Chương 15:

Kẻ thân kinh bách chiến như hắn, lần đầu tiên trong đời lại không kìm được mà trợn mắt kinh hãi.

Rốt cuộc trong nửa canh giờ hắn vắng mặt, ở đây đã xảy ra chuyện gì?

Cùng lúc đó, một bàn tay thon dài vươn ra, nhặt lấy chiếc đai lưng kia.

Ngón tay chàng nhẹ nhàng vuốt ve tua rua mềm mại, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đi tra xem, hôm nay trong Tướng phủ đã xảy ra chuyện gì.”

Thị vệ lập tức thu lại vẻ mặt chấn động, khom người đáp: “Vâng!”

Đang định lui ra, lại nghe giọng nói trầm thấp cất lên lần nữa: “Chuyện hôm nay, không được lắm lời.”

“Thuộc hạ đã rõ!”

Mồ hôi lạnh túa ra sau lưng thị vệ.

...

Khúc Thanh Thương chạy một mạch về đến viện của mình, may mắn trên đường đi không gặp phải biến cố nào nữa.

Các nha hoàn trong viện đều lén trốn đi chơi, không ai bắt gặp bộ dáng thất thố của nàng.

Nàng thở hổn hển, đóng sập cửa phòng, cả người dựa vào cửa, mềm nhũn trượt xuống.

Nhưng tim vẫn đập thình thịch không ngừng...

Nàng cắn nhẹ ngón tay, trong lòng rối bời… Sao lại là chàng?

Dù tầm nhìn còn mơ hồ, nhưng ký ức lại vô cùng rõ ràng.

Trong cơn sốt mê man, nàng đã thấy được gương mặt nam nhân ấy—đường nét sắc bén, chân mày đậm lạnh lùng, đôi mắt phượng dài hẹp, uy nghiêm bẩm sinh.

Người đó… chính là Trấn Quốc công Tống Chiêm!

Ngũ thúc của Tống Kỳ Niên!

Kiếp trước, khi còn ở khuê phòng, Khúc Thanh Thương đã từng nghe danh tiếng hiển hách của Tống Chiêm.

Chàng xuất thân từ thế gia vọng tộc, còn rất trẻ đã lập được chiến công hiển hách trên chiến trường.

Khi Bắc Man xâm lược, chàng một mình xoay chuyển càn khôn, cứu giá thiên tử thân chinh xuất chinh, công lao không thể phủ nhận.

Chỉ lớn hơn Tống Kỳ Niên vài tuổi, vậy mà đã được phong làm Trấn Quốc công, giúp địa vị của nhà họ Tống trong giới thế gia Trường An thăng lên một tầm cao mới.

Dù tuổi còn trẻ nhưng quyền thế ngút trời. Thế nhưng chàng lại từng lập lời thề không cưới vợ, cũng nhờ thế mà Tống Kỳ Niên mới có thể được phong làm thế tử.

Kiếp trước, Khúc Thanh Thương rất sợ chàng…

Không chỉ vì những lời đồn đại về sự tàn nhẫn, lạnh lùng, gϊếŧ người không chớp mắt của chàng, mà còn vì mỗi lần gặp mặt hiếm hoi, ánh mắt chim ưng sắc bén của chàng khiến nàng run rẩy từ tận đáy lòng.

Nàng vốn nghĩ rằng cả đời này hai người sẽ không có bất kỳ liên quan gì.

Nhưng chẳng ngờ, ngay ngày đầu tiên trọng sinh, Tống Chiêm lại ra tay cứu nàng, còn nàng… lại vô tình mạo phạm chàng đến cùng cực!