Trốn trong hòn giả sơn quá lâu, cảm giác đáng sợ này còn mãnh liệt hơn cả kiếp trước.
Nàng đã cắn cổ tay đến mức máu thịt lẫn lộn, toàn thân đã chẳng còn chút sức lực, ngay cả việc cầm trâm bạc cũng không làm nổi. Nhưng chút lý trí còn sót lại vẫn nhắc nhở nàng rằng nơi này vẫn không an toàn, nàng nhất định phải rời khỏi đây!
Nhưng đôi chân đã mềm nhũn, cơ thể vô thức lao về phía trước, nàng lăn thẳng từ trong hòn giả sơn ra ngoài.
Nàng nghe thấy một tiếng “hửm” trầm thấp vang lên.
Khúc Thanh Thương khó nhọc mở mắt, đôi mắt trong veo giờ đây đã đỏ rực vì bị sốt, hốc mắt đỏ au, ngay cả nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt cũng trở nên quyến rũ lạ thường, khiến người ta không khỏi rung động…
Trong tầm mắt mơ hồ, nàng trông thấy một đôi giày quan màu đen chỉ cách mình chưa đầy một thước.
Trên đôi giày ấy, còn vương vài cánh hoa mai…
Trước khi lý trí của nàng bị hủy diệt hoàn toàn bởi ngọn lửa địa ngục này, nàng giống như một kẻ chết đuối cố vươn tay níu lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
“Xin… hãy cứu ta…”
Sóng nhiệt cuồn cuộn dâng trào, lý trí nàng sắp bị nuốt chửng hoàn toàn. Như một dây leo mềm yếu, nàng bấu chặt lấy cánh tay chàng!
Nhưng ngay sau đó, nàng bị một lực mạnh kéo ra, ngã nhào xuống đất. Nàng chợt cảm thấy nguy hiểm cận kề…
Chàng muốn gϊếŧ nàng!
Khi nàng cho rằng mình chắc chắn sẽ chết, đột nhiên nghe thấy giọng nói lạnh lùng của nam nhân, mang theo chút ngạc nhiên…
“Là nàng?”
Nàng không có thời gian suy nghĩ, chỉ cảm thấy đối phương dường như đang do dự điều gì. Nàng lập tức bám lấy chàng như một dây leo.
Lần này, nàng không bị đẩy ra.
Nàng càng được nước lấn tới, không chút suy nghĩ, vô thức dụi loạn lên người chàng.
Chàng lạnh lẽo như một tảng băng lớn!
Không biết qua bao lâu, nàng nghe thấy tiếng thở dài đầy bất đắc dĩ của chàng.
Cuối cùng, nàng ngã vào vòng tay chàng.
Trong tầm mắt mờ ảo, bóng dáng người nọ đã trở nên nhạt nhòa, chỉ có đôi mắt sâu thẳm ấy như lưỡi dao khắc sâu vào tim nàng...
...
"Bóng hoa lưa thưa, nước trong cạn,
Hương thầm vấn vít, trăng vàng soi."
Mai viên trong Tướng phủ không lớn, nhưng lại được trang trí cực kỳ tao nhã. Trên cành mai treo những chiếc đèn lưu ly, điểm xuyết bằng màn lụa mỏng.
Gió đêm thổi qua, lớp lụa phất phơ bay lượn, những cánh mai rụng rơi lả tả trên nền tuyết trắng, tạo nên một khung cảnh tuyệt mỹ.
Không xa đó, trong thủy tạ là những ca cơ được mời đến với giá cao, giọng ca mềm mại như tơ, nghe mà khiến cả người cũng thấy mềm nhũn, phong tình vô hạn.