Chương 39: Đêm nay thêm thịt

Ngày 1 tháng 8 năm 2023, thành phố Song Khánh.

Hôm nay là ngày thành lập quân đội, cửa hàng mô hình của Thái Tâm Tử buôn bán vô cùng đắt khách.

Đặc biệt là các mô hình quân sự, cứ vài phút lại bán được một chiếc.

Nào là xe tăng Type 99, J-20, lính dù...

Hôm nay đều cháy hàng.

Thái Tâm Tử cười toe toét đến mang tai.

Đang lúc tính toán doanh thu, chuẩn bị mở cửa tiệm, y bỗng bắt gặp người bạn cũ Lý Đạo Huyền bước vào.

Thái Tâm Tử cười lớn: "Đạo Huyền, hôm nay sao lại rảnh rỗi ghé thăm tiệm của tôi thế? Lại đến giục đơn hàng kia à? Đừng nóng vội đừng nóng vội, còn mười ngày nữa mới đến hạn lấy hàng.”

Lý Đạo Huyền lộ ra nụ cười thần bí: "Hôm nay tôi không phải đến lấy hàng, mà là đến để mang đến cho cậu một cơ hội làm giàu.”

Thái Tâm Tử liếc mắt: "Lại muốn lừa tôi à?”

Lý Đạo Huyền: "Tôi đến giúp cậu kiếm tiền, cậu còn nói tôi lừa cậu, thật là, làm bạn bè như vậy sao.”

Vừa nói, hắn vừa thò tay vào túi quần, lấy ra một tiểu nhân cao chừng một cm, đặt lên trên quầy trước mặt Thái Tâm Tử.

Tiểu nhân này quá nhỏ, Thái Tâm Tử thậm chí còn chẳng thèm nhìn kỹ, ánh mắt lướt qua: "Mô hình Tôn Ngộ Không phiên bản Chí Tôn Bảo? Cậu làm cái nhỏ như vậy ở đâu ra thế? Bằng nhựa à? Cái này bán được lắm là 5 tệ.”

Lý Đạo Huyền cười khẩy: "Bằng gỗ thật.”

Thái Tâm Tử: "?"

Hai chữ "gỗ thật" khiến y chú ý.

Mô hình bằng gỗ chắc chắn phải cao cấp hơn nhựa, nhưng mà, làm nhỏ như vậy thì cũng không có ý nghĩa gì.

Lý Đạo Huyền: "Hay là cậu lấy kính lúp ra, nhìn kỹ tiểu nhân bằng gỗ này một chút?”

Nghe hắn nói vậy, Thái Tâm Tử biết có gì đó không bình thường, liền tạm thời gác công việc sang một bên, bảo nhân viên tiếp khách, bản thân thì ổn định tinh thần, lấy ra kính lúp, soi vào tiểu nhân bằng gỗ trước mặt.

Không nhìn không biết, xem xét kỹ càng mới giật mình kinh hô.

Tiểu nhân bằng gỗ này tuy chỉ cao một cm, nhưng lại được chế tác vô cùng tinh xảo, từng chi tiết nhỏ đều được chạm khắc tỉ mỉ, ngũ quan nhỏ được làm giống hệt Chí Tôn Bảo, ngay cả lông khỉ trên mặt cũng được thể hiện rõ ràng.

Bộ giáp mà Tôn Ngộ Không mặc trên người, từng mảnh giáp nhỏ đều được sơn màu vô cùng tinh tế.

Đây...

Đây không phải là đồ chơi, mà là tác phẩm nghệ thuật! Là tác phẩm điêu khắc mini cao cấp!

Thái Tâm Tử hít một ngụm khí lạnh, hỏi: "Cậu lấy tiểu nhân bằng gỗ này ở đâu ra vậy?”

Lý Đạo Huyền: "Bí mật.”

Thái Tâm Tử: "Chắc là đồ ăn cắp phải không? Muốn mang đến đây tiêu thụ à? Tôi báo cảnh sát đấy!”

Lý Đạo Huyền: "Cậu biết tôi bao nhiêu năm rồi? Tôi là loại người làm chuyện phi pháp sao?”

Thái Tâm Tử suy nghĩ kỹ lại: "Cũng đúng, cậu không những là người tốt, mà còn là người căm ghét cái ác như kẻ thù, có người hô hoán bắt trộm cậu chắc chắn là người xông lên đầu tiên, sao có thể đi ăn cắp đồ rồi mang đến đây tiêu thụ chứ.”

"Vẫn là cậu hiểu tôi.”

Lý Đạo Huyền mỉm cười: "Tôi muốn bán thứ này, nhưng lại không có kênh tiêu thụ, nên mới nhớ đến cậu chuyên bán mô hình này, treo ở đây bán, cậu lấy phần trăm hoa hồng.”

Thái Tâm Tử cười mắng: "Hoa hồng cái rắm, bao nhiêu năm anh em, tôi giúp cậu bán là được rồi.”

"Không được, nhất định phải chia hoa hồng.”

Giọng điệu Lý Đạo Huyền trở nên nghiêm túc: "Đây không phải là mua bán một lần, mà là mua bán lâu dài, cho nên cậu nhất định phải lấy phần trăm.”

"Mua bán lâu dài?”

Thái Tâm Tử sửng sốt một lúc, lập tức hiểu ra: "Cậu tìm được người hợp tác điêu khắc mini, cậu ta phụ trách điêu khắc, cậu phụ trách bán, sau đó chia hoa hồng.

Vậy thì tôi cũng không khách khí nữa, tôi lấy một phần mười.”

"Được!”

Lý Đạo Huyền: "Tôi cũng không biết thứ này giá trị bao nhiêu, cậu cứ thử bán xem sao.”

"Được rồi, tôi thử xem, tôi chỉ là dân bán mô hình, thật sự chưa từng bán tác phẩm điêu khắc mini bao giờ.

Nếu bán lỗ thì cậu đừng có trách tôi đấy.”

"Này! Đừng sợ, cứ mạnh tay mà bán, lỗ lãi cũng không trách cậu.”

Hai người bàn bạc xong xuôi, Lý Đạo Huyền bắt xe về nhà.

Xe mới đi được nửa đường, hắn đã thấy Thái Tâm Tử cập nhật trạng thái mới trên Wechat.

"Hàng hiếm mới về, tiểu nhân điêu khắc mini Chí Tôn Bảo cao 1cm, phải dùng kính lúp mới thấy rõ được sự tinh xảo, chỉ có duy nhất một con, ai đến trước được trước, đến sau đừng hối hận, giá ưu đãi cho bạn bè 888 tệ..." Phía dưới là một loạt ảnh chụp, được chụp bằng máy ảnh xịn, chế độ chụp "macro", còn cố tình chụp một bức đặt trên đầu ngón tay để so sánh kích thước của tiểu nhân với ngón tay.

Lý Đạo Huyền vui mừng: "Tên này thật biết cách làm ăn.”

Hắn đưa tay định like...

Không ngờ vừa ấn vào nút like, đã hiện lên thông báo: "Thao tác thất bại.”

"Ơ? Không like được?”

Lý Đạo Huyền thử ấn vào xem lại bài đăng, bài đăng của Thái Tâm Tử vừa rồi đã biến mất, trách sao không like được.

Lúc này, tin nhắn của Thái Tâm Tử gửi đến: "Mẹ kiếp, cái tiểu nhân cậu đưa, tôi vừa đăng lên Wechat đã có người mua ngay lập tức.”

Lý Đạo Huyền: "Bán chạy vậy sao?”

Thái Tâm Tử: "Tên kia chắc chắn là dân trong nghề, thấy tôi định giá thấp, lập tức mua ngay, không nói hai lời đã chuyển khoản 888 tệ cho tôi, chốt đơn rồi.

Giờ cậu ta đang trên đường đến lấy hàng.

Mẹ nó, đáng lẽ phải định giá cao hơn trăm tệ nữa mới phải.

Tôi có lỗi với cậu, lần này chúng ta đều bị lỗ rồi.”

Lý Đạo Huyền cười: "Không sao không sao, 888 tệ cũng lời kha khá rồi, tôi không thấy lỗ chút nào.”

Thái Tâm Tử: "Bên cậu còn hàng không? Tên kia đến lấy hàng, chắc chắn sẽ bàn đến chuyện mua bán tiếp, tôi muốn nói chuyện tiếp với cậu ta, lần này nhất định phải định giá chuẩn.”

"Hàng có sẵn thì không còn, phải làm thêm.”

"Ý cậu là... Cũng có thể nhận đặt hàng?”

"Đương nhiên! Đặt hàng thoải mái.”

"Hắc hắc hắc hắc.”

Thái Tâm Tử: "Chờ tin tốt của tôi.”

Lý Đạo Huyền dặn dò: "Đừng hét giá quá cao, phải chừa chút lợi nhuận cho người ta, người ta mới hợp tác lâu dài với chúng ta được.

Bên tôi có thể kiếm ít hơn một chút.”

Thái Tâm Tử: "Chuyện này không cần cậu phải dạy, nói về kinh doanh, tôi chuyên nghiệp hơn cậu nhiều, cứ chờ xem.”

【 Thái Tâm Tử chuyển cho bạn 800 tệ 】 Lý Đạo Huyền ấn nhận tiền, trong lòng mừng thầm, không tệ không tệ, có tiền rồi, nuôi đám tiểu nhân hơn nửa tháng, toàn là tiêu tiền, giờ cuối cùng cũng có thể kiếm tiền từ đám tiểu nhân rồi.

Quả nhiên, nhân tài là quan trọng nhất.

Trong rương càng có nhiều loại nhân tài, hắn càng có thể nghĩ ra nhiều cách kiếm tiền hơn.

Tâm trạng tốt lên trông thấy! Chẳng mấy chốc đã đến cổng khu chung cư, Lý Đạo Huyền xuống xe, bước vào siêu thị trong khu chung cư, mua một cân sườn heo, vừa ngâm nga bài hát, vừa thong dong bước về nhà.

Trong rương đã là hoàng hôn, đám tiểu nhân đang nấu cơm, khói bếp lượn lờ bay lên.

Lý Đạo Huyền cắt một miếng nhỏ từ miếng sườn vừa mua về, nhẹ nhàng đặt xuống đất trống giữa làng.

Dân làng lập tức reo hò: "Thịt! Một miếng sườn to thế!”

Lý Đạo Huyền cười nói: "Thông báo cho mọi người, tối nay thêm thịt, mỗi người hai lạng, hai vị thợ tạc tượng để dành đến cuối cùng, phần dư ra đều thưởng cho hai người họ, coi như là phần thưởng cho việc tạc tượng Đấu Chiến Thắng Phật.”