ta quyết không thể Lận Huyền Chi cưỡi lên đầu lên cổ gã!
Vị trí thiếu chủ Lận gia, tất nhiên phải là của gã ta, nếu gã ta không chiếm được Lận gia, vậy thì hủy hoại Lận gia, cũng không sao!
Sáng sớm hôm sau, Lận Huyền Chi và Yến Thiên Ngân đả tọa suốt một đêm, đẩy cửa ra ngoài cùng một lúc, đối diện với nhau qua một dãy hành lang.
Yến Thiên Ngân lộ ra một nụ cười vui sướиɠ, phi qua hành lang, chạy đến trước mặt Lận Huyền Chi, kéo tay hắn, cười nói: “Đại ca, lúc gần sáng, ta cảm thấy một cỗ linh khí rất nùng liệt, tràn vào phòng của huynh, huynh lại luyện chế ra thứ tốt gì vậy?”
Lận Huyền Chi nhìn khuôn mặt nhỏ của Yến Thiên Ngân, không dằn lòng nổi, mắt cũng tràn đầy ý cười.
Ngón tay trắng ngọc của hắn điểm nhẹ vào chóp mũi Yến Thiên Ngân, cười nhẹ, nói: “Mũi đệ nhạy nhất, quả thật đêm qua ta có luyện một món pháp khí.”
“Là gì thế?” Yến Thiên Ngân tò mò hỏi.
Lận Huyền Chi lật tay, lấy ra chiếc quạt góc cạnh rõ ràng.
Nan quạt tỏa ra ánh sáng oánh nhuận mượt mà, trong vắt sáng ngời, vừa nhìn đã biết đây không phải một món pháp khí tầm thường.
“Đây là…” Yến Thiên Ngân cầm cây quạt lại, mở ra rồi dùng mắt quan sát thật kỹ lưỡng, còn dùng mũi ngửi ngửi
“Chắc chắn đệ chẳng ngửi ra được mùi gì đâu.” Lận Huyền Chi không nhịn nổi cười, lắc đầu, nói: “Đây Diêu Thiên phiến, ba mặt công kịch - phòng ngự - phụ trợ đều đủ cả, pháp khí thượng phẩm.”
Yến Thiên Ngân cầm chiếc quạt trong tay lật tới lật lui một phen, hơi tiếc nuối, nói: “Vậy mà không phải pháp khí cực phẩm, quá ngoài ý muốn.”
Lận Huyền Chi suýt nữa bật cười, nói: “Nhóc ngốc, đệ cho rằng pháp khí cực phẩm, dễ luyện đến vậy sao? Loại pháp khí ba mặt đủ cả như thế này, có thể đặt được phẩm thượng, đã là cực hạn của ta rồi.”
Ít nhất, đối với Lận Huyền Chi của bây giờ mà nói, những gì hắn có thể làm, cũng chỉ đến vậy.
Yến Thiên Ngân thè lưỡi, tinh nghịch chớp chớp mắt, nói: “Đại ca, theo ta thấy, huynh giống như thần tiên vậy, tùy tiện luyện một món, cũng là pháp khí cực phẩm đấy nhé.”
“Đệ cũng đánh giá ta cao quá rồi.” Lận Huyền Chi lắc lắc đầu, nói: “Để luyện ra pháp khí cực phẩm, cần có thiên thời địa lợi nhân hòa, không dễ luyện vậy đâu.”
Yến Thiên Ngân nói: “Nếu cho đại ca nhiều thời gian hơn, Chắc chắn đại ca có thể luyện ta Diêu Thiên phiến cực phẩm, cho nên… Đại ca gấp gáp luyện nó chỉ trong một đêm, là vì có việc cần dùng ư?”
Lận Huyền Chi cười cười, nói: “Đúng vậy, hôm nay ta mang đệ đến phòng đấu giá một chuyến nhé.”