Chương 16

Thẩm Đường cứ thế mà bị ép "bắt chó đi cày thay trâu".

Thẩm Hàm thấp giọng nói, “Nhị muội muội, đừng để mất mặt Bình Viễn Hầu phủ.”

“Yên tâm, ta nhất định cho ngươi nở mày nở mặt.”

Ánh mắt Thẩm Đường lóe lên tia lạnh lẽo.

Nàng sẽ khiến Thẩm Hàm hiểu rõ, cái gì gọi là "cao không với tới, ngã cũng thật đau".

Thẩm Đường bước lên đài, thi lễ với Thọ Vương phi cùng các vị phu nhân, sau đó tiếp nhận trường kiếm từ tay nha hoàn.

Ánh mắt mọi người đồng loạt dừng lại trên người nàng. Nữ tử biết múa kiếm vốn đã ít, mà múa đẹp lại càng hiếm, rất đáng mong chờ.

Thẩm Hàm ngồi xuống chờ xem trò cười, nhưng chỉ một động tác đầu tiên của Thẩm Đường thôi đã khiến nàng sững người, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Dù Thẩm Hàm không giỏi múa kiếm, nhưng nàng biết nhìn. Động tác của Thẩm Đường như nước chảy mây trôi, kiếm trong tay như giao long uốn lượn, dù soi kỹ bằng ánh mắt soi mói nhất cũng không thể phủ nhận kiếm vũ của Thẩm Đường thực sự xuất sắc.

Hai người từ nhỏ học hành cùng nhau, luyện cầm, luyện múa cùng nhau. Thẩm Đường từ bao giờ luyện được kiếm vũ đến trình độ này mà nàng không hề hay biết?

Toàn bộ Thanh Y Uyển đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng, nàng dám khẳng định Thẩm Đường chưa từng luyện kiếm vũ ở đó. Chẳng lẽ muội muội của nàng thật sự là thiên phú dị bẩm?

Sắc mặt Thẩm Hàm tái mét. Mục đích của nàng hôm nay là khiến Thẩm Đường bẽ mặt trước công chúng, để nàng ta hiểu rằng chống đối mình sẽ phải trả giá. Nào ngờ lại thành ra giúp Thẩm Đường vang danh.

Kiếm lướt qua đỉnh đầu, Thẩm Đường xoay kiếm hai vòng trên lòng bàn tay chỉ một động tác ấy đã khiến cả sân im phăng phắc.

Khi nàng dừng lại, Thọ Vương phi không tiếc lời khen, “Ta là lần đầu tiên thấy một tiểu thư múa kiếm mềm mại mà vẫn đầy khí khái như vậy. Rất tuyệt.”

Thẩm Đường khiêm tốn đáp, “Vương phi quá lời, so với trưởng tỷ, ta còn kém xa.”

Thọ Vương phi liếc nhìn Thẩm Hàm, “Nếu còn tốt hơn cả Thẩm nhị tiểu thư thì bổn vương phi không dám tưởng tượng sẽ tuyệt vời đến mức nào. Đáng tiếc hôm nay không có duyên được thấy.”

Triệu Vương phi bên cạnh cười nói, “Sau này nhất định còn cơ hội được xem.”

Thẩm Hàm như ngồi trên đống lửa, hệt như đứng trên đống than.

Lần đầu tiên trong đời nàng nếm trải cảm giác bị người khác đè bẹp.

Tuy nàng ham thắng, nhưng không phải không biết tự lượng sức. Dù luyện thêm mười năm nữa, chưa chắc nàng đã theo kịp Thẩm Đường.

Hiện giờ ai cũng biết nàng giỏi múa kiếm hơn Thẩm Đường, lần sau ắt sẽ mong nàng biểu diễn. Đến lúc đó, lấy gì mà trình diễn?

Chẳng lẽ lần nào cũng giả vờ trẹo chân?

Thẩm Hàm trong lòng nghiến răng nghiến lợi muốn gϊếŧ Thẩm Đường, nhưng trên mặt không dám lộ nửa phần, vì mọi ánh mắt đều đang hướng về nàng.

Ngay cả Tĩnh Dương Vương phi cũng đang nhìn. Trước kia bà vẫn luôn không hiểu vì sao lão Vương gia lại chọn tiểu thư Bình Viễn Hầu phủ cho Mặc Nhi làm chính phi. Nay thì đã hiểu đôi phần đáng tiếc Mặc Nhi tỉnh lại lại nhất quyết từ hôn...

Thẩm Đường quay về chỗ ngồi, ánh mắt mọi người vẫn còn lưu luyến dõi theo nàng, mãi đến khi tiểu thư Tả Tướng phủ lên đài gảy đàn, mới phần nào chuyển hướng.

Duy chỉ có một ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người nàng.

Thẩm Đường nhìn lại, lại một lần nữa chạm phải ánh mắt của Tạ Quy Mặc.

Chỉ là lần này, trong lòng nàng có chút chột dạ.

Sợ rằng Tạ Quy Mặc đã nhìn ra kiếm pháp kia là do chính hắn truyền dạy.

Kiếp trước, người đầu tiên ép nàng học kiếm cũng chính là Thẩm Hàm. Lúc đó Thẩm Hàm là Thái tử phi, đang mang thai. Nàng ta đề nghị trước mặt Hoàng thượng cho Thẩm Đường múa kiếm tại tiệc tiếp sứ thần Tây Lương. Thẩm Đường không thể từ chối, Tạ Quy Mặc sợ nàng mất mặt hắn, đành đích thân truyền thụ.

Nếu không khổ luyện đến cực hạn, sao có thể múa đẹp như hôm nay?

Âm thanh đàn vang lên khắp hoa viên, Thẩm Đường vừa uống trà vừa thưởng thức, tâm tình cũng khá dễ chịu.

Chỉ là cảm giác dễ chịu ấy kéo dài không bao lâu.

Khi tiệc xuân kết thúc, mọi người bắt đầu chọn ra người xuất sắc nhất để tặng phần thưởng.

Nghiên mực Đoan Khê quý giá rơi vào tay đại thiếu gia Tả Tướng phủ.

Còn phần thưởng cho tiểu thư khuê các là viên đại đông châu, lại không ngờ rơi vào tay Thẩm Đường.

Lẽ ra giành được phần thưởng là chuyện tốt. Nhưng tiệc xuân này mời toàn các tiểu thư và thiếu gia chưa đính hôn. Mỗi năm, ai giành được thưởng, cửa nhà người đó đều bị đạp nát vì cầu hôn.

Mà nàng vốn là bị Thẩm Hàm đẩy lên đài, hoàn toàn không có ý định tranh đua.

Nàng chỉ muốn yên lặng tìm đại ca, lại bị bắt nổi bật trước thiên hạ.

Giờ thì hay rồi. Không chỉ bị đẩy ra múa kiếm, mà còn lỡ tay đoạt cả giải nhất.

Không phải rước họa vào thân sao?

Thẩm Đường tâm tình vô cùng buồn bực, chẳng còn chút hứng thú nào để vui vẻ.

Trong lòng Thẩm Đường không vui, trên mặt Thẩm Hàm cũng chẳng giấu được vẻ khó chịu. Từ lúc Thẩm Đường lên đài múa kiếm trong tiệc xuân đến khi xe ngựa ra khỏi phạm vi phủ Thọ Vương, nàng cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, nghiến răng nói: “Nhị muội muội giỏi thật, che giấu tài nghệ hay quá!”

Thẩm Đường đang bực mình, không có chỗ trút giận, lạnh lùng đáp: “Ta giỏi múa kiếm, chẳng phải trưởng tỷ biết rõ sao? Nếu không rõ, sao lại không do dự đẩy ta ra thay mình múa kiếm?”

Nàng biết rõ Thẩm Hàm cố tình đẩy mình ra để mất mặt trước mọi người. Nhưng có thể làm như vậy không có nghĩa là có thể nói ra như thế. Nếu chuyện này truyền tới tai Lão phu nhân, chắc chắn Thẩm Hàm sẽ bị nghiêm trị.

Thẩm Hàm không dám phản bác, suýt nữa cắn gãy răng.

Cả hai dọc đường không ai nói gì thêm. Về tới phủ cũng chỉ nói mấy câu. Thẩm Đường vén rèm xe lên nhìn ra ngoài, âm thầm cầu nguyện đừng ai để mắt tới mình. Bằng không, nếu tổ mẫu và phụ thân thực sự vì chuyện hôm nay mà gán hôn sự cho nàng, nàng còn phải nghĩ cách thoái hôn.

Chuyện này thật chẳng ra gì.

Trong lòng Thẩm Đường vô cùng phiền muộn, cảm giác viên đông châu trong tay chẳng khác nào củ khoai lang phỏng tay.

Bên này, Thẩm Đường và Thẩm Hàm còn chưa về tới phủ, nhưng tin nàng múa kiếm đoạt được điềm có tiền trong tiệc xuân đã sớm truyền tới tai Lão phu nhân, khiến bà vui đến không ngậm được miệng.

Vừa về tới phủ, Thẩm Đường liền đến thỉnh an Lão phu nhân. Vừa vòng qua bình phong đã thấy Lão phu nhân cười hiền từ hỏi: “Thật sự đoạt được phần thưởng cao nhất trong tiệc xuân sao?”

Thẩm Đường lập tức dâng lên viên đông châu: “Đây là phần thưởng từ phủ Thọ Vương, con kính dâng tổ mẫu.”

Lão phu nhân cười nói: “Con có lòng hiếu thảo như vậy, tổ mẫu đã mãn nguyện lắm rồi, phần thưởng này con cứ giữ lấy...”

Lời còn chưa dứt, Nhị Thái Thái liền lên tiếng: “Đây là lần đầu Nhị tiểu thư đoạt được phần thưởng lớn như vậy, có lòng kính tặng Lão phu nhân, người nên nhận lấy.”

Nhị Thái Thái thích nhất là mượn tay người khác đoạt đồ: hoặc là lấy từ tay Lão phu nhân và hầu gia về cho Thẩm Hàm, hoặc là từ tay người khác dâng lên Lão phu nhân, để sau này có thể rơi vào tay Thẩm Hàm.

Thẩm Đường không phải người giỏi thủ đoạn như Thẩm Hàm, chỉ là một viên đông châu thôi, nàng cũng chẳng tiếc. Thứ này với hầu phủ có thể là vật quý hiếm, nhưng trong Tĩnh Dương Vương phủ chỉ là một món trang sức bình thường. Cũng chẳng trách Thẩm Hàm luyến tiếc hôn sự này.

Nàng liền đặt viên đông châu lên chiếc bàn nhỏ trước mặt Lão phu nhân.

Tam Thái Thái cười nói: “Bình thường nhị tiểu thư trầm lặng ít nói, không ngờ lại toả sáng tại tiệc xuân hôm nay. Lúc nghe hạ nhân báo tin, ta còn tưởng là nghe nhầm, nhị tiểu thư thật biết giấu tài.”

Thẩm Đường đáp: “Cũng chỉ là may mắn thôi, tài nghệ của con còn xa mới bằng trưởng tỷ. Hôm nay nếu Đại tỷ lên đài, con cũng chẳng dám dốc toàn lực.”

Chuyện này nào phải do may mắn là làm được? Trước đây ai cũng nghĩ nhị tiểu thư kém hơn Đại tiểu thư, bất kể là cầm kỳ thi hoạ hay thơ ca. Nhưng từ hôm các tiểu thư ra ngoài mua trang sức, tam Thái Thái đã nhận ra Thẩm Đường thông tuệ. Nay nàng còn đoạt được phần thưởng lớn nhất, tam Thái Thái càng khẳng định: trước giờ Thẩm Đường chỉ là cố ý nhường Thẩm Hàm.

Tam Thái Thái thầm nghĩ, chắc chắn năm xưa là Thẩm Hàm giở trò, vu oan hãm hại, ép Thẩm Đường rơi vào hố lửa, khiến nàng đau lòng mà không thèm đóng vai “tỷ em tốt” nữa.

Lúc này Nhị Thái Thái hỏi Thẩm Hàm: “Chân con có bị thương nặng không?”

Thẩm Hàm nhẹ giọng đáp: “Chỉ trật một chút thôi, không đáng ngại.”

Thẩm La lại hỏi: “Vậy ngày mai còn đi chùa Đại Chiêu được không?”

Chuyện đi chùa là để thay Khương thị cầu phúc. Ban đầu dự định để Thẩm Hàm tự mình dâng kinh, giờ chân bị thương, không chắc còn đi được.

Nhị Thái Thái nói: “Đi chùa cũng không cần gấp, chờ chân con khỏi rồi hẵng đi cũng không muộn.”

Nếu được, bà ta căn bản không muốn để Thẩm Hàm đi chùa, càng không muốn nàng dâng kinh cầu phúc cho Khương thị. Dù gì năm xưa Khương thị suýt nữa khiến Thẩm Hàm mất mạng.

Thẩm Hàm cắn nhẹ môi, giọng nói mang theo ủy khuất: “Mẫu thân lúc sinh thời đã không thích con. Nếu giờ vì chút thương nhẹ mà không thể tới chùa Đại Chiêu, e là người dưới suối vàng càng thêm thất vọng...”

Hai mẫu thân con này thật giỏi giở trò! Thẩm Đường suýt hối hận vì đã mượn danh Khương thị báo mộng để tạo cơ hội cho Thẩm Hàm diễn vai đáng thương.

Lão phu nhân thở dài: “Nào có người mẫu thân nào không thương con? Mẫu thân con khi ấy là do bệnh tật, tổ mẫu mấy năm nay cũng không nên ngăn cản con tế bái bà ấy.”

Thẩm Hàm ngoan ngoãn gật đầu.

Lão phu nhân nhìn sang Vương ma ma: “Lấy chiếc vòng bích ngọc trên bàn trang điểm của ta đến.”

Thẩm Hàm cứ tưởng là đưa cho mình, ai ngờ khi Vương ma ma mang vòng tới, Lão phu nhân lại vẫy tay gọi Thẩm Đường, đeo chiếc vòng lên cổ tay nàng.

Mấy ngày nay, Lão phu nhân cứ không ngừng thưởng đồ cho Thẩm Đường!

Những món trang sức ấy, vốn dĩ... phải là của nàng !

Thẩm Hàm ghen đến đỏ hoe khoé mắt, Nhị Thái Thái cũng lộ rõ vẻ không vui.

Thẩm Đường chỉ ngồi thêm một lát rồi mang theo Ngân Hạnh trở về Thanh Y Uyển.

Vừa về không bao lâu, Ngân Hạnh tung tăng chạy vào báo: “Đại tiểu thư giả vờ trẹo chân đấy ạ! Vừa về tới Thanh Lan Uyển liền múa kiếm luyện tập, chỉ là vài lần không giữ được kiếm, còn làm vỡ mấy chậu hoa trong viện.”

Mấy chậu hoa kia đúng là số khổ, gặp phải bàn tay của Đại tiểu thư thì...

Nghe xong, tâm tình Thẩm Đường vui vẻ hẳn, nghiêng người nằm trên sập, vừa gặm quả vừa cười thầm.

---

Hôm sau, trời trong nắng ấm, mây lười trôi, bầu trời xanh ngắt như được gột rửa.

Dùng xong bữa sáng, Thẩm Đường dẫn theo Ngân Hạnh đến Tùng Hạc Đường thỉnh an Lão phu nhân. Khi nàng tới nơi, Thẩm Hàm, Thẩm Nhiễm và Thẩm La đều đã có mặt.

Chỉ chờ khoảng một khắc, nha hoàn tiến vào bẩm báo xe ngựa đã chuẩn bị xong. Mọi người liền đứng dậy, cùng nhau lên đường đến chùa Đại Chiêu.

Chùa Đại Chiêu nằm ở ngoại thành, là ngôi chùa được hoàng gia Đại Tề phong làm tự viện, ngày thường đã hương khói thịnh vượng, hôm nay lại đúng rằm, khách hành hương tới cầu phúc càng thêm tấp nập.

Từ chân núi có thể lờ mờ thấy mái ngói xanh và tường vàng của chùa ẩn hiện giữa sương sớm núi xanh, tiếng chuông trầm hùng vang vọng, khiến lòng người cũng theo đó lắng lại.

Đường núi khúc khuỷu khó đi, nhưng phong cảnh lại hữu tình, màn xe vừa vén lên nhìn ra ngoài đã khiến người quên hết mệt mỏi.

Xe ngựa dừng lại ở bên ngoài chùa, mọi người xuống xe, men theo bậc đá đi lên. Trèo qua hơn trăm bậc thang, giữa làn hương khói lượn lờ, chính là Đại Hùng Bảo Điện.

Thẩm Đường cùng mọi người chuẩn bị vào điện dâng hương cầu phúc, không ngờ vừa đến cửa điện liền gặp phải Xương Bình hầu phu nhân từ bên trong bước ra, Xương Bình hầu thế tử đi theo bên cạnh.

Đối diện gặp mặt, Thẩm Đường cùng các tỷ muội hành lễ với Xương Bình hầu phu nhân.

Phu nhân ánh mắt lướt qua mấy người, nét mặt tươi cười:

“Lâu rồi không gặp Thẩm Lão phu nhân, hôm nay bà cũng đến dâng hương sao?”

Thẩm Hàm đáp lời:

“Tổ mẫu gần đây không được khỏe, hôm nay chỉ có mấy tỷ em chúng cháu đến thay mặt mà thôi.”

Trong lúc hai người trò chuyện, Thẩm Đường đứng bên cạnh, toàn thân không thoải mái. Bởi vì ánh mắt của Xương Bình hầu thế tử nhìn bọn họ vô cùng lộ liễu, dính nhớp và trần trụi. Thêm vào đó là gương mặt do du͙© vọиɠ buông thả mà tiều tụy tái xám, thật khiến người ta buồn nôn.

Xương Bình hầu phủ là nhà mẫu thân đẻ của Diệp quý phi, mà Diệp quý phi thì nhiều năm được sủng ái, địa vị vững như núi. Nhờ đó, Xương Bình hầu phủ cũng một đường thuận gió, không ai dám đắc tội.

Xương Bình hầu thế tử là con độc nhất, tiếng xấu lan xa: cậy thế hϊếp người, trêu hoa ghẹo nguyệt, đánh bạc nuôi gà chọi, chẳng có chuyện xấu nào mà hắn chưa từng làm.

Kiếp trước, hắn thậm chí gan to tới mức nghe nói nàng và Tạ Quy Mặc có mâu thuẫn liền nhân cơ hội chõ mũi vào, mượn cớ an ủi để xúi giục nàng "hồng hạnh xuất tường". Chỉ tiếc cuối cùng bị báo ứng, bị phế bỏ, nửa đời còn lại cũng không thể tiếp tục gây họa cho con gái nhà lành.

May mà trước Đại Hùng Bảo Điện không tiện nói chuyện nhiều, bằng không Thẩm Đường cũng không biết phải chịu đựng ánh mắt ghê tởm kia đến bao lâu.

Sau khi Xương Bình hầu phu nhân rời đi, mọi người mới tiến vào điện dâng hương, thành tâm cầu phúc.

Dâng xong hương, đưa kinh Phật cho tiểu sa di trong chùa, lại thêm ít tiền dầu hương, đoàn người mới rời khỏi đại điện.

Không xa bên ngoài chùa có một khu chợ nhỏ, vô cùng náo nhiệt. Vừa rời điện xong, Thẩm Nhiễm đã đề nghị đi dạo một vòng.

Chỉ là đúng lúc chuẩn bị rời đi, có một tiểu hòa thượng bước tới, thì thầm đôi câu với nha hoàn bên cạnh Thẩm Hàm. Nha hoàn lập tức ghé tai Thẩm Hàm nói nhỏ, ánh mắt nàng chợt lóe, rồi xoay sang nói:

“Ta có chút việc, các muội đi trước đi.”

Không đợi ai đáp lời, nàng đã quay người đi về phía trái chùa.

Thẩm Nhiễm tò mò:

“Đại tỷ đi đâu vậy nhỉ?”

Không chỉ Thẩm Nhiễm, ngay cả Thẩm Đường cũng thầm nghi hoặc.

Nhưng Thẩm La thì chỉ hứng thú với chợ, nói:

“Đại tỷ xong việc sẽ đến tìm chúng ta.”

Nói rồi liền kéo tay Thẩm Đường đi xuống bậc thang.

Bên kia, Thẩm Hàm dẫn theo nha hoàn rẽ trái, chẳng bao lâu đã thấy một gian lương đình nơi Xương Bình hầu thế tử đang đứng chờ sẵn.